Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 485

Hóa ra, anh không chỉ đưa áo khoác cho cô mà cũng đưa cho người khác nữa.

“Sao thế, đứng ngây người ở đó làm gì?” Đường Hạo Tuấn thấy Tống Vy đứng thẫn thờ dưới cầu thang, vừa kéo cà vạt vừa chủ động lên tiếng.

Tống Vy lắc đầu: “Không sao, sao muộn vậy với về?”

“Ở lại viện với Giai Nhi thêm một lát, tiện thể hỏi han bệnh tình của cô ấy.” Đường Hạo Tuấn vứt cà vạt lên sofa, ngồi xuống xoa mi tâm trả lời.

Tống Vy nhìn khuôn mặt có hơi mệt mỏi của anh, đi tới đằng sau anh rồi dừng lại, cách lưng ghế vươn tay ra day ấn huyệt thái dương của anh.

Đường Hạo Tuấn có hơi sững sờ, sau đó mới phản ứng lại. Cô đang mát xa cho anh, hàng lông mày lập tức dịu đi, nhắm mắt lại bắt đầu hưởng thụ.

Tống Vy cúi đầu nhìn biểu cảm lạnh nhạt của anh đã thả lỏng hẳn ra, lúc này mới tò mò hỏi: “Bệnh tình của cô Lâm thế nào rồi?”

“Hồi phục cũng tốt, chỉ trừ đôi mắt thôi!” Đường Hạo Tuấn cất lời nói: “Mắt của cô ấy, không giữ được bao lâu nữa.”

Nghe thấy vậy, động tác trên tay Tống Vy dừng lại, nhưng nhanh chóng đã tiếp tục ấn bóp.

“Có phải giác mạc không?” Cô lại hỏi.

“Lại ngây người à?” Đường Hạo Tuấn thấy mãi một lúc Tống Vy cũng không ấn, nhưng tay vẫn đặt trên thái dương anh, nghi hoặc quay đầu lại nhìn cô liền thấy cô lại đang thẫn thờ.

Đây đã là lần thứ ba cô thẫn thờ như vậy trong tối nay rồi.

Ánh mắt Tống Vy lóe lên, hoàn hồn trở lại: “Không có, chắc là không có tinh thần thôi.”

“Buồn ngủ rồi à?” Đường Hạo Tuấn nhướng mày.

Tống Vy ngáp một cái: “Hơi hơi.”

“Vậy lên tầng nghỉ ngơi thôi.”

Nói rồi, anh kéo tay cô ra khỏi huyệt thái dương, sau đó đứng dậy kéo cô lên tầng.

Lại là một đêm chiến đấu kịch liệt.

Ngày hôm sau Tống Vy tới phòng làm việc với cơ thể đau nhức, lại bị Giang Hạ trêu chọc một trận.

Tống Vy bực bội đánh cô ấy một cái: “Được rồi, đừng cười nữa, đi thôi, tới nhà hàng Lam Vân, còn phải gặp thư ký Lý nữa.”

“Được được được, tớ không cười nữa.” Tuy miệng Giang Hạ thì nói vậy nhưng lại không che giấu được ý cười trong mắt.

Tống Vy lười quan tâm tới cô ấy, cầm theo tập thiết kế ra khỏi phòng làm việc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK