Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1196

“Ra là thế.” Giang Hạ gật đầu, bày tỏ mình đã biết.

Tống Vy bước vài bước lên phía trước, dừng lại trước cửa sổ kính, cầm lấy cái ống nghe trước mặt.

Sau cửa sổ kính, Tô Thu cũng cầm nó lên.

Tống Vy nói: “Bà muốn gặp tôi rốt cuộc có chuyện gì?”

Tô Thu không nói, bà ta chỉ lạnh lùng nhìn cô.

Tống Vy cau mày: “Nếu bà không nói, tôi sẽ rời đi.”

Nói xong, cô giả vờ cúp máy.

Khi Tô Thu thấy cô định làm thật, hai tay cầm chắc ống nghe, vội vàng gọi cô: “Đợi một chút.”

“Có vẻ bà định nói chuyện rồi.” Tống Vy cầm ống nghe trở lại.

Tô Thu hít một hơi thật sâu: “Tống Huy Khanh có ổn không?”

Tống Vy nhướn mày: “Không ngờ bà lại hỏi thăm ông ấy, tôi còn tưởng ông ấy tính kế bà, khiến bà phải vào đây thì bà sẽ hận ông ta chứ.”

“Đúng vậy, tôi hận ông ta. Bây giờ tôi hỏi thăm ông ta, chẳng qua là để biết ông ta chết hay chưa thôi.” Tô Thu vặn vẹo khuôn mặt.

Đôi mắt của Tống Vy trầm xuống trong giây lát: “Thế bà cảm thấy ông ấy chết hay chưa, hay là bà không muốn ông ta chết.”

“Cái này còn phải nói à? Cậu nhìn biểu cảm của bà ta mà xem, chắc chắn chỉ ước gì ông bố cặn bã của cậu chết.” Giang Hạ nhìn vào biểu hiện của Tô Thu ở bên cạnh, nói chen vào.

Bàn tay cầm ống nghe của Tô Thu hơi run rẩy: “Đúng, tao chỉ ước Tống Huy Khanh chết. Khiến tao bị nhốt ở đây sắp bị tử hình, trong khi hắn ta vẫn còn sống bên ngoài, thật không công bằng!”

“Không có gì là không công bằng. Mặc dù Tống Huy Khanh không phải là một người tốt, nhưng quả thực ông ta chưa từng làm chuyện xấu. Ngay cả Lâm Quốc Thần cũng không, tất cả những chuyện xấu đều do bà làm, bà không vào tù thì ai vào, bà còn có mặt mũi mà đòi công bằng à? Bà xứng ư?” Tống Vy lạnh lùng nhìn bà ta.

Khuôn mặt của Tô Thu dữ tợn: “Đúng, chuyện xấu đều là do tao làm, nhưng tất cả đều do bọn mày ép tao, nếu bọn mày …”

“Bà thôi đi!” Giang Hạ trợn mắt: “Cái gì mà bọn Vy Vy ép bà, bọn họ có ép bà làm con giáp thứ 13 à? Hay bọn họ ép bà ngoại tình với Lâm Quốc Thần? Có ép bà bỏ thuốc cho Tống Huy Khanh, với bóp chết Tống Huy Khanh à? Không hề, tất cả đều do chính bà làm, nên bà đừng có đổ lỗi cho người khác nữa.”

“Giang Hạ nói đúng. Mọi thứ đều do lòng tham của chính bà gây nên. Ngay cả khi năm đó bà không nhìn trúng Tống Huy Khanh, không làm bồ nhí của Tống Huy Khánh, thì một người hám tiền như bà cũng sẽ nhìn trúng người đàn ông khác, làm bồ nhí của người đàn ông khác, sau đó bỏ thuốc ông ta, cướp lấy tài sản của ông ta rồi bị bỏ tù mà thôi.”

“Mày nói bậy!” Tô Thu phẫn nộ hét lên với Tống Vy.

Sắc mặt của Tống Vy không thay đổi, thong thả nói: “Rốt cuộc tôi có nói bậy hay không thật ra trong lòng bà rất rõ, bởi vì đây chính là bản tính của bà, cho dù bà thay đổi người đàn ông khác thì cuối cũng bản tính tham lam cũng sẽ khiến bà đi tới ngày hôm nay thôi. Nên là bà đừng trách ai cả, bà chỉ có thể tự trách mình, tại sao lại tham lam như thế.”

“Không, không …” Tô Thu lắc đầu dữ dội, cố gắng phủ nhận lời nói của Tống Vy.

Tuy nhiên, bà ta phải thừa nhận rằng Tống Vy đã đúng.

Ngay cả khi bà ta không nhìn trúng Tống Huy Khanh hơn hai mươi năm trước, mà là một người đàn ông khác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK