Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1344

Lễ phục mà Jason thiết kế cô ấy đã xem, không thua kém Tống Vy, nếu không phải là sao chép, vậy chính là thực lực thật sự rồi, cho nên có thể loại trừ việc đối phó những nhà thiết kế khác để lọt vào vòng trong.

Dù sao các nhà thiết kế khác cũng không có nháo việc mình bị tính kế, cho nên Jason này, quả thật là dựa vào thực lực của mình mà tới được đây.

Mà anh ta nếu đã dựa vào thực lực của mình lọt vào vòng trong, tại sao phải đi nghe người khác, đi đối phó với Vy Vy?

Dường như hiểu trong lòng Trần Châu Ánh đang nghĩ cái gì, Jason cào cái đầu trọc của mình: “Cái đó… tôi là không có tự tin.”

“Không có tự tin?” Trần Châu Ánh nhìn anh ta với ánh mắt kỳ lạ.

Jason trả lời: “Bởi vì liên quan với màu da, chúng tôi so với người phương Đông các cô càng không được nhà thiết kế phương Tây chào đón, chúng tôi chịu bắt nạt nhiều hơn các cô, cho nên tôi thường bị bắt nạt, lâu dần thì không có tự tin gì nữa, cứ cảm thấy tác phẩm của mình không được.”

“Thì ra là như vậy, nhà thiết kế phương Tây thật là tạo nghiệt.” Trần Châu Ánh thở dài.

Tống Vy day mi tâm nói: “Mỗi năm các nhà thiết kế bởi vì sự phân biệt đối xử mà rút khỏi giới thật ra đều không phải con số nhỏ, phải xem tố chất trong lòng mình có mạnh hay không thôi.”

“Vậy anh ta có thể ở trong sự bắt nạt nhiều năm đi được tới ngày hôm nay, cũng chỉ là thiếu một chút tự tin, có thể thấy tố chất trong lòng này vẫn là rất mạnh.” Trần Châu Ánh sờ cằm đánh giá Jason

“Được rồi, bất luận anh rốt cuộc có nguyên nhân gì, nhưng anh làm sai chính là làm sai rồi, về sau thi đấu anh cố gắng thi, tôi sẽ không làm gi anh cả, đợi sau khi kết thúc cuộc thi, tôi sẽ khiếu nại lên hiệp hội chi nhánh của đất nước các anh, để hiệp hội của đất nước các anh xử lý anh, đi thôi Châu Ánh.” Tống Vy nói xong, xoay người đi về phía trước.

Trần Châu Ánh vội đi theo.

Trong xe, cô ấy nhìn Tống Vy: “Vy Vy, cô vẫn là mềm lòng rồi, tha cho Jason.”

“Sao nói vậy?” Tống Vy lật tạp chí thời trang.

Trần Châu Ánh chống má nhìn cô: “Bởi vì cô không có báo lên tổng hiệp hội, mà nói báo lên hiệp hội chi nhánh của đất nước Jason, đây không phải là tha cho Jason một con đường hay sao? Phải biết tổng hiệp hội ở bên này, báo lên tổng hiệp hội không phải thuận tiện nhất sao? Nhưng cậu lại bỏ gần cầu xa, vậy nên đáp án chỉ có điều này, bởi vì xử phạt của hiệp hội chi nhánh sẽ không nghiêm trọng như tổng hiệp hội, cộng thêm hiệp hội chi nhánh sẽ nể tình Jason là nhà thiết kế của đất nước bọn họ mà nhẹ tay với Jason.”

Tống Vy mỉm cười: “Cô nói không sai, tôi quả thật là cố ý tha Jason một con đường, anh ta có thiên phú thiết kế rất tốt, ngoài lần đó ra, cũng không có ra tay với người khác, nếu để tổng hiệp hội xử lý anh ta, kết cục của anh ta cũng là cấm thi, sau đó bị ép rút khỏi giới, một nhà thiết kế có năng lực như vậy, tôi không nhẫn tâm nhìn thấy kết cục như vậy.”

“Nói thì nói vậy, ngộ nhỡ cô chỉ là trong khoảng thời gian này không nhìn thấy Jason động tay chân, trước đó Jason cũng từng động thì sao.” Trần Châu Ánh nói.

Tống Vy thản nhiên lật tạp chí: “Vậy nên tôi mới nói sẽ khiếu nại sau khi kết thúc cuộc thi, khoảng thời gian này, tôi có thể cho người điều tra Jason, nếu Jason thật sự chỉ vào lúc đối phó tôi mà đi sai đường, những lúc khác đều là trong sạch, vậy đương nhiên tiến hành theo kế hoạch ban đầu, nếu Jason là như những gì cô nói, tôi báo lên tổng hiệp hội sau cũng không muộn.”

“Vy Vy, cô thật giỏi.” Trần Châu Ánh giơ ngón cái về phía Tống Vy.

Tống Vy mỉm cười: “Mong anh ta có thể hiểu được nỗi khổ tâm của tôi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK