Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiễn Minh Lý được đề bạt làm cán bộ cấp phó sở được ba năm, nói cách khác là vừa đến niên hạn nhận chức. Người này không có kinh nghiệm công tác cơ sở, căn bản là cực kỳ yếu thế, nếu để cho hắn cạnh tranh với Lục Ngọc Hùng, không phải đang đẩy thắng lợi vào trong vòng tay của Lục Ngọc Hùng sao?

Đám người nơi đây tuy hiểu rõ nhưng lại không nói ra khỏi miệng, dù sao thì Hứa Tiền Giang nói ra những lời cực kỳ phù hợp quy tắc, Triệu Thiên Lý tuy kém lý lịch nhưng vẫn đủ điều kiện, như vậy là quá đủ rồi.

Thạch Kiên Quân nhàn nhạt uống trà, hắn lẳng lặng nghe lời đề cử của Hứa Tiền Giang mà không nói lời nào. Hắn tỏ ra bình tĩnh như vậy lại làm cho người ta cảm thấy đó là tình huống cam chịu không một tiếng động, rõ ràng là vị chủ tịch Thạch này căn bản không muốn vì bổ nhiệm một vị chủ tịch thành phố mà xé toang mặt mũi đối chọi gay gắt với bí thư tỉnh ủy Hào Nhất Phong.

Nếu không có sự giúp đỡ của Thạch Kiên Quân, Trương Đông Viễn tuy vẫn còn băn khoăn với lời phó thác của Vương Tử Quân, lúc này đối diện với tình huống bất đắc dĩ cũng chỉ có thể tỏ ra thổn thức mà thôi. Dù sao thì mở miệng phản đối ở một sự kiện chắc chắn sẽ thất bại sẽ là không sáng suốt với uy tín của một vị thường ủy tỉnh ủy, thậm chí sẽ là đả kích khá nặng.

Trương Đông Viễn lúc này đang ở trong xu thế tiến lên, lão cũng không hy vọng con đường thăng tiến của mình gặp phải trở ngại. Lão có chút trầm ngâm, ánh mắt rơi lên người phó bí thư tỉnh ủy Lưu Truyền Thụy.

Nếu nói có người có độ nặng lời nói ở phương diện nhân sự như Hào Nhất Phong thì chỉ còn chủ tịch Thạch Kiên Quân và phó bí thư Lưu Truyền Thụy. Hai người đều là phó bí thư, tuy Thạch Kiên Quân là chủ tịch tỉnh, nhưng phó bí thư Lưu Truyền Thụy là người nắm công tác tổ chức, tất nhiên quyền lên tiếng của Lưu Truyền Thụy ở phương diện nhân sự là cực mạnh.

Nhưng Trương Đông Viễn nhìn chằm chằm vào Lưu Truyền Thụy một lúc, sau đó thâm thở dài. Lưu Truyền Thụy có quan hệ rất tốt với Trương Đông Viễn, thế nhưng lúc này phó bí thư Lưu đang cúi đầu ghi chép, bộ dạng cực kỳ nghiêm trang. Bộ dạng của phó bí thư Lưu Truyền Thụy đã biểu hiện thái độ quá rõ ràng, đó chính là việc này không liên quan đến mình, chỉ cần treo lên cao là được.

Trương Đông Viễn biết rõ vì sao Lưu Truyền Thụy có ý nghĩ này, vì Lưu Truyền Thụy sắp rời khỏi tỉnh Sơn Nam, tất nhiên sẽ không muốn gây khó dễ cho bí thư Hào Nhất Phong ở phương diện này.

Bo bo giữ mình cũng là một phương án tốt trên quan trường, có lẽ lúc này Lưu Truyền Thụy thật sự có ý nghĩ như vậy. Dù sao đây cũng là thời điểm mấu chốt của Lưu Truyền Thụy, bớt một chuyện cũng tốt hơn có thêm một chuyện, đây là một trong những nguyên tắc để người ta không ngã đổ trong quan trường.

Khi Trương Đông Viễn chọn cách trầm mặc, chợt có người nói:

- Trưởng phòng Hứa, xin hỏi ngài trong hai đồng chí kia ai là người được thành phố La Nam đề cử?

Người mở miệng tuy không lớn tiếng nhưng lạ giống như đá một quả bóng cao su ra giữa bàn, bầu không khí bình tĩnh bị phá vỡ, ánh mắt mọi người không tự chủ được phải nhìn về phía bên nà.

La Nhân Uy sao? Người mở miệng không ngờ lại là bí thư thị ủy Sơn Viên, là bí thư La Nhân Uy.

La Nhân Uy là thường ủy tỉnh ủy, bí thư thị ủy thành phố Sơn Viên, thế cho nên có địa vị cực kỳ đặc thù ở tỉnh Sơn Nam. Bình thường lão ít khi lên tiếng ở phương diện liên quan đến cấp tỉnh, khi có vấn đề về nhân sự thì lại càng tiếc lời như ngọc, căn bản rất ít khi phát biểu ý kiến của mình.

La Nhân Uy hôm nay làm sao vậy? Không những mở miệng, lại chĩa vào đúng vị trí yếu hại.

Rất nhiều người biết rõ Vương Tử Quân cầm thái độ phản đối đến bàn việc với bọn họ, tất nhiên khi tiếp xúc với phòng tổ chức tỉnh ủy cũng sẽ không đề cử Lục Ngọc Hùng, đây rõ ràng là quyết sách của trưởng phòng tổ chức Hứa Tiền Giang, nhưng sẽ được thông qua mà thôi. Thế nhưng không ngờ lúc này bí thư La Nhân Uy lại đứng lên nắm thóp.

Hứa Tiền Giang nhìn La Nhân Uy, thầm nghĩ vị bí thư thị ủy kia ngày thường như hũ nút, sao bây giờ lại nhào ra giết chóc rồi? La Nhân Uy và Vương Tử Quân có ân oán với nhau, điều này Hứa Tiền Giang không quá rõ, thế nhưng lại biết hai bên có quan hệ không hài hòa với nhau.

Lúc này những người có quan hệ tốt với Vương Tử Quân gồm Trương Đông Viễn, Lưu Truyền Thụy và chủ tịch Thạch Kiên Quân không mở miệng, thế nhưng La Nhân Uy lại nhảy xổ ra, bên trong nhất định có sắc thái quỷ dị. Nhưng Hứa Tiền Giang là trưởng phòng tổ chức, lão không thể vì chút tình huống quỷ dị này mà không trả lời một câu hỏi của thường ủy tỉnh ủy.

- Thị ủy La Nam căn bản không nói ra nhân tuyển của mình ở sự kiện này.

Hứa Tiền Giang trầm ngâm giây lát rồi khẽ nói.

Nhưng cậu trả lời của Hứa Tiền Giang rõ ràng là cố ý che giấu, nếu không phải La Nhân Uy lên tiếng, căn bản không bao giờ được trưởng phòng tổ chức trả lời giải đáp. Vì vậy Hứa Tiền Giang nói xong thì La Nhân Uy nói tiếp:

- Đồng chí Lục Ngọc Hùng là phó bí thư thị ủy La Nam, thị ủy La Nam không cho ra ý kiến của mình, như vậy thì thành phố La Nam đã tỏ thái độ phản đối với sự kiện phó bí thư Lục Ngọc Hùng tiến lên nhận chức chủ tịch thành phố sao?

Tuy vẫn là một câu hỏi nhưng giọng điệu của La Nhân Uy lại cưc kỳ chắc chắn. Thật ra đám người ngồi đây cũng không phải kẻ ngốc, Hứa Tiền Giang nói ra thì bọn họ đã hiểu rõ ý nghĩa, La Nhân Uy lại là lần đầu tiên mở miệng với bộ dạng không che đậy miệng như vậy.

La Nhân Uy muốn làm gì? Một số người nhìn gương mặt béo tốt của La Nhân Uy, trong lòng thầm suy đoán tâm tư của vị lãnh đạo thành phố Sơn Viên.

Không phải La Nhân Uy muốn thông qua chuyện này để tranh thủ lực ảnh hưởng trong quyền nhân sự đấy chứ? Không đúng, không nói đến những phương diện nhân sự khác, Hào Nhất Phong căn bản rất tôn trọng La Nhân Uy ở phương diện nhân sự của thành phố Sơn Viên, như vậy lão đang muốn làm gì đây?

Mọi người thầm suy đoán, chợt nghe La Nhân Uy tiếp tục nói:

- Hai ngày trước bí thư thị ủy La Nam Vương Tử Quân tìm gặp tôi, khi đó tôi nói nếu muốn phản ánh thì nên đi gặp bí thư Nhất Phong và chủ tịch Thạch, nhưng bí thư Vương Tử Quân nói đã phản ánh qua hai vị lãnh đạo, khi đó anh ấy đến phản ánh vấn đề với một vị thường ủy tỉnh ủy như tôi.

Vương Tử Quân phản ánh vấn đề gì thì đám người nơi đây đều hiểu rất rõ, nhưng loại phản ánh này chỉ là một lời đê nghị cho các vị thường ủy tỉnh ủy, có thể dùng hay không chính là chuyện của bọn họ, căn bản không nên đặt ra mặt bàn.

Lúc này La Nhân Uy không những nói ra, hơn nữa còn dùng giọng điệu cực kỳ gọn gàng dứt khoát, hào khí lẫm liệt.

Không phải La Nhân Uy đang muốn đẩy Vương Tử Quân lên lò nướng sao? Trương Đông Viễn thầm nghĩ như vậy, cũng hiểu anh xui gia trước kia của mình có ý nghĩ gì. Sau khi Trương Lộ Giai rời khỏi La gia, quan hệ giữa hai người Trương Đông Viễn và La Nhân Uy nhanh chóng băng lạnh. Trương Đông Viễn là người đi sau mà đến trước trong ban ngành tỉnh Sơn Nam lại càng làm cho La Nhân Uy cảm thấy không thoải mái, dù hai người đều là thường ủy tỉnh ủy, thế nhưng căn bản cũng rất ít khi nói chuyện với nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK