Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 590

Ngay khi Đường Hạo Tuấn định từ chối thì anh ta lại rút điếu thuốc về: “Tôi quên mất, giờ cậu đang chữa bệnh, không được hút thuốc uống rượu, thôi để mình tôi hút vậy.”

Đường Hạo Tuấn lạnh lùng liếc anh ta.

Mạnh Ngọc cũng không sợ, cười hì hì cho điếu thuốc vào lại trong hộp: “Cô ấy tỉnh rồi à?”

Đường Hạo Tuấn khẽ gật đầu: “Cô ấy muốn gặp Lưu Mộng.”

Điếu thuốc lá trong miệng Mạnh Ngọc suýt chút nữa rơi xuống đất, bị khói làm cho sặc sụa, mặt anh ta đỏ bừng ho sặc sụa, một lúc lâu sau mới bình thường trở lại: “Cậu đang nói cái gì vậy? Cô ấy muốn gặp Lưu Mộng?”

“Ừ.”

“Đùa gì vậy? Cô ấy không sợ gặp ác mộng à? Dáng vẻ Lưu Mộng lúc mất không đẹp lắm đâu.” Mạnh Ngọc nói nghiêm túc.

Đường Hạo Tuấn khẽ quay mặt nhìn về phía cửa phòng bệnh, như muốn nhìn thấy người kia xuyên qua cánh cửa đóng chặt: “Không sao. Đó là mẹ cô ấy. Cô ấy sẽ không sợ đâu.”

Mạnh Ngọc nghe vậy đột nhiên không còn gì để nói, anh ta thở dài gật đầu: “Được rồi, vậy tôi sẽ duyệt cho cậu. Cậu có thể đưa cô ấy đến đó.”

“Được.” Đường Hạo Tuấn nói xong liền mở cửa phòng bệnh đi vào.

Tống Vy ngước đôi mắt mất thần lên: “Sao rồi anh, anh ấy có đồng ý không?”

Đường Hạo Tuấn gật đầu: “Đồng ý.”

Tống Vy không nói gì, cô vén chăn lên định đi xuống giường.

Nhưng vì đã không ăn gì suốt một ngày trời, lại khóc nhiều lần nên cả người không còn sức lực, vừa chạm đất thì chân đã mềm nhũn, té xuống đất.

Cũng may là Đường Hạo Tuấn ở ngay bên cạnh, không đời nào anh trơ mắt nhìn cô ngã nhào, cho nên ngay trước khi cô té xuống đất, anh đã bế bổng cô lên: “Anh đưa em đi.”

Tống Vy không từ chối.

Bây giờ cô không còn sức nữa, không phải lúc để gồng mình gắng gượng.

Và cứ thế, Đường Hạo Tuấn bế Tống Vy đi đến nhà xác.

Nhà xác ở dưới tầng hầm rất lạnh, nhưng trong lòng Tống Vy không cảm thấy lạnh chút nào.

Cô nhẹ nhàng đẩy ngực Đường Hạo Tuấn: “Hạo Tuấn, anh thả em xuống trước đi, em tự mình đi vào.”

“Anh đi với em.” Đường Hạo Tuấn không thả cô xuống.

Nhưng Tống Vy vẫn lắc đầu từ chối không muốn anh đi cùng: “Không, em muốn ở riêng với mẹ.”

Đường Hạo Tuấn không nói nữa, thả cô xuống.

Tống Vy vịn tường đi vào trong.

Nhân viên bên trong đã được nhắc trước, nhìn thấy cô đi vào bọn họ cũng không nói gì, chỉ chỉ vào một vị trí nào đó: “Cô qua đó đi, ở bên đó.”

Tống Vy nhìn về phía chiếc giường băng, hai mắt lại đỏ lên, nhưng lần này cô không khóc nữa, chỉ cắn môi hít sâu một hơi rồi đi tới.

Đường Hạo Tuấn đợi cô ở bên ngoài khoảng vài phút thì Trình Hiệp đã đến.

Trình Hiệp nhìn về phía cửa nhà xác, vẻ mặt tiếc nuối, than thở buồn thương.

Anh ta biết tin Lưu Mộng qua đời khi Tống Vy đang hôn mê. Đường Hạo Tuấn nói cho anh ta biết, yêu cầu anh ta điều tra chân tướng sự việc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK