Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vương Tử Quân lẳng lặng ở bên cạnh, thi thoảng chen vào vài câu, gương mặt sầm vật cương thì rất hăng hái, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Một người là bí thư tỉnh ủy Mật Đông mà tất cả hành trình đều có thể đi theo, có thể cho thấy Sầm Vật Cương là người biết nắm lớn thả nhỏ, căn bản cũng cực kỳ linh hoạt.

Sầm Vật Cương giống như cảm nhận được ánh mắt của Vương Tử Quân, lão khẽ cười cười với Vương Tử Quân. Tuy nụ cười này nhìn có vẻ thân thiết hòa ái, thế nhưng bên trong có ý nghĩa gì thì căn bản chỉ có hai người hiểu được mà thôi.

- Năm nay tỉnh Mật Đông bị lũ lụt, hoa màu có bị ảnh hưởng gì không? Chân lão hỏi chuyện một ông lão.

Ông lão hơn bảy mươi tuổi lên tiếng: - Không có vấn đề gì, trong tỉnh có phát lương thực cứu tế, không thiếu ăn, căn bản là rất tốt.

Chân lão là một người tham gia công tác lâu năm, căn bản vẫn phân biệt được lời nói của người khác là thật hay giả, lão cười cười nói: - Ngũ đệ, cậu đừng gạt tôi, bây giờ quan phụ mẫu của thành phố Linh Long đều ở đây, có gì khó xử thì anh cứ nói, tôi sẽ yêu cầu bọn họ giải quyết. Tôi nhớ khi tôi mười tuổi, chỉ cần sông Thanh Sa còn nước thì hoa màu đều bội thu.

- khụ khụ, trí nhớ của Nhị ca rất tốt, năm vừa rồi có lũ lụt, Trương Lão Nhị ở trong thôn bị lũ cuốn đi vài con dê, cũng may những năm qua công tác phòng lũ của thành phố là rất tốt. Khụ khụ, lũ lụt không uy hiếp đến chỗ chúng tôi.

Ông lão còn chưa nói hết lời thì chợt nghe một ông lão khác dùng giọng run rẩy nói: - Anh Ngũ đừng nói tầm bậy, những ngày đó tôi có mặt trên con đê sông Thanh Sa, nước sông cuốn đi không ít đồ vật. Hình như nhiều kẻ có tiền xây dựng nhà cửa ở vành đai chống lụt cạnh sông Thanh Sa, thế nên làm cho sông Thanh Sa chảy ngược, may mà khi đó tôi có đề phòng, nếu không thì bây giờ cũng không còn đám lão già chúng tôi.

Ông lão không nói thì không có vấn đề, sau khi nói ra thì gương mặt Đồ Phấn Đấu và Miêu Dược Hổ chợt biến đổi, vị bí thư huyện ủy bên cạnh cũng tỏ ra cực kỳ khó khăn.

Sầm Vật Cương hiểu rõ vấn đề, lão vô thức duỗi tay ra giống như muốn vãn hồi cục diện trước mặt, thế nhưng vừa đưa tay ra thì thu lại. Lão hiểu rõ tình huống của thành phố Linh Long, mặc dù không tạo nên tổn thất trí mạng, thế nhưng tình hình khi đó cực kỳ nguy hiểm. Nếu không phải là Vương Tử Quân cố gắng phá bỏ những công trình ảnh hưởng đến công tác phòng lũ ở sông Thanh Nham, chỉ sợ nhiều địa phương sẽ rơi vào mầm tai vạ.

- Sao, có chuyện này à? Chân lão nhìn qua ông lão run rẩy bên kia, sau đó ân cần hỏi han: - Không tổn thất gì lớn đấy chứ?

- Không có vấn đề gì, phía chính quyền tổ chức trực chiến hai bốn trên hai bốn, cuối cùng nước sông cũng thuận hòa trở lại. Ông lão vừa rồi được gọi là anh Ngũ nhanh chóng nói.

- Cái gì chứ? Anh không biết cũng đừng nói mò. Ông lão run rẩy ở bên kia nâng ly trà lên nói: - Khi đó nước sông chảy ngược, ai cũng bảo sông Thanh Nham bên kia sẽ gặp chuyện không may.

- Thế nhưng cuối cùng nghe người ta nói là sông Thanh Nham bên kia căn bản cố gắng làm đủ mọi công tác, đường sông đã thông, thế nên tất cả mới xong.

Sau khi nghe những lời này thì Sầm Vật Cương xoa xoa bàn tay nói: - Lũ lụt lần này này có nhiều tình huống xuất hiện, thế nhưng tỉnh Mật Đông chúng tôi cố gắng công tác và ra sức nỗ lực, cuối cùng cũng giành được thắng lợi.

- Đúng vậy, căn bản không có hiện tượng nước gây ngập lụt lớn. Văn Thành Đồ cũng đi theo nói.

Nhưng hai người bọn họ lên tiếng và vẫn rất lo lắng, dù sao thì người cho ra cống hiến chủ yếu là Vương Tử Quân, căn bản không liên quan đến hai người bọn họ.

Vương Tử Quân không lên tiếng mà chỉ dùng ánh mắt nhàn nhạt nhìn tình cảnh chung quanh, trước khi rời đi còn nói với Miêu Dược Hổ: - Dược Hổ, chúng ta cũng cần phải cúi người nghe ý kiến chân thật của quần chúng, anh nói xem có đúng không?

Tuy Vương Tử Quân lên tiếng giống như chỉ cho ra một câu hỏi bình thường, thế nhưng Miêu Dược Hổ có dám nói không phải sao? Mặc dù hắn cực kỳ căm tức sự việc không hay vào lúc này, thế nhưng căn bản không dám trái ý ngỗ nghịch với Vương Tử Quân.

Hơn nữa nơi đây là quê nhà của Chân lão, hắn không dám tùy tiện, thế là lên tiếng: - Vâng, công tác tiếp đất mới ấm dân tâm, điều này tôi hiểu rõ, mong chủ tịch Vương cứ yên tâm.

Vương Tử Quân khẽ gật đầu rồi đi theo đội ngũ tiến về phía trước.

Chân lão tán thưởng làm cho Sầm Vật Cương cảm thấy rất thoải mái, tuy bây giờ vị trí của lão thì những lời tán thưởng thế này căn bản không gây ra ảnh hưởng quá lớn, thế nhưng lão vẫn thấy có không ít cán bộ có ánh mắt khác biệt.

Sầm Vật Cương tuy biểu hiện ra là không có vấn đề gì, thế nhưng vẫn có vài phần hưởng thụ. Nếu như nói trước kia lão không cần có những lời tán thưởng thế này thì bây giờ lại thật sự rất cần.

Khi Vương Tử Quân cường thế quật khởi thì Sầm Vật Cương tuy không muốn thừa nhận nhưng bây giờ thế cục ở Mật Đông đã là hai bên cùng tồn tại. Nếu như trước kia lão còn có vài phần ưu thế, như vậy bây giờ lão cảm thấy cán cân quyền lực đã hầu như gần cân bằng, thậm chí là mình có vài phần yếu thế.

Lực ảnh hưởng Chân lão mang đến lại có thể làm cho Sầm Vật Cương nắm chắc vài phần ở phương diện đại cục, đồng thời lão còn muốn thông qua Chân lão để nói chuyện với Tần Điền Cương. Tuy Chân lão không có khả năng ra mặt, thế nhưng chỉ cần Chân Đông Chính ra tay, lão tin tưởng Tần Điền Cương sẽ nể mặt mình.

Nếu như có sự giúp đỡ của Tần Điền Cương, thậm chí Tần Điền Cương bảo trì trung lập, như vậy ưu thế của mình với Vương Tử Quân sẽ quay về. Sau khi có được ưu thế này, mình căn bản không thể tái phạm sai lầm như cũ.

- Cốc cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên, Phương Anh Hồ đi vào, hắn nhìn thấy Sầm Vật Cương đang xem tivi, sau đó khẽ hỏi: - Bí thư Sầm, đã đến bữa sáng rồi, ngài ăn trong này hay ra ngoài nhà ăn?

- Thư ký trưởng, bây giờ chúng ta đến thành phố Linh Long, cứ để cho Đồ Phấn Đấu và Miêu Dược Hổ sắp xếp. Bây giờ anh là lãnh đạo, không thể bao biện làm thay cho hai người bọn họ được. Sầm Vật Cương tâm tình vui vẻ thế là không khỏi mở miệng nói đùa với Phương Anh Hồ.

Phương Anh Hồ không những biết rõ tâm tình của Sầm Vật Cương rất tốt, còn hiểu rõ nguyên nhân của nó là gì. Hắn cũng không khách khí mà ngồi xuống đối diện với Sầm Vật Cương, sau đó cười ha hả nói: - Bí thư Sầm, tôi căn bản là quen thói quan tâm, bây giờ được thả lỏng thì có chút đè nén, ngài không bằng để tôi quan tâm một chút thì hơn.

Sầm Vật Cương cười cười không nói về đề tài này, lão khẽ hỏi: - Chân lão bên kia đã thức dậy chưa?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK