Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1528

Rất nhanh, người giúp việc gọi điện thoại cho Đường Hạo Minh xong quay lại, nhìn thấy Tống Vy vẫn đang ở đó, ngại ngùng khom người: “Bà chủ, để cô đợi lâu rồi.”

“Không có, tôi cũng rảnh rỗi không có gì làm, cho nên chả sao cả, cô liên lạc với anh ta rồi chứ?” Ánh mắt Tống Vy khẽ lóe hỏi.

Người giúp việc gật đầu: “Liên lạc được rồi, ông chủ nói mặc kệ cô chủ, mắt cô chủ không phải lần đầu tiên mất ánh sáng, qua một khoảng thời gian sẽ tự hồi phục.”

“Cái gì? Còn sẽ hồi phục?” Tống Vy kinh ngạc.

Người giúp việc ‘ừ’ một tiếng: “Đúng vậy, ông chủ nói cô chủ chỉ là giác mạc xảy ra vấn đề, nhưng cũng không đến mức hoàn toàn mất ánh sáng, một lúc sẽ không sao.”

“Thì ra là vậy, vậy vẫn phải nhốt cô ta lại sao?” Tống Vy chỉ phòng Lâm Giai Nhi.

Người giúp việc lắc đầu: “Không nhốt nữa, tránh cho lát nữa cô chủ làm ra việc gì.”

“Vậy được rồi, vậy tôi về phòng trước.” Tống Vy rũ mắt.

Cô bây giờ nôn nóng không kịp chờ đợi muốn về phòng, muốn gọi điện cho Đường Hạo Tuấn.

Người giúp việc gật đầu: “Được, vậy bà chủ nghỉ ngơi sớm, tôi đi xem cô chủ.”

“Đừng đi nữa!” Bóng dáng Tống Vy khựng lại, vội ngăn cản.

Người giúp việc nghi hoặc, không hiểu tại sao cô không cho mình đi.

Tống Vy thở dài: “Cô đi lúc này không thỏa đáng, lỡ cô ta nghe thấy Đường Hạo Minh không phái người tới đón cô ta, để cô ta đi khám bệnh, nhất định sẽ nổi trận lôi đình, đến lúc đó lại phải giày vò rồi, còn không bằng cứ để cô ta như vậy.”

“Nhưng mà…”

Người giúp việc còn muốn nói gì đó, Tống Vy cắt ngang cô ta: “Không nhưng gì cả, tôi hiểu cô ta, cô ta nhất định sẽ giày vò đến mức người ta ngủ cũng không yên, tôi bây giờ muốn nghỉ ngơi rồi, không muốn bị cô ta làm phiền.”

“Đã vậy, vậy được rồi, vậy thì nghe bà chủ.” Người giúp việc thấy Tống Vy nói vậy, liền thôi.

Dù sao ông chủ xem trọng bà chủ, ông chủ nhất định cũng không hi vọng cô chủ làm ồn bà chủ.

Vậy thì nghe lời bà chủ đi.

Thấy người giúp việc nghe lời mình, Tống Vy bất giác thở phào, mặt lại không thể hiện, vẫn cười nhàn nhạt: “Được rồi, vậy chúng ta đi thôi, mặc kệ cô ta, dù cô ta lát nữa có quậy, biết chúng ta không ai để ý, nhất định cũng sẽ dừng, nếu để ý cô ta, cô ta ngược lại càng làm loạn.”

“Bà chủ nói phải.” Người giúp việc phụ họa.

Tống Vy cười cười, nhấc chân lên lầu.

Người giúp việc cũng không ngây người tại chỗ quá lâu, cũng xoay người xuống lầu.

Đến lầu ba, còn chưa vào phòng, Tống Vy đã vội vàng lấy điện thoại ra.

Tuy nhiên, sau khi bật màn hình, kích động trên mặt Tống Vy lập tức trầm xuống, trái tim cũng như bị người ta dội một bồn nước lạnh, lạnh đến tột cùng.

Sao cô lại quên chứ!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK