Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giọng nói của người đàn ông trung niên kia càng thêm trầm thấp, rõ ràng hắn cảm thấy những lời nói của mình ngày càng mất hết sức lực.

Người đàn ông trung niên trầm ngâm giây lát, sau đó dung giọng không tình nguyện hỏi:

- Tào công tử, ngài không phải nói sẽ dựa vào lực của mình để chinh phục Liêu An Như sao?

- Ông bây giờ không muốn phí công sức như vậy, thế nào, có ý kiến gì sao?

Tào Viễn chỉ một ngón tay về phía người đàn ông trung niên rồi dùng giọng lạnh lùng nói:

- Tôi đề tỉnh anh một câu, đừng không biết xấu hổ, tôi cho họ Lý anh biết, anh bây giờ chỉ có hai lựa chọn, một là nghe theo lời tôi, như vậy sẽ có tương lai tốt cho anh; một con đường khác là không nghe lời tôi, như vậy cũng đừng trách tôi độc ác.

Vẻ mặt đạo diễn Lý chợt biến đổi, lúc thì dữ tợn, khi thì chán chường, cuối cùng rõ ràng là thất bại. Hắn nhìn thoáng qua Tào Viễn, sau đó dùng giọng bất an không yên nói:

- Tào công tử, tôi có thể làm, nhưng công ty của tôi...

- Cái này anh cứ yên tâm, công ty của anh sẽ bình yên vô sự. Bắt đầu tư ngày mai anh sẽ tiếp tục kinh doanh, dồng thời tôi sẽ chào hỏi các phía, bọn họ sẽ không làm khó anh.

Tào Viễn vỗ vai đạo diễn Lý, sau đó bày ra bộ dạng bạn bè thân mật rồi dùng giọng thành thật nói:

- Tào Viễn tôi là ai? Anh không nghe qua hay sao? Anh khi nào thì thấy tôi là người bất nhân bất nghĩa chưa?

- Vâng, Tào công tử là người trượng nghĩa, điều này tôi biết.

Đạo diễn lý khúm núm lên tiếng làm cho Tào Viễn rất vui, hắn tiêu sái thở ra một hơi thôốc, lại ngồi xuống ghế của mình, sau đó nâng ly rượu đỏ lên uống một ngụm rồi dùng giọng thản nhiên tự đắc nói:

- Anh Lý, anh cũng không cần có gánh nặng tâm lý gì cả, anh đang ở trong giới văn nghệ, có thứ gì mà chưa từng gặp qua? Nữ nhân ba trinh chín liệt đã tuyệt chủng, tôi nói cho anh biết, phụ nữ chính là như vậy, lúc đầu thì ra sức khước từ, một khi đã khống chế được trong tay, thích làm gì thì làm, cô nàng ở trong trạng thái hạnh phúc thì sẽ luôn trung thành tận tụy với anh. Đến khi đó nàng ta cảm ơn anh còn chưa kịp, vì sao lại trách tội annh? Anh nói xem có đúng không?

Tào Viễn mặc dù nói toàn bằng lời lừa dối, thế nhưng giám đốc Lý nghĩ lại và cảm thấy trong đó cũng có vài phần đạo lý. Hơn nữa hắn đã đồng ý với đối phương, hắn chỉ có thể nghĩ về hướng tốt đẹp mà thôi.

Đạo diễn Lý nghĩ về những lời của Tào Viễn, sau đó nói:

- Tào công tử nói đúng, Liêu An Như thật sự rất đẹp nhưng với điều kiện của Tào công tử, tôi cũng không phải hại cô ấy, là giúp đỡ cô ấy.

- Anh Lý, anh nói như vậy mới đúng, những chuyện tốt thế này còn lề mề cái gì nữa?

Tào Viễn nâng ly rượu trong tay lên uống cạn, sau đó lại rót ra một chiếc ly khác:

- Anh Lý, uống một chút đi, đây là rượu Louie XIII chính tông, uống vào một chai thì ít đi một chai.

Khi giám đốc Lý tiếp ly rượu trong tay của Tào Viễn, đúng lúc có tiếng chuông điện thoại vang lên. Tào Viễn nhìn vào số điện thoại gọi đến, thế là nụ cười trên mặt càng thêm sáng lạn.

- Chị, thế nào mà lại gọi điện thoại cho em thế này?

Tào Viễn cười hì hì nói với Tào Chân Nhi ở phía bên kia.

Tào Chân Nhi không cùng chào hỏi Tào Viễn, nàng đi thẳng vào vấn đề:

- Sự kiện tôi nói cậu chuẩn bị đã như thế nào rồi?

Tào Viễn chợt sững sờ, sau đó hiểu ý của chị gái. Lúc này hắn cười ha hả nói:

- Chị, em làm việc có khi nào sơ suất chứ? Chị cứ yên tâm, em đã sớm cho người chuẩn bị xong, chỉ cần chị nói một câu, em nhất định sẽ náo loạn long trời lở đất, cần phải làm cho hắn không chịu nổi mới thôi.

- Vậy thì ra tay đi, anh rể của cậu ở bên này đã chịu không nổi nữa rồi.

Tào Chân Nhi mặc dù căn bản không khách khí khi đối diện với Nguyễn Chấn Nhạc, thế nhưng ở trước mặt người ngoài thì nàng căn bản luôn giữ gìn quyền uy của chồng.

- Vâng, chị bảo em đi hướng đông sẽ không đi hướng tây, cái gì? Chị cứ chờ tin tức tốt từ em, lúc này em sẽ cho tên khốn nhà quê kia một bài học, cho hắn biết thế nào là lực lượng hiện đại hóa.

Tào Viễn nói đến đây thì cười hì hì nói:

- Chị nghe em nói này thường ủy phu nhân, chị cũng đừng quên lần này em ra sức cống hiến cho anh rể đấy nhé?

Tào Chân Nhi cười một tiếng, rõ ràng tình cảm với em trai phát ra từ tận đáy lòng:

- Tiểu Viễn, bây giờ là thời điểm mấu chốt để anh rể cậu tiến lên, cậu nói xem, cậu không giúp chị thì ai giúp chị đây?

Tào Viễn đặt điện thoại xuống mà nụ cười trên mặt đậm thêm vài phần, hắn nhìn giám đốc Lý đứng đó với vẻ mặt bàng hoàng, sau đó cười nói:

- Anh Lý, có thường xuyên lên mạng không?

Giám đốc Lý có chút sững sốt, sau đó dùng giọng thành thật trả lời:

- Cũng không thường xuyên lắm.

- À, về chú ý đến inte một chút, đây là thời cơ tốt.

Tào Viễn nói rồi phất tay với giám đốc Lý:

- Tôi chỉ muốn kết quả, còn thực hiện như thế nào thì tùy anh.

Chờ giám đốc Lý ra khỏi phòng thì Tào Viễn mới cầm điện thoại lên, hắn bấm một dãy số điện thoại không lưu tên, sau khi nối thông thì chỉ nói một câu:

- Bắt đầu đi.

...

Trường đại học Sơn Viên, Lý Tiểu Phi đang chơi game trên máy tính, khẩu súng trong tay nhân vật của hắn liên tục nhả đạn, kẻ địch ngã xuống như rạ dưới những loạt đạn khủng khiếp của hắn.

Lý Tiểu Phi là người của thế kỷ hai mươi, hắn cảm thấy cực kỳ phấn chấn vui vẻ, hắn đã chơi game khá lâu, nhưng thành tích hôm nay là lần đầu tiên có được, thế cho nên càng làm hắn cảm thấy vui sướng hơn.

Lý Tiểu Phi gạt tàn thuốc, sau đó tiếp tục chỉ huy nhân vật của mình tiến lên. Khi nhân vật của hắn chạy vào trong phòng, đột nhiên một tiếng nổ vang lên, máu tươi hiện lên màn hình.

- Con bà nó.

Lý Tiểu Phi thầm mắng một câu, chuẩn bị chơi tiép, nhưng khi nhìn con số biểu hiện tính mạng của ngày hôm nay đã hết, hắn thật sự rất mất vui, thật sự muốn mắng một chặp cho đỡ tức. Cái quái gì vậy chứ, hắn không phải không dùng tiền để mua sinh mệnh, chẳng qua quá trình có hơi chút rắc rối.

Lý Tiểu Phi mắng hai câu rồi tắt trò chơi, khi hắn chuẩn bị lên mạng xem xét tình hình khuyến mãi, chợt phát hiện công cụ trò chuyện đang nhấp nháy liên tục, là ai đang gửi tin nhắn cho mình?

Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, Lý Tiểu Phi chợt thuận tay mở thanh công cụ trò chuyện, một tin tức chợt xuất hiện:

- Quan viên thu nhập hai ngàn một tháng đeo đồng hồ trị giá hơn triệu.

- Hơn một triệu?

Lý Tiểu Phi thầm nói một câu, sau đó thuận tay mở đường liên kết kia lên.

Đường dẫn này khá đơn sơ, chỉ là một trang web thường, một bài viết đơn giản. Trong topic là hình ảnh một người đàn ông đang bắt tay một người đàn ông khác, chỗ cổ tay đeo đồng hồ được bôi đỏ.

Nơi đó là một chiếc đồng hồ, dù Lý Tiểu Phi là người không mấy quan tâm đến đồng hồ cũng biết thứ kia là hàng xa xỉ.

Đồng hồ loại Patek Philippe số lượng có hạn, bây giờ giá là hai triệu một trăm ba mươi ngàn, toàn cầu chỉ có mười chiếc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK