Bồng!
Lúc này, lại là một tiếng vang trầm thấp, phần eo của Cô Thần lại nứt ra một vết
thương, một luồng lực lượng sức bén và bá đạo đến cực điểm đã chặt eo hắn
thành hai đoạn.
Trong chớp mắt, lại có một lượng lớn thần huyết tung bay.
Đến tận giờ phút này, ông lão áo đen kia mới phản ứng được.
“Báo Ứng chi pháp?”
Không đúng! Là nhân quả hoàn chỉnh, là Nhân Quả Đao!
Thần Ý Xúc Tử Đao của Sở Hi Thanh men theo sợi dây nhân quả, tránh khỏi
lực lượng thiên quy của Cô Thần, đánh thẳng vào thân thể của hắn.
Cũng trong khoảnh khắc này, thần khu của Cô Thần đã bị chém mười mấy lần.
Toàn bộ cung điện chỉ còn lại những tiếng vang trầm.
Trong ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của mấy người Vu Hàm Nguyệt và
Thần Đồ, Úc Lũy. Cô Thần đang bị ‘phân thây’, bị Sở Hi Thanh chém thành
mấy trăm mảnh.
“Cô Thần!”
Trong khoảnh khắc này, ngôi sao tên Cô Thần chợt hiện ra giữa bầu trời, một
ánh sao chiếu rọi xuống, soi sáng lên người Cô Thần, khiến cho thân thể của
hắn lập tức khôi phục như lúc ban đầu.
Đây là một thần thông tương tự với năng lực Vĩnh Tại của Vạn Cổ Thiên Thu
Chi Huyết, mà còn thần kỳ hơn.
Cô Thần cố định bản thân mình trong một đoạn thời gian nào đó trong ngôi sao
Cô Thần, bất cứ lúc nào cũng có thể khôi phục đến đoạn thời gian này, trở về
trạng thái hoàn mỹ nhát của mình.
Có điều, tuy Cô Thần đã khôi phục như cũ, sắc mặt của hắn lại rất khó coi.
Cái thần thông này tuy rất mạnh, nhưng lại tiêu hao một lượng lớn thần lực hắn
tích lũy trên ngôi sao Cô Thần.
Mấu chốt là hắn vừa mới khôi phục lại như cũ, thì lại bị đối thương chém thành
hai nửa.
Sau đó hắn vẫn không có sức chống đỡ, liên tục bị đối phương chém thành trăm
mảnh.
Sở Hi Thanh vẫn ngồi yên trên ghế, chỉ cười và nhìn hắn bằng đôi trọng đồng
kia.
Cô Thần lại bị chém thành hàng trăm hàng ngàn miếng thịt!
Thần huyết ẩn chứa những sợi tơ vàng kia bắn lên người những âm linh ở trong
cung điện.
Cảnh này khiến cho đám âm linh cấp thấp hưng phấn không thôi.
Đây chính là thần linh Vĩnh Hằng trung vị, nếu như có thể luyện hóa và hấp thu
máu của hắn, như vậy bọn họ sẽ được lợi ích rất lớn.
Nhưng ngay sau đó, bọn họ đã sợ hãi và hét ầm lên, dồn dập trốn về phía sau.
Thần huyết của Cô Thần quá nhiều, nhiều đến mức bọn họ không chịu nổi.
“Dừng tay!”
Cùng Kỳ ở bên cạnh đã không nhìn nổi, trong mắt hắn tràn đầy lửa giận, trực
tiếp đưa tay vồ một cái, dùng lực lượng Hỗn Loạn để bao phủ toàn thân Cô
Thân.
Đôi mắt hung ác của Cùng Kỳ nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh ở trên ngự đài.
“Nếu ngươi muốn chết, vậy ta cho ngươi toại nguyện…”
Cũng đúng lúc này, lại là một tiếng vang trầm tháp, nhưng nơi phát ra âm thanh
lại không phải là chỗ của Cô Thần.
Bồng!
Đầu của Cùng Kỳ lập tức nổ thành máu thịt vụn.
Loạn Thiên chi pháp của hắn căn bản là không thể ngăn cản Thần Ý Xúc Tử
Đao của Sở Hi Thanh, thần ý hóa đao của Sở Hi Thanh trực tiếp đánh nổ đầu
hắn.
Cảnh này khiến cho tất cả mọi người nhìn thấy đều không rét mà run.
“Rống!”
Cùng Kỳ lập tức giải trừ hình dáng Cự linh, lộ ra thú thể của nó.
Nhưng cái này cũng không thể chống đỡ được đao của Sở Hi Thanh.
Trong một phần vạn cái hô hấp này, thân thể của hắn đã bị chém mấy lần, đã
biến thành hơn 20 mảnh vụn.
Vô tận sợ hãi sinh sôi trong nguyên thần của hắn.
Hắn là hung thú Cùng Kỳ, mà còn là một trong những con Cùng Kỳ mạnh nhất
thế giới này.
Tuy rằng có sức khôi phục và sinh mệnh lực mà thần linh bình thường không
sánh bằng, nhưng lại không có ngôi sao làm chỗ dựa như Cô Thần, cũng không
thể khôi phục trạng thái mạnh nhất trong nháy mắt như Cô Thần.
Cứ tiếp tục bị chém như vậy, hắn sớm muộn gì cũng bị Sở Hi Thanh chém chết!
Hơn nữa chỉ trong một cái hô hấp này thôi!
May mà lúc này ông lão áo đen trên ngự đài đã ra tay.
Hắn nhấc tay phải lên, một mảnh hắc quang đã bao phủ không gian chung
quanh.
Sở Hi Thanh lập tức nhướng mày lên.
Hắn cảm ứng được lực lượng nhân quả và báo ứng trong vùng không gian này
đang suy giảm.
Uy lực của đao ý cũng đang suy giảm.
Ngoài ra, thần linh mạnh mẽ của ông lão còn rút ‘tử vong’ trên người Cùng Kỳ
và Cô Thần ra, khiến bọn họ không thể chính thức chết đi.
“Thì ra là Hắc Thủy chúa tể!”
Sở Hi Thanh bật cười, quay đầu nhìn ông lão áo đen: “Vì sao phải giấu đầu lòi
đuôi? Trẫm còn chưa cảm ơn các hạ đã giúp ta xử lý Đại La Nghĩ tộc kia.
Nhưng các hạ không khỏi quá vô lễ, đây là ngự đài, hôm nay ngươi không mời
mà tới thì cũng thôi, lại còn dám lên đài, đi xuống đi!”
Ầm!
Trong nháy mắt này, đao ý của Sở Hi Thanh đã chém đến trước người ông lão
áo đen, một luồng sóng cương lực mênh mông chợt nổ tung giữa hai người, còn
lan tràn và bốn phương tám hướng, quét ngang và đánh nát tất cả.
Tất cả âm linh chung quanh vốn là không chịu nổi.
May mắn là hai người Thần Đồ và Úc Lũy ra tay kịp thời, đồng thời thả hai đám
hắc quang, bảo vệ và che chở những âm linh nơi này.
Vu Hàm Nguyệt cũng gọi ra một bộ xương cự xà khổng lồ dài đến 500 trượng,
chiếm giữ quanh người mình. Nó mở cái miệng cực lớn ra, nỗ lực cắn nuốt
cương lực cuồng bạo trong cung điện.
Danh Sách Chương: