Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi hai người Lữ Hạ Cường và Đảng Hằng nói chuyện với nhau thì thấy nhóm người Chúc Vu Bình đi đến phòng họp. Khi Chúc Vu Bình nhìn thấy Đảng Hằng thì cũng ném đến ánh mắt thăm hỏi, rõ ràng Chúc Vu Bình là chủ tịch thành phố Đông Bộ cũng không hiểu có chuyện gì xảy ra.

Chúc Vu Bình ngồi xuống vị trí của mình, Nguyễn Chấn Nhạc đi đến phòng họp với nụ cười ung dung trên mặt. Thư ký khẽ đặt ly trà xuống trước mặt, Nguyễn Chấn Nhạc mỉm cười gật đầu chào hỏi các vị thường ủy thị ủy.

Vẻ mặt Nguyễn Chấn Nhạc hôm nay tươi vui hớn hở làm cho người ta cảm nhận được giống như có việc gì đó rất vui cần tuyên bố.

- Các đồng chí, hôm nay tôi triệu tập mọi người chủ yếu là có một đề tài thảo luận, đó chính là làm sao để nghênh đón lãnh đạo đến thành phố Đông Bộ chúng ta nghiên cứu khảo sát.

Nguyễn Chấn Nhạc ngồi xuống chiếc ghế của mình cực kỳ ổn định, sau đó trầm giọng nói.

Lãnh đạo thượng cấp đến nghiên cứu khảo sát, tin tức này tuyên bố ra làm cho không ít người bình tĩnh trở lại. Tuy nghiên cứu khảo sát không phải là chuyện nhỏ, thế nhưng bọn họ đã quen nghênh đón lãnh đạo đến khảo sát, thế nên cũng không có vấn đề gì quá lo lắng.

- Bí thư Nguyễn, xin hỏi là vị lãnh đạo tỉnh ủy nào sẽ đến?

Chúc Vu Bình là chủ tịch thành phố, hắn là người thích hợp đặt câu hỏi vào lúc này. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULL

Nguyễn Chấn Nhạc cười cười nói:

- Không phải là lãnh đạo tỉnh ủy đến Đông Bộ, là trưởng ban Dương muốn đến nghiên cứu khảo sát.

- Trưởng ban Dương?

Đám lãnh đạo ở trong phòng họp chợt nghi hoặc, sau đó ai cũng tỏ ra kinh ngạc. Bọn họ biết trưởng ban Dương là ai, nhưng có vài người linh thông tin tức lại tỏ ra nghi hoặc.

- Là trưởng ban Dương nào?

Lữ Hạ Cường khẽ châm điếu thuốc rồi trầm giọng hỏi Nguyễn Chấn Nhạc.

Nguyễn Chấn Nhạc cười cười nói "

- Còn là trưởng ban Dương nào nữa, là trưởng ban Dương hôm nay đến tỉnh Sơn Nam chúng ta nghiên cứu khảo sát.

Dương Độ Lục đến tỉnh Sơn Nam nghiên cứu khảo sát, đây hầu như có thể nói là tin tức quá rõ ràng trong tỉnh Sơn Nam. Tuy có nhiều người cực kỳ hâm mộ với tình huống trưởng ban Dương xuống nghiên cứu khảo sát, nhưng bọn họ cũng biết Dương Độ Lục lần này sở dĩ đến tỉnh Sơn Nam nghiên cứu, chủ yếu là vì thành tích cải cách nhân sự của thành phố La Nam.

- Bí thư Nguyễn, trưởng ban Dương khi nào thì đến?

Chúc Vu Bình trầm ngâm giây lát rồi hỏi:

- Trưởng ban Dương lần này đến từ thành phố La Nam hay Sơn Viên?

Dù là từ thành phố Sơn Viên hay La Nam đều có đường sang Đông Bộ, nếu như phương hướng khác biệt thì chuẩn bị cũng khác biệt.

Nguyễn Chấn Nhạc nhìn Chúc Vu Bình ngồi lẳng lăng hút thuốc mà trong lòng bùng lên cảm giác hưng phấn, nhưng lúc này hắn cũng không nên biểu hiện hưng phấn quá mức. Dù sao hắn cũng phải biểu hiện là một vị bí thư thị ủy rộng lượng, tốt nhất cũng phải nói ra hai ba lời đáng tiếc cho tình huống mất đi cơ hội của thành phố La Nam.

- Đến từ thành phố Sơn Viên. Chủ tịch Chúc, chúng ta nhấ định phải làm tốt công tác tiếp đón, hơn nữa khi lãnh đạo quay về sẽ đi đường cũ. Đúng rồi, trưởng ban Dương lần này đến thành phố Đông Bộ chủ yếu là vì nghiên cứu khảo sát công tác nhân sự, phòng tổ chức cần phải phối hợp chặt chẽ, chuẩn bị sẵn sàng công tác.

Nguyễn Chấn Nhạc nói đến đây thì ve mặt càng thêm ngưng trọng:

- Lần này này tổ nghiên cứu đến quá đột nhiên, đây là thể hiện sự coi trọng của tỉnh Sơn Nam với thành phố Đông Bộ, cũng là sự ủng hộ và thúc giục lớn với chúng ta. Các đồng chí cần phải lợi dụng triệt để thời gian có hạn để chuẩn bị sẵn sàng, phải làm sao cho thành phố Đông Bộ biểu hiện thật tốt trước mặt lãnh đạo.

- Bí thư Nguyễn, lần này không phải trưởng ban Dương đến thành phố La Nam sao?

Đảng Hằng nghe thấy lời nói của Nguyễn Chấn Nhạc, hắn cảm thấy có gì đó là lạ. Bây giờ mối quan hệ giữa hắn và Nguyễn Chấn Nhạc căn bản là không tốt, thế nên mở miệng cũng không có chút cố kỵ.

Nguyễn Chấn Nhạc nhìn thoáng qua Đảng Hằng, sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười nhạt:

- Lần này lãnh đạo vốn đến nghiên cứu ở thành phố La Nam, thế nhưng Cô Yên Sơn ở La Nam phát sinh sự kiện, tỉnh ủy vì suy xét đại cục mà chuyển nhiệm vụ tiếp đãi sang thành phố Đông Bộ.

- Nếu so sánh với một thành phố La Nam có chuẩn bị, có thể nói lần này thành phố Đông Bộ chúng ta đang đánh một trận chiến không chuẩn bị. Bây giờ tỉnh ủy đưa chúng ta lên trước thành phố La Nam, điều này thể hiện đầy đủ sự tín nhiệm của tỉnh ủy với Đông Bộ. Các đồng chí, càng là lúc này chúng ta càng phải thể hiện mình là một ban ngành có sức chiến đấu, tôi tin tưởng các vị lãnh đạo nơi đây sẽ căn bản không làm cho tỉnh ủy phải thất vọng.

Cô Yên Sơn ở La Nam xảy ra chuyện gì? Tại sao lại vuột mất cơ hội quan trọng thế này? Đám người ngồi trong phòng đều là lão quan trường, có kinh nghiệm lăn lộn lâu năm, bọn họ đều hiểu sự kiện lãnh đạo xuống nghiên cứu khảo sát là thành tích lớn của Vương Tử Quân, nhưng bây giờ nó lại chuyển sang cho thành phố Đông Bộ.

Tuy trong đám người có vài kẻ tỏ ra hưng phấn, nhưng những người có tình cảm với Vương Tử Quân thì căn bản không thoải mái. Đặc biệt là Đảng Hằng, lúc này hắn càng cảm thấy đáng tiếc cho Vương Tử Quân. Đáng lý ra trưởng ban Dương đến để nghiên cứu thị sát thành phố La Nam, vì sao lại chuyển sang người Nguyễn Chấn Nhạc?

- Thư ký trưởng, tuy kinh nghiệm chủ yếu là đến từ phòng tổ chức, thế nhưng văn phòng thị ủy cũng không lơ là, anh đến hỗ trợ phóng nghiên cứu chính sách làm tốt công tác chuẩn bị, tranh thủ làm tốt công tác chứng thực tài liệu.

Nguyễn Chấn Nhạc không biết có phải là cảm ứng được ánh mắt của Đảng Hằng hay không, hắn nhìn về phía Đảng Hằng rồi nói.

Đám người nơi đây thấy Nguyễn Chấn Nhạc giao sự việc như vậy cho Đảng Hằng thì thầm hiểu có gì xảy ra, tài liệu cần dùng lần này là thuộc phòng tổ chức, tất nhiên là nhiệm vụ chủ yếu của phó bí thư nắm tổ chức và trưởng phòng tổ chức, Đảng Hằng chỉ là hỗ trợ mà thôi. Lúc này nhiệm vụ chủ yếu của thư ký trưởng văn phòng thị ủy phải là chuẩn bị tiếp đãi, vì đôi khi phương diện tiếp đãi còn quan trọng hơn cả chuẩn bị tài liệu.

Lúc này không ném công tác tiếp đãi cho Đảng Hằng, điều này đã chứng tỏ một thái độ của Nguyễn Chấn Nhạc, mà lại làm cho Đảng Hằng nói không nên lời.

Đảng Hằng khẽ gật đầu mà không nói gì.

Nguyễn Chấn Nhạc cũng không thèm quan tâm đến Đảng Hằng, hắn ném ánh mắt về phái Chúc Vu Bình rồi nói:

- Chủ tịch Chúc, khối chính quyền phụ trách quản lý nhiệm vụ làm tốt bộ mặt thành phố. Tôi không có yêu cầu quá cao, thế nhưng dù thế nào lãnh đạo đến Đông Bộ cũng phải được thấy một không gian sạch đẹp.

Dù Nguyễn Chấn Nhạc nói yêu cầu của mình không cao nhưng Chúc Vu Bình lại cảm thấy nhiệm vụ không nhẹ nhàng, dù sao thì thời gian quá căng, nếu như muốn làm tốt công tác mà không phát sinh sự cố thì không đơn giản. Nhưng bây giờ Nguyễn Chấn Nhạc nắm chắc danh tiếng, lại là nhiệm vụ đón lãnh đạo trung ương, Chúc Vu Bình không chống lại được.

Chúc Vu Bình tiếp nhận nhiệm vụ, Nguyễn Chấn Nhạc bắt đầu bố trí công tác, từng người nhanh chóng có chức trách riêng.

Hội nghị thường ủy mở ra chưa đến nửa giờ nhưng lại cực kỳ thoải mái với Nguyễn Chấn Nhạc, nó hầu như đã là một sân khấu của riêng hắn, dù là Chúc Vu Bình cũng không nói được lời nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK