Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 263

Dứt lời, không đợi Đường Hạo Tuấn tiếp lời, Tống Vy ấn chìa khóa của chiếc Mercedes-Benz, mở cửa xe, ôm hai đứa trẻ lên xe, sau đó lái xe rời đi.

Trình Hiệp đi đến bên cạnh Đường Hạo Tuấn, cùng anh dõi theo chiếc xe đỏ đi xe: “Tổng giám đốc, nhà thiết kế Tống vẫn xa cách anh, ngay cả tiền cũng chia rạch ròi với anh như vậy, tối qua anh chưa bày tỏ lòng mình với cô ấy sao?”

Đường Hạo Tuấn mím môi: “Không vội, trước tiên đợi cô ấy quen với sự tồn tại của tôi rồi nói tiếp cũng không muộn, đi thôi, đến tập đoàn.”

“Được.” Trình Hiệp gật đầu đáp ứng.

Tống Vy lái xe mới, sau khi đưa Tống Dĩnh Nhi đến trường mẫu giáo, rồi dẫn Tống Hải Dương đến bệnh viện, giao cậu cho Giang Hạ chăm sóc, còn cô đến hiệp hội tham gia cuộc thi đấu ngày hôm nay.

Vừa bước vào phòng hội nghị thì Tống Vy cảm nhận được bầu không khí căng thẳng.

Ngoài Tống Huyền ra, sáu nhà thiết kế khác đều như ngồi trên thảm gai, trên mặt đều không che đậy sự lo lắng.

“Sao vậy?” Tống Vy đi tới, tùy tiện tìm một nhà thiết kế hỏi.

Nhà thiết kế này nhìn cô: “Cô không biết sao?”

“Biết cái gì?” Tống Vy nghi hoặc chớp mắt.

Tống Vy mỉm cười: “Lo lắng có tác dụng gì, binh đến tướng chặn nước tới đất ngăn, với lại ông Mạc giỏi nhất là thiết kế quốc phong, đề ra chắc chắn có liên quan đến quốc phong, cô chỉ cần từ phạm vi quốc phong này mà lý giải, chắc có thể đoán ra chủ đề là gì rồi.”

Nghe vậy, mắt của nhà thiết kế bỗng sáng lên: “Đúng rồi, tôi sao không nghĩ ra chứ, cảm ơn cô nha nhà thiết kế Tống.”

Tống Vy lắc đầu, tỏ ý không cần cảm ơn.

Sau đó, cô nâng cổ tay nhìn giờ, còn mười mấy phút nữa, cuộc thi mới bắt đầu.

Lúc này, Tống Huyền cách đó không xa đột nhiên lăn xe lăn ra khỏi phòng hội nghị, trong tay còn cầm điện thoại, vẻ mặt lấm la lấm lép, rõ ràng đang có chủ ý gì đó.

Tống Vy nhìn thấy rồi, mắt lóe lên, đứng dậy đi theo ra ngoài.

Sau khi đi ra, cô nhìn thấy Tống Huyền đến lối thoát hiểm, môi đỏ mím lại, cúi người cởi đôi giày cao gót trên chân ra, xách giày đi theo qua đó.

Đi theo đến cửa lớn của cầu thang thoát hiểm, Tống Vy nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói của Tống Huyền: “Cuộc thi đấu sắp bắt đầu rồi, tôi xác nhận lại một lần nữa với cô, câu danh ngôn đó của ông nội cô, thật sự là chủ đề đó sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK