Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 931

Đến lúc đó, anh có muốn giải thích cũng không thể rõ ràng được.

“Lát nữa cậu hãy đi chuẩn bị ít quà, rồi mang tới tặng cho Giang Hạ.” Đường Hạo Tuấn uống một ngụm nước, rồi căn dặn.

Trình Hiệp đáp: “Tôi biết rồi.”

“Giờ Lâm Giai Nhi và người phụ nữ kia đang ở đâu?” Đường Hạo Tuấn đặt ly nước xuống hỏi.

Trình Hiệp đáp: “Bọn họ vẫn đang ở trong khách sạn, tôi đã sai người nhốt bọn họ lại rồi.”

“Tôi biết rồi.” Đường Hạo Tuấn nheo mắt lại, không nói ra cách xử trí hai người.

Trình Hiệp cũng không hỏi, nhưng trong lòng anh biết, tổng giám đốc sẽ không đời nào bỏ qua cho bọn họ.

Anh không hiểu tại sao Lâm Giai Nhi lại cứ phải đi tìm đường chết như thế?

Cho dù không nhận được tình yêu của tổng giám đốc, nhưng anh ấy luôn xem cô ta là em ruột, vậy làm anh em không tốt hay sao?

Có được người anh như tổng giám đốc làm chỗ dựa, gần như có thể đi hiên ngang ở thành phố Giang, không biết đầu óc cô ta nghĩ gì, mà cứ khăng khăng làm mấy trò tính kế tổng giám đốc.

Giờ thì hay rồi, tổng giám đốc đã bị chọc giận, mất hết tình cảm đối với cô ta.

Nghĩ đến đây, Trình Hiệp không khỏi thở dài.

“Cậu ra ngoài trước đi.” Đường Hạo Tuấn nhắm mắt lại, xua tay nói.

Trình Hiệp đáp lại, rồi xoay người rời đi.

Anh ta vừa rời đi, Đường Hạo Tuấn đã mở mắt ra, rồi cầm điện thoại lên, gọi cho Tống Vy.

Giờ trong nước đã là buổi tối rồi, nhưng vẫn chưa tới giờ đi ngủ.

Tống Vy nghe máy rất nhanh, giọng nói sốt sắng của cô truyền vào điện thoại: “Hạo Tuấn, anh tỉnh rồi à, anh không sao chứ?”

Nghe thấy câu hỏi quan tâm của người mình yêu, tim Đường Hạo Tuấn hơi ấm áp, vẻ mặt dịu dàng đáp: “Ừm, anh tỉnh rồi, anh không sao, còn em?”

“Em cũng không sao.” Tống Vy khẽ cười đáp.

Đường Hạo Tuấn khẽ mím môi mỏng: “Anh xin lỗi, lần này anh đã dọa sợ em rồi.”

“Hừ, quả thật em đã bị dọa sợ, lúc nhìn thấy bức ảnh, em nhất thời tức đến mức bụng đau nhói, cũng may sau đó em đã nghĩ thông suốt, anh không được làm chuyện như vậy.” Tống Vy giả vờ giận dữ giơ nắm đấm.

Đường Hạo Tuấn hơi ngã người ra sau: “Anh cũng không ngờ, lần này Lâm Giai Nhi lại làm chuyện như vậy.”

“E là cô ta sốt ruột rồi.”

“Hả?”

Thấy anh không hiểu, Tống Vy mới bĩu môi nói: “Anh còn nhớ lúc trước chúng ta chiến tranh lạnh không? Lúc đó Lâm Giai Nhi đã khiêu khích em mấy lần, lúc nào cũng bảo chúng ta ly hôn đi.”

“Anh không biết.” Đường Hạo Tuấn cau mày.

“Em biết là anh không biết.”

“Vậy tại sao em không nói cho anh biết?” Đường Hạo Tuấn mím môi không vui.

Tống Vy lè lưỡi nói: “Em định nói cho anh biết, nhưng lúc đó anh hoàn toàn không nghe, đợi đến khi chúng ta hòa thuận rồi, thì em lại quên mất.”

Đường Hạo Tuấn đen mặt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK