Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sự việc trong quan trường chủ yếu là giữa người và người, chỉ cần liên quan đến con người thì cực kỳ phức tạp. Từ trước đến nay Đồ Phấn Đấu chủ yếu dựa vào mối quan hệ giữa mình và bí thư Sầm Vật Cương, trong ý nghĩ của hắn thì nếu như có mâu thuẫn cần phải phân tích, chỉ cần có quan hệ thì dễ dàng hơn nhiều. Chủ yếu là anh phải có hậu trường vững, có quan hệ chủ yếu, điều này quyết định vận mệnh chính trị của anh.

Những năm qua vì luôn theo sát bên cạnh Sầm Vật Cương thế nên Đồ Phấn Đấu cũng có mối quan hệ hài hòa với thư ký trưởng Phương Anh Hồ. Bình thường chỉ cần không liên quan đến tính nguyên tắc thì Phương Anh Hồ đều có thể hé lộ ra cho hắn vài thông tin.

Nhưng bây giờ Phương Anh Hồ thậm chí còn không cho Đồ Phấn Đấu cơ hội như vậy, có thể thấy rõ ý nghĩ của Phương Anh Hồ là như thế nào.

Phương Anh Hồ căn bản là đang rất mất hứng.

Phương Anh Hồ mất hứng thì cũng không làm cho hai người Đồ Phấn Đấu và Miêu Dược Hổ cảm thấy sợ hãi, bọn họ chỉ sợ bí thư Sầm mất hứng. Dù sao thì vận mệnh của hai người bọn họ có liên quan trực tiếp với Sầm Vật Cương, nếu như bí thư Sầm biểu hiện bất mãn với hai người bọn họ, như vậy sau này bọn họ muốn tiến lên là cực kỳ khó khăn.

Đồ Phấn Đấu trầm mặc một lúc rồi mở miệng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh: - Anh có liên hệ với ban chỉ đạo phòng chống lụt tỉnh hay không? Tình hình phía Xan Hà thế nào rồi?

- Rất nguy hiểm, nghe nói hôm nay còn có đỉnh lũ tràn về, hơn nữa thế nước rất lớn, nếu như làm không tốt, thậm chí có thể...Vỡ đê bao. Miêu Dược Hổ nói đến đây thì nhìn Đồ Phấn Đấu rồi nói tiếp: - Người kia đang tọa trấn chỉ huy ở thành phố Xan Hà.

Miêu Dược Hổ và Đồ Phấn Đấu đưa mắt nhìn nhau, Đồ Phấn Đấu chợt nói: - Sau khi xong việc thì người kia chắc chắn sẽ nắm chặt không tha.

- Tôi bây giờ hy vọng anh ta có thể cản được dòng nước lớn, nếu không trách nhiệm của chúng ta sẽ là rất lớn.

Đồ Phấn Đấu không lên tiếng, lúc này hắn cũng cực kỳ bức bối. Thầm nghĩ mình thật sự quá xui xẻo, hai mươi năm qua Mật Đông chưa từng gặp lũ lụt, bây giờ sao lại xảy ra thế này?

- Người kia tuy cường thế nhưng năng lực công tác căn bản là rất mạnh, nếu anh ta tọa trấn ở thành phố Xan Hà, có lẽ là không có vấn đề.

Miêu Dược Hổ mặc dù biết đây là Đồ Phấn Đấu đang an ủi mình, thế nhưng hắn cũng không nhịn được phải nói: - Đúng vậy, tôi tin vào năng lực công tác của anh ấy, quả thật là không có gì để bắt bẻ. Tuy tôi không thích anh ta, thế nhưng điểm này căn bản là phục sát đất.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, đều thấy rõ ý nghĩ trong mắt đối phương. Nhưng bây giờ điều bọn họ có thể làm chỉ có thể là cầu phúc cho người kia, mong sao người kia có thể chỉ huy thành phố Xan Hà vượt qua cửa ải này.

- Bí thư Đồ, nếu không thì chúng ta gọi điện thoại cho bí thư Sầm, mặc kệ bí thư Sầm có nổi giận như thế nào cũng được. Điều này...À, chúng ta nên thừa nhận sai lầm thì hay hơn. Miêu Dược Hổ uống một ngụm trà rồi khẽ nói với Đồ Phấn Đấu.

- Được, rồi sẽ gọi điện thoại ngay. Đồ Phấn Đấu không phải là người lề mề, thật ra hắn đã sớm có ý nghĩ này, thế nhưng có chút do dự. Bây giờ nghe Miêu Dược Hổ nói như vậy thì không khỏi hạ quyết tâm.

Chỉ một phút sau thì điện thoại bên kia đã có người nghe máy, đó là Sầm Vật Cương. Nhưng sau khi Đồ Phấn Đấu chào bí thư Sầm, hắn chợt phát hiện thái độ của bí thư Sầm bên kia là không tốt.

- Địa phương các anh thế nào rồi? Khi Đồ Phấn Đấu đang nghĩ xem nên thừa nhận sai lầm như thế nào, giọng nói của Sầm Vật Cương chợt vang lên. Đồ Phấn Đấu nghe giọng nói như âm thanh của tự nhiên này mà không khỏi cảm thấy rất vui mừng, hắn lên tiếng: - Bí thư Sầm, lũ lụt đã được khống chế, bây giờ các cán bộ thành phố chúng tôi đều đã được phân công trên mặt đê. Bây giờ nước sông đang hạ xuống, theo dự đoán của chuyên gia thì căn bản không còn vấn đề gì lớn.

- Chỗ các anh tất nhiên không có vấn đề gì lớn, bây giờ xui xẻo đã đổ hết lên đầu thành phố Xan Hà. Giọng nói của Sầm Vật Cương khàn khàn nhưng rất bén nhọn, âm thanh này vang lên trong điện thoại giống như sắt cạ vào sắt, điều này không khỏi làm cho Đồ Phấn Đấu đưa điện thoại đi ra xa tai hơn một chút. Dù hắn đã đưa điện thoại ra xa thế nhưng giọng nói của Sầm Vật Cương cực kỳ có lực, vẫn làm cho không khí chấn động.

- Đồ Phấn Đấu, anh còn có tính kỷ luật hay không? Không phải trước đó tuyến tỉnh đã truyền xuống công văn yêu cầu cải tạo dòng sông, thế nhưng đầu óc anh bị bùn đất xâm lấn rồi sao? Anh cố ý dẫn đến phiền toái cho tôi hay là thật lòng muốn náo động? Vì sao sông Thanh Sa lại không thoát nước được? Các anh làm công tác phòng lụt thế nào vậy? Khi giọng nói của Sầm Vật Cương ngày càng lớn thì Đồ Phấn Đấu thậm chí còn nghe phía bên kia vang lên tiếng vỗ bàn. Đồ Phấn Đấu mặc dù ở nơi xa thế nhưng vẫn cảm nhận được sự phẫn nộ thật sự của Sầm Vật Cương. Hắn cảm thấy rất kinh hãi, thế nhưng hắn vẫn cả gan nói: - Bí thư Sầm, tôi không làm tốt công tác, tôi nhận kiểm điểm với ngài. Mong ngài yêu tâm, sau sự kiện này chúng tôi nhất định sẽ sửa chữa sai lầm của mình, sẽ ngăn chặn sự việc tiếp tục phát sinh.

Sầm Vật Cương là người có tính cách cường thế, tính cách này đã chú định dù là ai cũng không thể tranh chấp hay cãi lời được. Hơn nữa bây giờ nếu từ chối trách nhiệm với Sầm Vật Cương thì rõ ràng là tìm đường chết.

Sầm Vật Cương vốn tưởng rằng Đồ Phấn Đấu gọi điện thoại cho mình để báo cáo công tác, sẽ làm cho mình cực kỳ hài lòng, trên thực tế cũng không phải là như vậy, thế nên cảm giác trầm trọng trong lòng cũng không giảm bớt. Lão luôn cảm thấy trong lòng mình như có thứ gì đó chắn ngang, cực kỳ khó chịu. Tình huống này giống như một vết thương vốn đã kết vảy không còn đau đớn, thế nhưng Đồ Phấn Đấu bây giờ lại đưa tay bóc vảy ra, căn bản là rất đau.

- Hừ, lần sau sao? Chẳng lẽ anh cảm thấy một lần còn chưa đủ rút ra bài học đau thương sao? Không cần phải tiếp tục đảm bảo với tôi, tôi nói cho anh biết, bây giờ việc anh cần làm là nhanh chóng bù lấp chỗ thiếu, cố gắng giảm bớt phiền toái.

- Vâng, bí thư Sầm, tôi đảm bảo với ngài sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Đồ Phấn Đấu thở dài một hơi, hắn có thể hiểu được những gì bí thư Sầm đang nghĩ, hắn biết xem như lần này mình thoát được một kiếp.

Sự kiện lần này thật sự có ảnh hưởng quá lớn.

Khi Đồ Phấn Đấu còn đang định nói thêm thì Sầm Vật Cương bên kia đã trực tiếp cúp điện thoại. Lúc này Sầm Vật Cương đang ở trong ban chỉ huy phòng chống lụt bão thành phố Đồng Lục. Tuy tình hình ở thành phố Đồng Lục không quá nguy hiểm, nhưng khi nhóm lãnh đạo thành phố Đồng Lục yêu cầu Sầm Vật Cương đi vào trong khách sạn nghỉ ngơi, lão căn bản từ chối lời đề nghị này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK