Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1159

“Vậy hôm nay ông nói sự thật cho chúng tôi biết là muốn làm gì? Tôi không tin ông không có mục đích, Nếu không thì tại sao ông lại chọn ngay thời điểm này mới nói cho chúng tôi nghe, lúc trước thì lại không nói, hửm?” Đường Hạo Tuấn cụp mắt xuống, lạnh lùng hỏi.

Tống Huy Khanh tự cười mỉa: “Quả nhiên bị hai đứa đoán trúng rồi. Phải, chú nói cho hai đứa nghe mấy chuyện này quả thật là có mục đích. Mục đích của chú rất đơn giản, giúp chú báo thù. Chú không sống được bao lâu nữa, cho nên chú chỉ có thể nhờ hai đứa giúp, chú hy vọng cả hai chắc chắn không để cho con mụ Tô Thu kia có kết cục tốt.”

Đường Hạo Tuấn nhìn sang Tống Vy: “Em thấy sao?”

“Được, tôi đồng ý.” Tống Vy hít một hơi thật sau, đè nén cảm xúc trong lòng, cô đồng ý.

Ban đầu lúc cô quyết định đợi sau khi nói ra bí mật của Tô Thu cho Tống Huy Khanh, cũng từng nghĩ đến việc ông ta sẽ nói cho cô nghe sự thật về cái chết của mẹ.

Quả nhiên cô đã đoán trúng.

Tống Huy Khang thật sự đã nói ra chân tướng về cái chết của mẹ cô.

Mà sự thật này lại khiến người ta không cách nào tiếp nhận.

Đường Hạo Tuấn nghe Tống Vy trả lời như vậy thì cũng không thấy ngạc nhiên.

Vì anh biết, cho dù anh không đồng ý, cô cũng sẽ không tha cho Tô Thu.

Tống Huy Khanh cười, cười rất vui vẻ: “Cảm ơn con Vy Vy. Ngoài ra, ba cũng có chứng cứ liên quan Tô Thu đẩy mẹ con xuống lầu, là một video giám sát. Giờ ba đang cất nó trong két sắt của ngân hàng, mật mã là ngày sinh nhật của ba, tới lúc đó con đi lấy đi.”

“Xem ra ông vẫn còn chừa đường lui cho mình nhỉ?” Tống Vy châm chọc.

Tống Huy Khanh cũng không giận: “Cũng không tính là cố tình chừa đường lui cho mình, chỉ có thể nói là trùng hợp thôi. Khoảng thời gian đó ba phát hiện một số đồ đắt tiền trong phòng sách của mình bị mất, nghi ngờ người làm trong nhà trộm nhưng không tìm được bằng chứng. Ba đành phải âm thầm trang bị camera. Ba muốn quay lại bằng chứng người làm trộm đồ, không ngờ đúng lúc quay được Tô Thu đẩy Lưu Mộng xuống lầu.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nói như vậy, Tô Thu cũng không biết ông đang nắm thóp của bà ta?” Tống Vy mím môi.

Tống Huy Khanh đáp: “Đúng, lúc ba lắp camera thì bà ta không có nhà, ra ngoài đánh bài rồi. Sau đó ba thay bà ta dọn dẹp vết tích ở hiện trường, âm thầm huỷ camera đi, gửi video vào ngân hàng.”

Ông ta làm vậy cũng là vì muốn chừa đường lui cho mình. Dù gì Tô Thu cũng đem chuyện ông ta trốn thuế ra đe doạ, dĩ nhiên Tống Huy Khanh cũng có thể giữ lại yếu điểm của bà ta.

Sau này Tô Thu còn kêu ông ta làm gì, Tống Huy Khanh có thể dùng nó đe doạ bà ta.

Nhưng còn chưa đợi tới lúc ông ta đe doạ Tô Thu, bà ta đã bắt tay với tình nhân của mình, hạ độc ông ta, khiến ông ta không thể gượng dậy được.

Nói về tàn nhẫn, ông ta quả thật không bằng Tô Thu.

“Thì ra là vậy. Thế tôi cũng nói cho ông biết một tin. Mấy thứ đáng giá trong phòng sách của ông không phải do người làm trộm, mà là Tô Thu trộm đi, một tháng lương của Lâm Quốc Thần chỉ có mười mấy triệu, không mua nổi xe sang và chung cư. Ông có nghĩ xem, xe sang và chung cư của Lâm Quốc Thần từ đâu mà có.”

Tống Vy nói xong liền thẳng thừng cúp máy, sau đó dựa vào lòng của Đường Hạo Tuấn, cả người vô cùng uể oải: “Hạo Tuấn, em nhớ mẹ.”

Đường Hạo Tuấn cúi đầu hôn lên tóc cô: “Nhớ bà ấy thì ngày mai đi thăm thôi.”

“Ừm.” Tống Vy gật đầu, không nói thêm gì.

Anh cũng không lên tiếng.

Anh biết, bây giờ cô cần yên tĩnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK