Mục lục
Truyện Chàng Rể Siêu Cấp Hàn Tam Thiên Tô Nghênh Hạ Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 84: Qua Cầu rút ván

Trong phòng họp, bà cụ tươi cười năm tay Tô Nghênh Hạ, bà cụ chưa bao giờ thân thiết với cô giống như lúc này. Trước kia bà cụ không xem Tô Nghênh Hạ là người trong nhà, nhưng bây giờ Tô Nghênh Hạ dường như đã trở thành đứa cháu gái yêu quý nhát của bà.

Dù sau này Tô Diệc Hàm có thể gả cho nhà giàu có. Nhưng hiện tại Tô Nghênh Hạ mới là người giúp nhà họ Tô vượt qua cửa ải khó khăn.

Chẳng qua ngoài bà cụ ra, sắc mặt của những người họ hàng còn lại đều rất khó coi.

Nhà họ Tô đúng thật đã thoát khỏi nguy cơ phá sản, nhưng tài vụ của công ty lại giao vào tay Tô Nghênh Hạ, sau này bọn họ muốn bòn rút công quỹ chắc chắn sẽ không còn dễ dàng như trước nữa.

Bà cụ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt với bọn họ, nhưng liệu Tô Nghênh Hạ có thể như vậy không?

Nhớ lại thái độ của bản thân với Tô Nghênh Hạ lúc trước, nếu để cô biết bọn họ tham ô tiền của công ty thì làm sao cô có thể bỏ qua cho bọn họ được chứ?

Hai người Tô Hải Siêu và Tô Diệc Hàm bước vào phòng họp, sắc mặt cả hai giống như ăn phải phân. Nhất là Tô Hải Siêu, nhìn thấy bà cụ đang vô cùng thân thiết với Tô Nghênh Hạ, anh ta giận đến không thể át. Trước kia, chỉ có mình anh ta được hưởng loại đãi ngộ này, nhưng bây giò Tô Nghênh Hạ lại đang có xu hướng thế chỗ của anh ta.

“Nghênh Hạ đã giúp công ty chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn lần này, cho vay một tỷ. Sau này tài vụ của công ty sẽ do Nghênh Hạ toàn quyền phụ trách, đây là lời hứa lúc trước của bà. Ngoài chuyện này ra, hôm nay bà còn một chuyện muốn tuyên bố.” Bà cụ nói.

Nghe xong, trong lòng Tô Hải Siêu không khỏi cảm thấy kinh hoảng, không lẽ bà cụ muốn đưa vị trí chủ tịch công ty cho Tô Nghênh Hạ ngồi luôn đấy chứ!

Tất cả họ hàng đang ngồi ở đây đều cũng không muốn chứng kiến chuyện này. Lúc này Tô Quốc Lâm bèn đứng lên nói: “Mẹ, mẹ cần phải rõ ràng một chút, chuyện này đối với công ty là một chuyện rất lớn, không thể mang ra đùa được.”

“Đúng vậy, bà nội. Bà nhất định phải suy nghĩ kĩ, công ty này là của nhà họ Tô, không thể rơi vào tay người ngoài được.” Trong lời nói của Tô Hải Siêu có ý nhắc nhở.

Bà cụ cười nhạt, nói: “Bà lo Nghênh Hạ phải gánh trọng trách vô cùng nặng trên vai, nên bà đã suy nghĩ đến chuyện tìm người san sẻ công việc với nó. Hải Siêu, sau này cháu sẽ là phó giám đốc của công ty, hãy toàn lực giúp đỡ hạng mục phía Tây thành phó trong tay Tô Nghênh Hạ.”

Những lời này vừa nói ra, mọi người ở đây ai cũng trợn tròn mắt, bất cứ ai cũng không nghĩ rằng lúc này bà cụ sẽ thăng chức cho Tô Hải Siêu! Nhưng biểu hiện gần đây của anh ta trong công ty cũng không có gì khiến cho người ta sáng mắt mà.

Giao vị trí phó giám đốc cho Tô Hải Siêu, điều này không phải đang nói quyền lợi trong tay Tô Nghênh Hạ sẽ phải chia một nửa cho Tô Hải Siêu sao?

Tô Nghênh Hạ nghiên răng, bà cụ nói hay thật đây, thậm chí còn biểu hiện ra dáng vẻ vô cùng thân thiết với cô. Nhưng trên thực tế bà ấy vẫn không tin cô, sợ mọi quyền lực của công ty rơi vào tay cô thì sau này Tô Hải Siêu sẽ mát đi cơ hội làm chủ tịch.

Bất kể làm nhiều hay ít thì địa vị của cô ở trong lòng bà cũng không thể nào sánh bằng Tô Hải Siêu đúng không?

Họ hàng nhà họ Tô không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, sau đó lại nở một nụ cười thoải mái. Bọn họ đương nhiên hiểu lý do vì sao bà cụ lại làm như vậy – Bà đang tìm cách làm suy yếu quyền lực ở công ty của Tô Nghênh Hạ. Từ đầu cho tới cuối, bà cụ chỉ muốn Tô Hải Siêu là người thừa kế duy nhất của bà.

Tô Hải Siêu nở nụ cười, vội vàng nói: “Cảm ơn bà nội, con nhất định không phụ sự kỳ vọng của bà.”

“Nghênh Hạ, về sau cháu hãy phối hợp với Hải Siêu nhiều hơn.

Có vấn đề gì thì hai đứa nhớ thương lượng với nhau.” Bà cụ nói “Dạ.” Tô Nghênh Hạ lên tiếng trả lời.

Sau khi cuộc họp chấm dứt, bà cụ là người rời đi trước.

Tô Hải Siêu vô cùng đắc ý nói với Tô Nghênh Hạ: “Xem ra cho dù cô có làm nhiều hay ít thì bà nội vẫn sẽ không xem trọng cô.

Cô làm sao có thể so sánh được với địa vị của tôi ở trong lòng bà nội chứ.”

“Từ hôm nay trở đi, mỗi một thanh khoản của công ty tôi đều phải xem qua. Trước kia mấy người bòn rút của công ty thế nào tôi mặc kệ, nhưng mà sau này cho dù chỉ thiếu một nghìn thôi thì cũng phải giải thích rõ ràng cho tôi.” Tô Nghênh Hạ lạnh lùng nói, cũng không đáp lời Tô Hải Siêu, lập tức đi ra khỏi phòng họp.

Họ hàng nhà họ Tô ai cũng tức giận bất bình, bọn họ không phải chỉ dựa vào tiền lương phát hàng tháng để sống qua ngày.

Nếu không thể tham ô tiền trong công ty thì sau này bọn họ dựa vào cái gì để sống bây giờ.

“Tô Nghênh Hạ này thật sự rất không biết điều. Ngay cả bà cụ còn không quan tâm đến việc này, cô ta ra vẻ cái gì chứ?”

* Cô ta cho rằng chúng ta sẽ để cô ta vào mắt sao? Về sau phải lấy tiếp, cũng không thể lấy ít hơn lúc trước, tôi rất muốn nhìn xem cô ta dám làm gì tôi.”

Tô Quốc Lâm đứng lên nói với họ hàng nhà họ Tô: “Mọi người yên tâm đi, Hải Siêu bây giờ là phó giám đốc. Tô Nghênh Hạ sao dám gây khó dễ cho chúng ta.”

Tô Hải Siêu mỉm cười, nói: “Lần này cho vay tới tận một tỷ, nếu chúng ta không lấy được chút tiền mang về nhà thì thực xin lỗi liệt tổ liệt tông nhà họ Tô rồi. Mọi người yên tâm đi, cháu sẽ bảo vệ mọi người, ả gái điếm này nếu dám gây khó dễ cho mọi người, cháu sẽ khiến cô ta đẹp mặt.”

“Hải Siêu, chúng ta chỉ có thể dựa vào cậu thôi.”

“Dựa vào địa vị của cậu ở trong lòng bà cụ, Tô Nghênh Hạ có là cái thá gì chứ.”

“Đúng vậy, cô ta chỉ là một đứa con gái, sao có thể so với Hải Siêu được.”

Trở lại văn phòng, mặt của Tô Nghênh Hạ trầm lặng như nước, thật sự không ngờ rằng bà cụ thế nhưng lại dùng phương thức này để bóp cỗ của cô.

Tô Hải Siêu trở thành phó giám đốc, với lại bà cụ còn như có như không cố ý bảo cô có vấn đề gì thì bàn bạc với Tô Hải Siêu. Đây rõ ràng là “qua cầu rút ván”.

“Đến khi nào thì bà mới có thể nhận ra Tô Hải Siêu không thích hợp làm chủ tịch. Chẳng lẽ việc công ty phá sản không quan trọng với bà sao?”

Chuẩn bị tới giờ tan tầm, Tô Nghênh Hạ lại nhận được điện thoại của Thẩm Linh Dao, cô ấy bảo muốn cảm ơn Hàn Tam Thiên hôm qua đã hỗ trợ nên muốn mời vợ chồng hai người ăn một bữa cơm.

Vài ngày rồi Tô Nghênh Hạ chưa được gặp Thẩm Linh Dao nên cũng gật đầu đồng ý.

Tan làm, Tô Nghênh Hạ đứng bên ngoài cửa xe, nói: “Thâm Linh Dao mời chúng ta qua nhà cô ấy ăn cơm, để em lái, anh không biết đường đâu.”

Hàn Tam Thiên xuống xe, ngồi ở ghế phó lái, lúc lên xe bèn nhìn thấy vẻ mặt lúc này của Tô Nghênh Hạ không quá tốt.

Ngân hàng đã cho vay, theo lý mà nói tâm trạng hôm nay của cô hăắn là không tôi mới đúng.

*Xảy ra chuyện gì vậy?” Hàn Tam Thiên thắc mắc hỏi.

“Bà nội lấy danh nghĩa giúp em san sẻ áp lực nên đã đề bạt Tô Hải Siêu lên vị trí phó giám đốc. Về sau có chuyện gì cũng phải thương lượng với Tô Hải Siêu.” Tô Nghênh Hạ tức giận nói.

“Anh đã sớm đoán được bà cụ sẽ nghĩ cách để ngăn chặn thế lực của em trong công ty, nhưng không ngờ là bà ấy lại dùng phương thức vô liêm sỉ như vậy.” Hàn Tam Thiên thản nhiên nói.

“Vì sao chứ, nhưng trước đó bà đã nói rõ ràng rồi mà. Cho em toàn quyền phụ trách hạng mục phía Tây thành phố cùng với quyền xử lý tài vụ trong công ty.” Tô Nghênh Hạ khó hiểu nói.

“Không phải rất đơn giản sao? Bà không muốn em quá nỗi bật ở công ty, ảnh hưởng đến Tô Hải Siêu. Dù sao đi nữa Tô Hải Siêu mới là người được chọn ngồi vào ghé chủ tịch.” Hàn Tam Thiên nói.

“Bà gây khó dễ như vậy không sợ em buông tay mặc kệ à? Dự án phía Tây thành phố, ngân hàng cho vay đều là do em làm.

Nếu em mặc kệ chuyện của công ty thì nhà họ Tô còn có thể chống đỡ bao lâu?” Tô Nghênh Hạ không phục nói.

“Em sẽ làm như vậy sao?” Hàn Tam Thiên hỏi.

Tô Nghênh Hạ như bị mắc xương cá trong cổ họng, cô sẽ làm như vậy sao? Chắc chắn là không, cô vất vả lắm mới bước từng bước tới ngày hôm nay. Sao có thể từ bỏ dễ dàng như vậy được?

“Đây là lý do tại sao bà cụ lại dám làm như vậy, bởi vì bà ấy biết thừa tính của em rồi, biết em sẽ không làm như vậy.” Hàn Tam Thiên thở dài, Tô Nghênh Hạ vẫn rất mềm lòng, chẳng qua quyết định của cô thế nào Hàn Tam Thiên cũng sẽ không can thiệp. Hơn nữa, nhà họ Tô đối với Tô Nghênh Hạ mà nói đúng là một bậc thang không tồi, cô có thể chậm rãi học tập.

Trong biệt thự nhà họ Tô.

Sau khi bà cụ về đến nhà, trợ lý của bà nói với vẻ mặt lo lắng: “Chủ tịch, bà làm như vậy không sợ sẽ khiến cho Tô Nghênh Hạ cảm thấy bắt mãn sao?”

Bà cụ hừ lạnh một tiếng, nói: “Trước kia địa vị của cô ta ở nhà họ Tô thế nào, địa vị bây giờ lại ra làm sao, còn điều gì không vừa lòng nữa. Cô ta làm việc cho nhà họ Tô, đó là lẽ đương nhiên. Hay là nghĩ tôi sẽ dễ dàng giao chức chủ tịch này cho cô ta?”

“Nhưng mà… sống chết của nhà họ Tô hiện tại đều nằm trên tay cô ta.” Trợ lý nói.

“Cô yên tâm đi, cô ta không có lá gan đó đâu, không có nhà họ Tô thì cô ta chả là gì cả. Chuyện uất ức này cô ta không muốn ăn cũng phải ăn. Hơn nữa, hiện tại tôi đối xử với cô ta cũng coi như không tồi, cô ta phải cảm thấy may mắn mới đúng.” Bà cụ nói.

Trợ lý gật đầu, cũng không nói thêm cái gì nữa. Dù sao chuyện mà bà cụ đã quyết định, người bình thường sao có thể lay động được.

Hơn nữa Tô Nghênh Hạ có lẽ sẽ không dám làm máy chuyện điên rồ như vậy. Dù sao cô cũng phải dựa vào công ty mới có thể sinh tồn được. Công ty phá sản thì cô làm sao có thể sống tốt đẹp như trước. Bà cụ xem như đã bóp được mạch máu của Tô Nghênh Hạ rồi.

Bà đứng lên, hít sâu một hơi, nói: “Bây giờ tôi lại sợ kẻ vô dụng kia hơn, trong khoảng thời gian này Tô Nghênh Hạ đã thay đổi rất nhiều, rất có khả năng là do nó tác động ở đằng sau. Nhà họ Tô tuyệt đối không thể rơi vào tay của kẻ vô dụng kia được.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK