Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Này, cô còn trẻ nhưng lại rất biết cách lừa người, cái gì là máy tính hay không? Tôi không biết, nhưng tôi biết xe của các người tông vào xe của chúng tôi, làm xe chúng tôi hư hỏng.

Vương Hiếu Binh là một vị thôn trưởng, tất nhiên đầu óc rất nhanh nhạy, hắn vừa nói vừa chỉ vào cô gái quân nhân:

- Các cô là quân đội vì dân, thế mà không coi trọng dân chúng, đụng xe làm hư hại mà không chịu bồi thường, còn muốn lợi dụng cơ hội để đòi tiền, đây mà gọi là quân nhân sao?

Đám thôn dân đứng chung quanh tất nhiên sẽ hướng về phía trưởng thôn, bọn họ thích dùng phương án mạnh mẽ để giải quyết vấn đề, có vài tên thanh niên lại ồn ào:

- Trưởng thôn, không thể cho bọn họ đi được, chúng ta còn phải sửa chữa máy kéo này nữa.

- Thật sự là càn quấy, không biết nói lý lẽ, nói bừa lại hào hùng như vậy.

Cô gái quân nhân lên tiếng, lúc đầu nàng còn lý luận với thôn dân, nhưng bây giờ đám người kia càng nói càng khó nghe, làm cho các cô gái quân nhân đỏ mặt tía tai, cũng không thể nào nói cho rõ.

- Được rồi, bọn họ cũng không dễ dàng gì, thôi bỏ đi, chúng ta đi thôi.

Khi thấy Vương Hiếu Binh còn muốn lý luận, một âm thanh khá dịu dàng từ chính giữa đám nữ quân nhân truyền ra.

Những cô gái quân nhân giống như rất tôn kính người vừa lên tiếng, âm thanh vừa vang lên thì các nữ quân nhân còn lại cũng không nói lời nào. Nhưng thái độ dàn xếp ổn thỏa của nàng lại càng cổ vũ cho đám thôn dân muốn lên mặt.

- Nói đơn giản vậy à? Muốn đi thì đi sao? Xe máy kéo bị hỏng thì sao? Không bồi thường cho chúng tôi năm trăm đồng thì sẽ không xong.

Vương Hiếu Binh thấy đối phương hành quân lặng lẽ, như vậy bắt đầu lên giọng.

- Chú, chúng tôi cũng không mang theo nhiều tiền như vậy, hay là thế này, chờ chúng tôi quay về sẽ đưa tiền đến.

Cô gái kia nhíu mày khẽ nói.

- Những năm nay quân nhân cũng có kẻ xấu, không thể tin được, nếu để cho bọn họ đi thì tìm đằng trời.

- Trưởng thôn, cho bọn họ đi cũng được, nhưng phải cho bọn họ để lại vài vật thế chấp, tôi thấy bọn họ nói cái gì là máy tính, dứt khoát bắt bọn họ để thứ đó ở lại. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULL

Những âm thanh rối loạn vang lên, kiểu gì cũng có, còn có kể nhất quyết muốn giữ lạ một nữ quân nhân, thế là không khỏi làm cho mọi người cười vang. Mười mấy quân nhân tuy đều là nhân viên kỹ thuật cấp cao nhưng khi gặp đám thôn dân Hồng Lĩnh thì thật sự là bó tay chịu trói.

- Vương Hiếu Binh, anh dẫn thôn dân vây quanh quân nhân, anh xem ra làm trưởng thôn cũng quá uy phong rồi.

Vương Tử Quân nghe xong những lời đối thoại kia thì đã hiểu rõ ngọn nguồn, hắn tranh thủ xuống xe dùng giọng phê bình khiển trách Vương Hiếu Binh.

Vương Hiếu Binh đang nghĩ ngợi xem nên đòi tiền thế nào, thấy có người chen vào thì có chút căm tức, nhưng quay đầu thấy Vương Tử Quân thì vẻ mặt chợt biến thành tươi như hoa:

- Thì ra là bí thư Vương.

- Hiếu Binh, có gì xảy ra?

Vương Tử Quân tiến lên đứng trước mặt Vương Hiếu Binh, hắn thuận tay ném cho Vương Hiếu Binh một điếu thuốc Hồng Tháp Sơn, sau đó tiện tay phân phát thuốc cho thôn dân xung quanh.

Đám thôn dân đang ồn ào, bây giờ nghe Vương Hiếu Binh gọi người đến là bí thư Vương, bọn họ cũng đoán được người đến là ai, thế nên kẻ nào cũng kích động nhận thuốc, vẻ mặt có nụ cười chân thành, có vài tên lớn gan còn dùng giọng cợt nhả chào hỏi bí thư Vương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK