Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Thư ký trưởng Quang Vinh, mau đến đây ngồi, hai vị bí thư thị ủy chúng tôi đang uống rượu với nhau, anh cũng đến làm một ly.

Lâm Trạch Viễn cười vẫy tay với Vương Quang Vinh, sau đó cũng nói với Vương Giải Phóng sau lưng Vương Quang Vinh:

- Giải Phóng cũng đến đấy à, chúng ta cùng nhau uống vài ly.

Vương Giải Phóng cười cười đồng ý, hắn nhìn Vương Tử Quân với bộ dạng không kiêu ngạo không xu nịnh đang ngồi uống rượu với Lâm Trạch Viễn, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác cực kỳ bội phục cháu trai của mình. Lâm Trạch Viễn là ai? Chính là bí thư tỉnh ủy Chiết Giang sắp đến nhận chức bí thư thị ủy Ma Đô, là người có lực ảnh hưởng cực mạnh ở tỉnh Chiết Giang, bây giờ ra đi mà lực ảnh hưởng cũng không suy yếu, ngược lại càng được tăng cường hơn. Ma Đô là nơi nào? Chưa nói đến phương diện cấp bậc của Lâm Trạch Viễn sẽ được đề cao, hơn nữa còn là khởi đầu của tương lai vô hạn. Lúc này cháu trai Vương Tử Quân có cùng cấp với lão, sau này sẽ là đối tượng được Lâm Trạch Viễn và Mạc gia o bế, chỉ sợ thành tựu tương lai sẽ vượt mặt Vương lão gia tử.

Vừa rồi Vương Tử Quân mở miệng bàn luận với Lâm Trạch Viễn rất hào hứng, bây giờ thấy bố đến thì hắn nhanh chóng thu lời, ngồi yên tĩnh đường hoàng bưng trà rót nước, bộ dạng cực kỳ cung kính. Lâm Trạch Viễn cũng không nói đến chuyện công tác, bốn người chỉ bàn về vài việc liên quan đến cuộc sống. Hơn một giờ sau hai chai rượu đã cạn, có thể nói là chủ khách đều vui vẻ.

Tết đến có thể nói là rất mệt mỏi, Vương Tử Quân lại càng đặc biệt mệt mỏi, hắn ở nhà hai ba ngày đã phải bay đến thủ đô, có thể nói là lao tâm lao lực, càng làm hắn cảm thấy ngày nghỉ nhưng mệt mỏi hơn cả ngày thường.

Trong những ngày lễ tết, Tiểu Bảo Nhi nhận được sự hoan nghênh của mọi người giống như một vị thái tử, đặc biệt là Mạc lão gia tử ôm lấy cháu càng không chịu buông tay. Cuối cùng bảy ngày nghỉ cũng kết thúc, Tiểu Bảo Nhi và Mạc Tiểu Bắc ở lại thủ đô qua tết Nguyên Tiêu, Vương Tử Quân phải quay về thành phố La Nam.

Cơ quan làm việc rất đúng ngày, thế nhưng tháng giêng vẫn là tháng mừng năm mới, rất nhiều đơn vị tuy vẫn đi làm nhưng mười giờ sáng mà căn bản chưa thấy người nào. Vương Tử Quân dù có chút bức bối với tình huống như vậy, thế nhưng hắn cũng hiểu việc kết hợp công tác với nghỉ ngơi, năm ngoái ai cũng làm việc quá mệt mỏi căng thẳng, nếu bây giờ đầu năm mới mà mình nắm quá chặt, căn bản sẽ làm cho hiệu suất đi xuống.

Trong thời gian vài ngày trước tết Nguyên Tiêu, Vương Tử Quân tổ chức vài hội nghị phát triển kinh tế thành phố La Nam, cũng đưa ra yêu cầu mới ở phương diện phát triển thành phố. Sau khi vài hội nghị kinh tế được tổ chức, tất cả nhân viên công tác của đơn vị đều dần dần đi về phía chính quy.

- Bí thư Vương, tối nay anh có sắp xếp đặc biệt gì không?

Khi Vương Tử Quân đang ngồi trong xe ngắm tuyết bay ở bên ngoài, Khương Long Cương ngồi trên vị trí tay lái phụ chợt dùng giọng không yên hỏi.

Vương Tử Quân có chút sững sốt, hắn quay sang nói với Khương Long Cương:

- Long Cương, có chuyện gì sao?

- Điều này...

Khương Long Cương có chút chần chờ, đúng lúc này Lý Đức Trụ đã nói:

- Bí thư Vương, hôm nay nhà bố vợ của anh Khương có tổ chức một bữa tiệc, anh Long Cương bắt buộc phải tham gia. Anh không thấy hôm nay anh Long Cương ăn mặc như chú rể sao?

Vương Tử Quân nhìn bộ dạng không biết làm sao của Khương Long Cương, hắn chợt cười ha hả nói:

- Đây là chuyện tốt, tôi nhất định sẽ giúp đỡ. Thế này đi, lát nữa quay về thị ủy, tôi sẽ cho Đức Trụ tiễn cậu một đoạn đường.

- Không cần, bí thư Vương, tôi tự đi là được.

Khương Long Cương vội vàng mở miệng chối từ.

- Không có gì, cậu còn muốn chạy xe đạp sao? Ngồi xe mà đi, dù sao thì cũng đến nhà bố vợ, đi sớm một chút mới tốt.

Vương Tử Quân cười cười nhìn Khương Long Cương, sau đó dùng giọng trêu chọc nói.

Lý Đức Trụ thấy Vương Tử Quân mở miệng đùa giỡn thì lên tiếng góp vui:

- Anh Long Cương, bí thư Vương đã nói như vậy rồi, anh còn chối từ cái gì nữa chứ? Hì hì, tôi còn chưa được nhìn thấy chị dâu, nghe nói đang dạy phổ thông, không bằng chúng ta đi đón cả chị dâu, tôi sẽ đưa cả hai anh chị về nhà, thế nào?

Lý Đức Trụ là một người tích cách hào sảng, không quá nội tâm, thế cho nên thật sự rất dễ sống chung với người khác. Hắn đến thị ủy được vài tháng thì tạo dựng được những mối quan hệ rất tốt. Tất nhiên nhân duyên con người chỉ là một phương diện thứ yếu, nguyên nhân chủ yếu của nó chính là thân phận đặc thù của hắn là lái xe cho bí thư Vương Tử Quân. Trong ban lái xe của thị ủy, đám người bình thường chỉ biết vệnh mặt lên tiếng cũng phải ngoan ngoãn với hắn.

- Tút tút tút.

Khương Long Cương đang định từ chối, đúng lúc này điện thoại trong túi vang lên. Hắn vội vàng nghe máy, hắn vốn đang cười, đột nhiên nghe thấy giọng điệu truyền đến thì vẻ mặt trở nên cực kỳ ngưng trọng.

- Bí thư Vương, vừa rồi trưởng phòng Lý phòng văn thư thị ủy vừa gọi điện thoại đến nói, tổ điều tra của phòng văn thư tỉnh ủy đã đến thành phố La Nam chúng ta.

Khương Long Cương dùng tay giữ lấy điện thoại, sau đó trầm giọng nói với Vương Tử Quân.

“ Tổ điều tra của phòng văn thư tỉnh ủy xuống thành phố La Nam? “

Tin tức này làm cho Vương Tử Quân phải lắp bắp kinh hãi, dù hắn rất có lòng tin với công tác ở thành phố La Nam, thế nhưng phòng văn thư phái người xuống lần này cũng không phải là chuyện gì tốt.

Vương Tử Quân tuy không là người trực tiếp cầm nắm phòng văn thư, thế nhưng cũng hiểu rõ hình thức công tác của phòng văn thư. Dựa theo những gì hắn biết về phòng văn thư, nếu như là vụ án bình thường, phòng văn thư tỉnh ủy sẽ giao công việc cho phòng văn thư thị ủy La Nam, bọn họ chỉ cần đứng bên trên thúc đẩy công tác là xong.

Nhưng bây giờ là thời điểm vừa mới qua tết thế nhưng phòng văn thư tỉnh ủy lại xuống La Nam điều tra công tác, điều này rõ ràng không phải là chuyện tốt với thành phố La Nam.

Vương Tử Quân dù không thoải mái nhưng vẻ mặt lại căn bản không chút biến hóa, hắn khẽ gật đầu với Khương Long Cương, sau đó trầm giọng nói:

- Đưa điện thoại cho tôi.

Vương Tử Quân nghe máy, bên kia vang lên giọng điệu dồn dập của trưởng phòng văn thư Lý Chính Lôi:

- Bí thư Vương, tôi là Lý Chính Lôi, lãnh đạo phòng văn thư tỉnh ủy đã đến thành phố La Nam chúng ta, đồng chí ở huyện Hồ Tây đã gọi điện thoại đến thông báo.

- Ai là người dẫn đội? Chủ yếu là vì chuyện gì?

Vương Tử Quân khẽ nhíu mày rồi lên tiếng.

- Tôi...Tôi còn chưa hỏi về vấn đề này.

Lý Chính Lôi ngừng lại một chút, sau đó dùng giọng ngập ngừng nói.

Vương Tử Quân lập tức có cái nhìn về Lý Chính Lôi, đối phương là trưởng phòng văn thư, nhưng lại không biết lãnh đạo xuống nghiên cứu về vấn đề gì, anh công tác kiểu gì vậy? Rõ ràng là không phù hợp với chức vụ.

Vương Tử Quân nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng lại dùng giọng ôn hòa nói:

- Trưởng phòng Chính Lôi, trước tiên anh không nên gấp gáp, nếu tổ điều tra đã đến huyện Hồ Tây, như vậy nhất định là huyện Hồ Tây xảy ra vấn đề.

- Bí thư Vương, tôi sẽ phái người điều tra vụ này, khi có kết quả sẽ nhanh chóng thông báo cho ngài.

Lý Chính Lôi cuối cùng cũng tìm được cơ hội lập công, hắn nghe thấy Vương Tử Quân nói như vậy thì tranh thủ nói.

Vương Tử Quân cúp điện thoại mà trong lòng thầm suy tư về sự việc xảy ra ở huyện Hồ Tây, ban ngành huyện Hồ Tây gần đây vừa được điều chỉnh, không phải ban ngành xảy ra vấn đề gì đó chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK