Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 616

Một đêm ngon giấc.

Ngày hôm sau, trên bàn ăn.

Tống Vy nghĩ đến chuyện gì đó, cô đặt ly sữa trong tay xuống, nhìn về phía người đàn ông đang ngồi chính giữa: “Đúng rồi Hạo Tuấn, em có thể dựng một phòng làm việc trong nhà không? Thỉnh thoảng có người đặt gấp đồ may riêng, em có thể mang về nhà làm.”

“Đây là nhà của em, em tự quyết định là được, không cần phải hỏi anh.” Đường Hạo Tuấn nhấp một ngụm cà phê rồi trả lời.

Tống Vy tươi cười gật đầu: “Anh đã nói như vậy thì em cũng không khách sáo đâu nhé. Lát nữa em sẽ liên lạc với bên chuyên làm việc này để tới lắp đặt thiết bị, trong ba tiếng đồng hồ là sẽ xong xuôi.”

“Tùy em.” Đường Hạo Tuấn nhấc cằm lên.

Ăn sáng xong, anh dẫn hai đứa trẻ ra khỏi nhà.

Tống Vy ở lại biệt thự, chờ người của đội lắp đặt tới.

Bọn họ đến rất nhanh, gần mười giờ đã có mặt ở đó.

Tống Vy nhìn bọn họ làm từ đầu đến cuối, chỉ hơn một tiếng sau là phòng làm việc của cô đã thành hình.

Thấy mọi việc gần xong, hai mắt Tống Vy sáng lấp lánh, cô bảo dì Vương ra ngoài rồi hỏi một người trong đội lắp đặt: “Đã mang đồ đến chưa?”

“Đã đem đến hết rồi.” Người kia ôm một thùng giấy.

Tống Vy lật nắp chiếc hộp lên nhìn vào trong, bên trong là những camera giám sát siêu nhỏ.

Tống Vy gật đầu hài lòng: “Được, vậy thì làm phiền anh cho người của mình lắp số camera này vào những góc khuất trong nhà.”

“Cô Tống khách sáo rồi.” Người kia nói xong, ôm chiếc hộp giấy, gọi cấp dưới của mình đi lắp.

Tống Vy đứng ở lan can tầng hai nhìn nhóm người bọn họ bận rộn làm việc, hai mắt cô hơi nheo lại.

Đúng vậy, dựng phòng làm việc chỉ là một cái cớ cô bịa ra, để những người này vào đây lắp camera.

Lâm Giai Nhi chuẩn bị dọn vào đây ở. Ai mà biết được cô ta sẽ làm những chuyện gì, có làm hại đến hai đứa con của cô không. Cô cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể bỏ ra một khoản tiền lớn, lắp đặt những chiếc camera này, đợi đến khi Lâm Giai Nhi dọn vào đây, cô có thể giám sát cô ta bất cứ lúc nào.

Nếu tới cuối cùng, Lâm Giai Nhi thật sự làm gì đó, bất cứ lúc nào cô cũng có thể lấy ra bằng chứng, cũng coi như một cách để cô tự bảo vệ mình và con.

Không bao lâu sau, camera đã được lắp xong hết.

Cô thanh toán nốt khoản tiền cuối cùng rồi tiễn những người đó ra khỏi cổng lớn của biệt thự.

Dì Vương bị cô bảo ra ngoài một lát cũng đã quay lại, bà nhìn căn biệt thự trống không và hỏi: “Mợ chủ, phòng làm việc được lắp đặt phòng làm việc xong xuôi rồi sao?”

Tống Vy gật đầu: “Xong rồi, tôi cũng phải ra ngoài đây.”

Nói xong, cô đeo túi xách ra ngoài, lái xe đến công ty.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái một tuần đã trôi qua.

Hôm nay là ngày Lâm Giai Nhi xuất viện, cũng là cuối tuần.

Tống Vy không đến công ty, cô ở nhà cùng hai đứa trẻ, Đường Hạo Tuấn tới bệnh viện đón Lâm Giai Nhi.

Hai đứa trẻ cũng biết điều này, trong lòng luôn cảm thấy buồn bực, cũng không có tâm trạng để chơi đồ chơi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK