Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Họ Trần là ai thì Triệu Tứ Quân và người đàn ông trung niên họ Mạc biết rất rõ, nhưng người đàn ông họ Mạc lại nhíu mày mà không nói gì. Dù sao Triệu Bình Xuyên cũng là con trai của Triệu Tứ Quân, dù hắn thật sự rất xem thường Triệu Bình Xuyên, thế nhưng biểu hiện vẫn phải nể mặt Triệu Tứ Quân.

- Cậu im miệng cho tôi, chỉ giỏi nghe gió là đoán mưa, chỗ này không còn chuyện gì liên quan đến cậu nữa.

Triệu Tứ Quân vung tay lên với Triệu Bình Xuyên, sau đó lão nhíu mày lẩm bẩm:

- Ra tay độc ác mà trực tiếp không giống như phong cách của anh Trần.

Người đàn ông họ Mạc biết rõ Triệu Tứ Quân lẩm bẩm như vậy chính là muốn nói cho mình nghe, mà chính hắn cũng từng nghĩ về vấn đề này, thế nên nhanh chóng phụ họa:

- Tôi cảm thấy đó cũng không phải là phong cách của chủ tịch Trân, hơn nữa bây giờ chủ tịch Trần cũng không có lý do để ra tay.

- Không phải anh Trần thì là ai?

Triệu Tứ Quân chợt nhíu mày thật chặt, kẻ địch ẩn giấu trong hang sâu thật sự đáng sợ hơn kẻ địch lộ mặt, vì đối phương đang ẩn trốn, cũng không biết khi nào sẽ cho mình một đấm, đánh cho mình không kịp trở tay. Lão là người chìm nổi quan trường nhiều năm, tất nhiên lão sẽ hiểu rõ đạo lý này.

Vài cái tên đực Triệu Tứ Quân và người đàn ông trung niên nói ra khỏi miệng, thế nhưng ngay sau đó bọn họ lại nhanh chóng chối bỏ tất cả.

- Không phải là Tiền Trường Thắng gần đây đắc tội với người nào đấy chứ

Người đàn ông trung niên họ Mạc chợt ngẩng đầu khẽ nói với Triệu Tứ Quân, nhưng dư quang khóe mắt của hắn lại nhìn về phía Triệu Bình Xuyên.

Thật ra lúc này Triệu Bình Xuyên đã rất bất ổn, nhiều người bị bố mình và chú Mạc loại trừ, lúc này trong đầu hắn chợt lóe lên hình bóng một người. Nếu thật sự là người này, nếu để cho bố biết rõ nguyên nhân là vì mình coi trọng một người phụ nữ mà sinh chuyện, như vậy hậu quả là khó tưởng tượng được. Hắn nghĩ đến đây mà không khỏi cảm thấy rùng mình, đúng lúc này lại đối diện với ánh mắt của người đàn ông trung niên họ Mạc, ánh mắt sắc bén của đối phương làm cho hắn rùng mình.

- Bình Xuyên, con nói rõ cho bố biết, Tiền Trường Thắng đã đắc tội với người nào?

Triệu Tứ Quân hiểu ý của người đàn ông trung niên họ Mạc, ánh mắt lão nhìn Triệu Bình Xuyên, sau đó lại sẳng giọng nói.

- Bố, không...

Triệu Bình Xuyên còn muốn che giấu, nhưng hắn còn chưa kịp lên tiếng thì Triệu Tứ Quân đã tiến đến, một cảm giác áp bức phủ lên người hắn. Từ nhỏ hắn là người bị Triệu Tứ Quân áp chế cho khó thở, bây giờ Triệu Tứ Quân đi đến càng làm hắn thêm run rẩy:

- Bố, nhưng ngày qua Tiền Trường Thắng bận rộn vì chuyện của tập đoàn Quân Thành.

- Tập đoàn Quân Thành? Các người lại làm ra trò gì rồi?

Triệu Tứ Quân nghe thấy cái tên tập đoàn Quân Thành thì vẻ mặt chợt trở nên ngưng tụ, tất nhiên lão sẽ không xa lạ gì tập đoàn nhà giàu nộp nhiều tiền thuế kia, thế là một cảm giác bất an bùng lên trong lòng.

- Hai ngày qua có chuyện xảy ra, đang phát sinh sự kiện tập đoàn Quân Thành trốn thuế, vì chuyện này mà tổng giám đốc Tần Hồng Cẩm bị bắt đi hỗ trợ điều tra.

Người đàn ông trung niên họ Mạc thấy Triệu Bình Xuyên không len tiếng thì khẽ lên tiếng báo cáo cho Triệu Tứ Quân.

- Tập đoàn Quân Thành có quan hệ với Tần gia, nói như vậy chẳng lẽ trong vụ này có bàn tay của Thiếu gia?

Triệu Tứ Quân nói một câu rồi lại khẽ lắc đầu:

- Tôi biết rõ tính cách của Tần lão gia tử, dựa theo thói quen của lão, trước khi làm gì sẽ thông báo với tôi một tiếng.

- Tút tút tút...

Tiếng chuông điện thoại trong phòng làm việc vang lên dồn dập, Thủ tướng nhìn qua dãy số, vẻ mặt nhanh chóng trở nên ngưng trọng. Lão khẽ phất tay áo với Triệu Bình Xuyên, sau đó cầm điện thoại lên dùng giọng cung kính nói:

- Lão lãnh đạo, tôi là Tứ Quân.

Người đàn ông trung niên họ Mạc và Triệu Bình Xuyên nghe Triệu Tứ Quân nói đó là lão lãnh đạo thì lập tức ngậm miệng lại, giống như chỉ sợ mình mở miệng sẽ ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện điện thoại của Triệu Tứ Quân.

- Lão lãnh đạo, tôi nhất định sẽ xử lý vụ này, sẽ tuyệt đối không nuông chiều, không buông tha cho những phần tử ăn chặn tài sản, những con sâu làm rầu nồi canh.

Triệu Tứ Quân lên tiếng bằng giọng điệu cực kỳ chính đáng, người đàn ông trung niên họ Mạc ở bên cạnh đã nhìn thấy vẻ mặt có chút tái nhợt của Triệu Tứ Quân.

- Lão lãnh đạo, tôi phải nói lời kiểm điểm với anh, Bình Xuyên từ nhỏ tôi quản giáo không nghiêm, nuôi dạy con không tốt là lỗi của bố, thật sự rất hỗ thẹn.

- Cám ơn lãnh đạo đã quan tâm, sau khi trở về tôi nhất định sẽ dạy bảo tiểu tử kia cho thật tốt, tuyệt đối sẽ không để nó tiếp tục gây ra phiền toái.

Sau khi dùng ngôn từ chính xác để đảm bảo, lúc này Triệu Tứ Quân mới cúp điện thoại. Lão dùng ánh mắt hung hăng nhìn Triệu Bình Xuyên, sau đó vung tay cho một tát. Nhưng động tác của lão có hơi chậm, còn chưa đợi bàn tay di chuyển đến nơi, Triệu Bình Xuyên đã nhanh nhẹn né tránh.

- Bí thư Triệu, lão lãnh đạo có căn dặn điều gì?

Người đàn ông trung niên họ Mạc tuy không thích Triệu Bình Xuyên thế nhưng lúc này cũng không muốn Triệu Tứ Quân tiếp tục đánh Triệu Bình Xuyên.

Triệu Tứ Quân thở dài, lão đi đến hộc bàn lấy thuốc, khói từ miệng lão tuồn ra ngoài, bộ dạng cực kỳ ảo não.

- Công nhân nhà máy cơ giới ngồi lỳ bên ngoài biểu tình, phóng viên bị đánh, bây giờ sự việc đã không thể áp chế được, cũng chỉ có thể đẩy Tiền Trường Thắng lên gánh vác trách nhiệm mà thôi.

Triệu Tứ Quân dùng ánh mắt thản nhiên nhìn người đàn ông trung niên họ Mạc rồi dùng giọng thản nhiên nói.

Người đàn ông trung niên họ Mạc cũng mồi một điếu thuốc, nhưng hắn cũng không hút giống như Triệu Tứ Quân, sau khi hút vài hơi thì liên tục ho khan:

- Bí thư Triệu, chỉ sợ chuyện này còn phải làm tốt công tác với anh Trịnh.

- Ừ, anh cho gọi anh Trịnh đến gặp mặt tôi.

Triệu Tứ Quân nhìn và gật đầu với người đàn ông trung niên họ Mạc, sau đó lên tiếng phân phó.

Đến bây giờ Triệu Bình Xuyên còn chưa từng thấy bộ dạng bố mình thất bại như vậy, trong lòng hắn cảm thấy cực kỳ bi ai. Hắn thật sự nổi giận, đồng thời lúc này hắn cho ra một kết luận, sự việc này nhất định liên quan đến tên khốn Vương Tử Quân kia chắn chắn là như vậy.

Bỏ đi Tiền Trường Thắng và phó chủ tịch Trịnh, Triệu Bình Xuyên thật sự không tin vào lỗ tai của mình, nhưng sự thật nói cho hắn biết hắn mình không nghe lầm, vừa rồi bố mình đã cho ra một quyết định như vậy. Hai người kia hầu như là phụ tá đắc lực cho hắn, nếu vứt bỏ hai người kia đi, như vậy rõ ràng là kết quả quá xấu, hắn cảm thấy xương cốt thật sự đau nhức và lạnh lẽo.

Dù Triệu Bình Xuyên thật sự không cam lòng và cực kỳ không tình nguyện, thế nhưng hắn cũng biết những gì bố mình đã quyết định thì căn bản tám ngựa kéo cũng khó quay về. Khi người đàn ông trung niên kia đi ra khỏi phòng thì hắn cũng đi theo.

Triệu Bình Xuyên không muốn đi thông báo cho Tiền Trường Thắng và anh Trịnh biết vấn đề, cái hắn muốn làm chính là cho tên khốn đứng sau lưng biết thủ đoạn của mình.

- Cục trưởng Phạm, anh có bận rộn gì không?

Triệu Bình Xuyên lấy điện thoại ra, hắn bấm một số máy quen thuộc rồi lạnh lùng hỏi.

Đầu dây bên kia chợt truyền đến một âm thanh nịnh nọt:

- Triệu thiếu gia, ngài có chuyện gì sao? Ngài cứ việc phân phó, chưa nói đến những chuyện khác, dù bây giờ có đi với vợ cũng phải chạy đến nghe lời Triệu thiếu gia.

Triệu Bình Xuyên rất hài lòng với câu trả lời của đối phương, nếu như là dĩ vãng thì hắn nhất định sẽ nói vài câu khẳng định với đối phương, nhưng bây giờ hắn căn bản không có tâm tư như vậy, hắn dùng giọng bực bội nói:

- Nha Thao, đừng ba hoa nữa, tôi có việc quan trọng cần anh đi làm.

Triệu Bình Xuyên lên tiếng trách mắng làm cho người ở đầu dây bên kia chợt hiểu lúc này Triệu thiếu gia có tâm tình không tốt. Hắn biết rất rõ về Triệu Bình Xuyên, khi gặp phải chuyện gì đó bực mình thì giống như phụ nữ đang nằm ngửa chợt đứng lên vậy.

- Được, tôi sẽ đến ngay.

Hai mươi phút sau một người đàn ông hơn bốn mươi xuất hiện trước mặt Triệu Bình Xuyên, người đàn ông này rất béo tốt, nhìn qua có vẻ cực kỳ hiền lành vô hại, nhưng người quen thì biết rõ tên này cũng không được tốt như biểu hiện bên ngoài.

- Gần đây có một người tên là Vương Tử Quân đến tập đoàn Quân Thành, bắt tên kia đưa đến đây.

Triệu Bình Xuyên dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, hắn nói tiếp:

- Tôi không hy vọng xuất hiện bất kỳ tình huống nào ngoài ý muốn.

Người đàn ông trung niên kia chính là cục trưởng Phạm, đây không phải là lần đầu tiên hắn giúp Triệu Bình Xuyên làm như vậy, hắn cười nói:

- Triệu thiếu gia cứ yên tâm, những chuyện này cứ giao cho tôi, nửa giờ sau tôi sẽ đưa hắn đến đồn công an ở đường Đông.

- Vậy thì nhanh tay lên đi.

Triệu Bình Xuyên vung tay lên rồi đi về phía chiếc Porsche dựng ngoài cửa. Cục trưởng Phạm thấy Triệu Bình Xuyên muốn đi theo mình, miệng hắn khẽ nhúc nhích định nói gì đó thế nhưng cuối cùng cũng không nói nên lời.

Ba chiếc xe chạy đi như gió cuốn về phía tập đoàn Quân Thành, nhưng khi bọn họ chạy đến tổng bộ của tập đoàn Quân Thành thì thấy chiếc xe Mercedes Benz vốn thuộc và Tần Hồng Cẩm đang chạy như bay về hướng khác.

- Vương Tử Quân.

Dù không thấy rõ gương mặt Vương Tử Quân, thế nhưng Triệu Bình Xuyên đã nhanh chóng cho ra phán đoán khi thấy Vương Tử Quân xoay người lên xe. Hắn chỉ vào chiếc xe Mercedes Benz đang chạy như bay rồi nói với cục trưởng Phạm:

- Đuổi theo, dù ngài dùng thủ đoạn gì cũng đừng cho hắn chạy thoát.

- Triệu thiếu gia, ngài cứ yên tâm.

Cục trưởng Phạm đồng ý một tiếng, hắn vung tay lên với tên lái xe, chiếc xe vốn chạy theo sau chiếc Porsche, bây giờ chợt kéo còi báo hiệu và chạy lên phía trước như bay.

Triệu Bình Xuyên nhìn hai chiếc xe cảnh sát vượt qua xe mình mà nở nụ cười đắc ý, hắn tin dựa vào thái độ nói một không dám làm hai của cục trưởng Phạm với mình, Vương Tử Quân kia dù chạy đến đâu cũng khó thoát được.

- Giám đốc Vương, có xe cảnh sát đang truy đuổi chúng ta ở phía sau.

Lái xe cho Tần Hồng Cẩm tên là anh Triệu, đây là một người có kinh nghiệm lái xe rất phong phú, hắn vừa chạy xe vừa nói với Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân đang trầm ngâm phải quay đầu nhìn hai chiếc xe cảnh sát đang chạy từ phía sau đến như bay, hắn hiểu hai chiếc xe kia tuyệt đối không phải đến hộ tống mình, trong đầu hắn chợt lóe lên ý nghĩ, hắn trầm giọng nói:

- Đi đến tỉnh ủy.

Tài xế lên tiếng, tai lái khẽ bẻ sang một hướng, chiếc xe Mercedes Benz tăng tốc chạy về phía tỉnh ủy Quảng Đông.

- Cục trưởng Phạm, chiếc xe kia đã phát hiện ra chúng ta.

Tên cảnh sát lái xe thấy xe của Vương Tử Quân tăng tốc thì quay sang nói với cục trưởng Phạm đang ngồi bên cạnh mình.

Cục trưởng Phạm nhìn chằm chằm vào chiếc xe của Vương Tử Quân, bây giờ nếu đối phương tăng tốc thì mình chạy theo kịp sao? Thế là hắn cười lạnh một tiếng nói:

- Tăng tốc thì muốn chạy thoát sao? Kêu gọi bọn họ đầu hàng, để xe bọn họ tấp vào lề.

Tên cảnh sát lên tiếng, hắn vừa nhấn chân ga vừa cầm lấy loa kêu gọi xe Vương Tử Quân tấp vào lề.

- Giám đốc Vương, chúng ta nên làm gì bây giờ?

Lái xe cho Tần Hồng Cẩm là một người thành thật, hắn nghe thấy tiếng kêu gọi ở phía sau thì có chút bối rối.

- Anh Hạ không cần lo lắng, cứ chạy xe đến tỉnh ủy là được, không cần quan tâm đến bọn họ.

Vương Tử Quân vừa nói vừa lấy điện thoại ra bấm số gọi đi:

- Bí thư Lô, điện thoại của anh thật sự không dễ gọi chút nào, tôi đã gọi cho anh vài lần mà không được.

- Ha ha ha, bí thư Vương, nếu vì chuyện gọi điện thoại khó khăn mà đắc tội với bí thư Vương, như vậy tôi sẽ đặc biệt đi mua thêm một cái điện thoại nữa để dùng làm đường dây nóng cho bí thư Vương.

Đầu dây bên kia vang lên một âm thanh rất vui vẻ.

Vương Tử Quân cười hàn huyện hai câu với người bên kia, sau đó hắn cười ha hả nói:

- Hai ngày hôm nay tôi đến Quảng Đông có ít chuyện, bây giờ anh có ở văn phòng không? Tôi muốn đến uống trà.

- Hoan nghênh, hoan nghênh, khi nào thì anh đến, tôi phái người ra tiếp đón.

Bí thư Lô thấy Vương Tử Quân đến thành phố Việt Thị thì vội vàng nhiệt tình chào đón.

- Tôi đang đi đến.

Vương Tử Quân thông báo hành trình của mình thì cúp điện thoại.

Chiếc xe cảnh sát ở phía sau vẫn tiếp tục kêu gọi đầu hàng, nhưng lái xe nghe xong phân phó của Vương Tử Quân thì không thèm quan tâm. Xe cảnh sát tuy liều mạng truy đuổi nhưng đối mặt với chiếc Mercedes Benz sản xuất đặc biệt của Tần Hồng Cẩm, bây giờ đuổi theo chỉ là phí lực.

- Giám đốc Vương, đã đến tỉnh ủy.

Lái xe cự tuyệt yêu cầu của cảnh sát nhưng lúc này trên mặt cũng đầy mồ hôi, khi thấy cổng tỉnh ủy xuất hiện thì thở dài một hơi nói.

Vương Tử Quân khẽ gật đầu, hắn khẽ vung tay với Chương Hiểu Mai ở bên cạnh:

- Các người theo tôi cùng đi vào, đến đây thì bọn họ cũng đừng hòng chơi trò thủ đoạn.

Khi Vương Tử Quân đang lên tiếng thì bảo vệ công tỉnh ủy đã vung tay cản xe lại, Vương Tử Quân hạ kiếng xuống nói rõ mục đích của mình. Vương Tử Quân còn chưa nói xong thì viên cảnh sát bảo vệ kia đã lớn tiếng nói về phía cách đó không xa:

- Trưởng ban Triệu, khách ngài đang nghênh đón đã đến rồi.

- Két!

Một tiếng thắng gấp vang lên sau lưng nhóm người Vương Tử Quân, ngay sau đó là vài chiếc xe cảnh sát chạy đến. Cục trưởng Phạm nhanh chóng bước đến trước xe Vương Tử Quân rồi trầm giọng nói:

- Anh đi ra ngoài cho tôi.

- Xin hỏi có chuyện gì?

Vương Tử Quân khẽ đẩy cửa xe, hắn dùng giọng nhàn nhạt nói với cục trưởng Phạm.

Cục trưởng Phạm nhìn Vương Tử Quân đi ra thì nghiêm túc nói:

- Anh là người khả nghi liên quan đến một vụ án buôn thuốc phiện, mời anh theo tôi một chuyến.

Cục trưởng Phạm vừa nói vừa lấy còng của một tên cảnh sát ở sau lưng rồi tiến lên.

- Anh nói tôi khả nghi liên quan đến án buôn thuốc phiện, có chứng cứ gì sao? Anh đưa tôi đi điều tra, vậy cho tôi xem lệnh bắt người.

Vương Tử Quân dùng ánh mắt nhàn nhạt nhìn cục trưởng Phạm, hắn lạnh lùng nói.

Cục trưởng Phạm là người có kinh nghiệm phong phú, hắn nhìn bộ dạng bình tĩnh của Vương Tử Quân, thế là cười lạnh nói:

- Tôi sẽ cho anh xem lệnh bắt người, nhưng bây giờ anh phải theo tôi đi.

Cục trưởng Phạm nói rồi vươn tay về phía Vương Tử Quân.

- Các anh muốn làm gì?

Khi cục trưởng Phạm vừa đưa tay đến thì một cán bộ hơn ba mươi tuổi chạy đến, hắn nhìn thoáng qua cục trưởng Phạm rồi trầm giọng hỏi:

- Các người là đơn vị nào, biết đây là đâu không?

Cục trưởng Phạm nhìn tên cán bộ hơn ba mươi bên kia thật sự có sinh ra chút cố kỵ, hắn do dự một chút rồi kiên nhẫn giải thích:

- Đồng chí, chúng tôi vừa nhận được thông tin, người này có liên quan đến án buôn lậu thuốc phiện, vì thế muốn đưa đi điều tra, mong anh phối hợp cho.

- Anh nói anh ấy có iên quan đến án buôn lậu thuốc phiện? Ha ha ha, anh có lầm không, tôi cho anh biết, vị này chính là bí thư Vương của tỉnh đoàn tỉnh Sơn Nam, anh nói anh ấy có liên quan đến án buôn lậu thuốc phiện, tôi thật không biết các anh xử lý án này thế nào.

Tên cán bộ từng về thủ đô họp với bí thư Lô, đã từng gặp mặt bí thư Vương Tử Quân, hắn biết rõ thân phận của bí thư Vương, càng biết thái độ của lãnh đạo trực tiếp của mình với bí thư Vương. Bây giờ thấy một người dùng lý do trời ơi muốn đưa một bí thư tỉnh đoàn đi, hắn thật sự phải cười lớn.

Bí thư tỉnh đoàn Sơn Nam? Cục trưởng Phạm chợt cảm thấy đầu nổ ầm một tiếng, hắn biết rõ lúc này mình chọc vào tổ vò vẽ, vu hãm một cán bộ cấp sở tội buôn lậu thuốc phiện, sự việc này không phải sẽ làm người ta cười rụng răng sao? Hơn nữa hắn cũng chỉ là thuận miệng bày ra lý do, cũng không có bằng chứng rõ ràng.

Nhưng cục trưởng Phạm cũng là lão quan trường, hắn thấy sự việc không thể làm gì hơn, chỉ có thể trách Triệu Bình Xuyên đưa phiền toái đến cho mình. Hắn vội vàng nở nụ cười chân thành nói:

- Bí thư Vương, thật sự xin lỗi, chúng tôi làm việc không rõ ràng, để phát sinh hiểu lầm. Anh cứ yên tâm, tôi sẽ kiểm tra sự kiện tố giác lần này, nhất định sẽ đưa phần tử vu hãm anh ra ánh sáng.

Vương Tử Quân cười cười với cục trưởng Phạm, hắn thản nhiên nói:

- Chuyện này có phải là vu hãm hay không thì điều tra mới biết rõ. Trưởng ban Triệu, làm phiền anh gọi điện thoại cho bí thư Lô, nhờ anh ấy liên hệ với bí thư tỉnh ủy, tôi yêu cầu ủy ban kỷ luật tiến hành điều tra chính mình.

Vẻ mặt cục trưởng Phạm chợt biến đổi, tuy hắn cảm thấy mình có thể chống lại khảo nghiệm của ủy ban kỷ luật, thế nhưng đối mặt với thuộc hạ của mình lại có vấn đề. Nếu sự việc truyền ra ngoài, tùy ý vu hãm một cán bộ cấp sở rõ ràng là chuyện phạm húy, hơn nữa vị cán bộ cấp sở kia là lãnh đạo tỉnh ngoài, lãnh đạo phải nể mặt mà xử lý nghiêm túc.

- Lãnh đạo, thật sự chỉ là hiểu lầm.

Cục trưởng Phạm giả vờ tỏ ra kinh hãi, hắn tranh thủ nói lời nhận lỗi với Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân chỉ cười nhạt mà không quan tâm, hắn nhìn về phía trưởng ban Triệu. Trưởng ban Triệu thấy rõ ánh mắt của Vương Tử Quân. hắn cũng không chần chừ mà gọi điện thoại đi ngay.

- Có chuyện gì xảy ra? Đồng chí cảnh sát, tôi chính tai nghe nói người này buôn thuốc phiện, sao còn chưa bắt đi?

Triệu Bình Xuyên nãy giờ đi ở khá xa nhưng trên đường đi đã thương lượng lấy lý do nào để bắt Vương Tử Quân, bây giờ thấ cục trưởng Phạm đứng đó mà tên Vương Tử Quân kia còn chưa bị bắt, thế là hắn chợt nóng lòng.

Triệu Bình Xuyên thầm mắng cục trưởng Phạm là kẻ bất lực, thế là chui ra khỏi xe. Hắn là con trai của Triệu Tứ Quân, hắn cũng không xa lạ gì tỉnh ủy, hắn vừa xuống xe thì bày tỏ thái độ của mình, nhất quyết phải bắt tên khốn kia cho bằng được.

- Anh tận mắt thấy tôi buôn thuốc phiện sao?

Vương Tử Quân đốt một điếu thuốc rồi dùng giọng nhàn nhạt hỏi Triệu Bình Xuyên.

- Đúng vậy, tôi tận mắt nhìn thấy, thế nào, muốn cắn tôi sao?

Triệu Bình Xuyên thật sự hận Vương Tử Quân đến tận xương tủy, lúc này hắn nhìn thấy ánh mắt ngưng trọng của Vương Tử Quân, trong lòng sinh ra cảm giác thoải mái nói không nên lời. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

- Tôi không cắn anh, nhưng tôi muốn nhắc anh một câu, vu hãm và phỉ báng chính là phạm pháp.

Vương Tử Quân dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Triệu Bình Xuyên rồi trầm giọng nói.

- Vu hãm? Anh là phần tử buôn lậu thuốc phiện, tôi sao lại vu hãm? Cục trưởng Phạm, các anh sao còn chưa bắt hắn lại? Chẳng lẽ còn chờ đối phương đào tẩu sao?

Triệu Bình Xuyên vung tay lên với nhóm cục trưởng Phạm, tỏ ý cho bọn họ ra tay nhanh gọn.

- Anh nói gì? Anh thật sự thấy anh ấy buôn lậu thuốc phiện sao?

Một âm thanh trong trẻo từ phương xa truyền đến, sau đó một người đàn ông mặc tây trang nhanh chóng từ trong khu văn phòng tỉnh ủy đi ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK