Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không ngờ bí thư Vương lại không ủng hộ, biểu hiên của bí thư Vương đã là như vậy, hắn căn bản sẽ không muốn vung tay tiếp tục nịnh nọt. Hắn nói một tiếng đã rõ, sau đó cúp điện thoại.

Vương Tử Quân ngồi trên xe nhìn phố phường quen thuộc ở thành phố Sơn Viên mà suy nghĩ miên man bất định. Lúc này thành phố Sơn Viên cũng giống như thành phố Đông Bộ, căn bản không có gì thay đổi, ngoài vài cửa hàng ven đường đã đổi chủ, những thứ khác là giống như trước đó. Lúc này ngay cả tấm bản đồ treo trên đường cũng vẫn còn rách nát bay trong gió như năm xưa.

Đối với một tỉnh thành thì tình huống vài năm không thay đổi thế này là hiện tượng không tốt. Vương Tử Quân thấy tỉnh thành cần phải biến thành trung tâm để kéo kinh tế của cả tỉnh phát triển bừng sáng, phải có xu thế là người đi đầu, người dẫn đường, chính mình phải đẩy mạnh phát triển. Thành phố Sơn Viên bây giờ lại giống như rơi vào trạng thái tự thỏa mãn, kinh tế tuy tăng trưởng nhưng tốc độ càng ngày càng kém so với thành phố An Dịch.

“ Chính mình rõ ràng là khe nhạc mà rơi lệ, lo lắng cho người ta làm gì? La Nhân Uy bây giờ có là thế nào thì liên quan đến mình sao? “

Vương Tử Quân tự chế giễu mình, sau đó hắn chuẩn bị để cho Lý Đức Trụ lái xe về phía bữa tiệc chúc tết. Đúng lúc này điện thoại của hắn chợt vang lên, giọng nói tràn đầy tình cảm của Lý Quý Niên vang lên bên tai Vương Tử Quân:

- Bí thư Vương, ngài đang ở nơi nào vậy, chúng ta có khách đến rồi.

Vương Tử Quân nhìn đồng hồ rồi cười nói:

- Chủ tịch Quý Niên, anh vất vả trước đi, một lát nữa tôi mới về đến nơi.

Đá cẩm thạch đen được ánh mặt trời chiếu xuống lóe ra những luồng sáng vàng rực, làm cho cả hội sợ chợt trở nên cao quý mà thần bí. Liêu Dung Hoa đang ngồi trong phòng làm việc rộng rãi của mình, bàn tay đang xoay xoay một con dấu. Con dấu này bằng đồng xanh, nghe nói năm xưa là ấn của một vị hầu tước nào đó. Hắn căn bản không quan tâm đến câu nói này, nhưng hắn thích dùng nó là đồ chơi.

- Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, nữ thư ký ăn mặc mát lạnh vặn eo đi đến, trước ngực trắng toát một mảnh, nàng chợt nói:

- Giám đốc Liêu, giám đốc Triệu đến rồi.

Triệu Đức Lập đi theo sau lưng thư ký, hắn dùng ánh mắt tham lam nhìn nàng. Nữ thư ký nói xong thì hắn cười híp mắt nói:

- Giám đốc Liêu, ngài tìm tôi có chuyện gì sao?

Nữ thư ký biết rõ hai người có việc cần bàn, thế cho nên xoay người ra ngoài đóng cửa lại. Triệu Đức Lập nhìn nữ thư ký đi ra ngoài, hắn khẽ nói:

- Eo nhỏ mông cong, giọng ngọt như đường, xem ra giám đốc Liêu thật sự có phúc, tôi cũng không biết khi nào mới được như anh. Có việc thì thư ký làm, không có việc thì làm với thư ký, cuộc sống của ngài xem ra đã quá thần tiên.

Liêu Dung Hoa cười cười, hắn thản nhiên nói:

- Nếu anh muốn có những ngày tháng như vậy cũng không khó, dù không có cực phẩm mỹ nhân, thế nhưng ít nhất cũng là quần áo đến thân, cơm đến miệng.

Triệu Đức Lập tuy là kẻ t*ng trùng lên não nhưng cũng không phải là kẻ ngu, hắn nghe được chút ý nghĩa không đúng trong lời nói của Liêu Dung Hoa. Hắn nhìn thoáng qua Liêu Dung Hoa, sau đó khẽ nói:

- Giám đốc Liêu, tôi sao có thể so với ngài? Loại người như tôi chỉ có thể cố gắng cày bừa kiếm chút tiền mà thôi.

Liêu Dung Hoa chỉ cười hì hì mà không tiếp tục dây dưa ở sự kiện này, hắn trầm giọng nói:

- Giám đốc Triệu, anh đừng tưởng tôi nói đùa, tôi nói cho anh biết, nếu như không phải anh em cảnh sát ở cục công an quận đang chặn cảnh sát của huyện Hồ Đông, thì bây giờ những ngày tốt lành canh đang ở thành phố La Nam rồi.

- Con bà nó, đám khốn kiếp ở huyện Hồ Đông còn dây dưa vậy sao? Con bà nó, có phải ông không nổi giận thì bọn họ sẽ coi là mèo bệnh à?

Triệu Đức Lập giống như mèo bị giẫm vào đuôi, hắn lập tức nhảy dựng lên.

Liêu Dung Hoa nhìn vẻ mặt của Triệu Đức Lập mà sinh ra cảm giác khinh thường, thầm nghĩ nếu như không phải anh nắm giữ chút bí mật của tôi, ông đây đã không thèm giúp làm gì cho mệt. Lúc này ông mới nói ra vài lời thì đã bày ra bộ dạng đứng ngồi không yên, đừng nói gì khác, loại người này nếu bị bắt mà không biến thành phản đồ mới là lạ. Hắn thầm oán Triệu Đức Lập, thế nhưng ngoài miệng lại cười:

- Anh Triệu, anh gấp làm gì, không phải người của thành phố La Nam còn chưa đến đây được sao?

Triệu Đức Lập có được ngày hôm nay cũng không phải là do ăn chơi trác táng mà ra, hắn cũng là người có cái khôn khéo của mình. Liêu Dung Hoa là người có bối cảnh hùng mạnh, bố là quan lớn ở cục công an tỉnh, chỉ cần hắn dựa vào Liêu Dung Hoa, như vậy cục công an huyện Hồ Đông cũng căn bản không làm gì được.

- Giám đốc Liễu, anh Liễu, anh cần phải giúp tôi, tuy tôi thích hưởng thụ nhưng cũng chú ý khẩu vị của mình. Tôi thật sự thích được hưởng thụ trong địa phương nhân gian hiếm có như thế này, còn những nơi như thành phố La Nam, sau này dù đánh chết tôi cũng không thèm đi.

- Anh còn phải đi một chuyến.

Liêu Dung Hoa cười thản nhiên nói.

Triệu Đức Lập chợt ngây người, nhưng ngay sau đó hắn chợt nghĩ ra, nếu như Liêu Dung Hoa để hắn bị người huyện Hồ Đông đưa đi, như vậy cũng không kéo mình vào đây làm gì. Vì vậy hắn trầm ngâm giây lát rồi lại lớn tiếng nói:

- Anh Liêu, anh không nên nói đùa với tôi, tôi là người lòng dạ nhỏ nhặt và yếu kém, căn bản rất dễ bị dọa cho sợ hãi.

- Anh thật sự sợ tôi vậy sao?

Liêu Dung Hoa cười lạnh lùng với Triệu Đức Lập rồi khẽ nói.

Triệu Đức Lập cười hì hì:

- Người khác tôi không sợ, nhưng tôi sợ anh Liêu thì có vấn đề gì, có hại gì sao?

Liêu Dung Hoa lúc này cũng không có tâm tư cãi nhau với Triệu Đức Lập, hắn cười lạnh lớn tiếng nói:

- Xem đức hạnh của anh kìa, cả ngày chỉ biết nói này nọ, giỏi lớn lối, bây giờ cũng biết sợ.

- Anh Liêu, tôi là người nhỏ mọn, không bị dọa thì không sao, nhưng nếu người ta ép quá mạnh, sợ rằng vì quá khủng bố mà nói ra những lời không hay.

Triệu Đức Lập đảo mắt một vòng rồi nói với Liêu Dung Hoa.

Tuy Triệu Đức Lập nói không quá lớn nhưng Liêu Dung Hoa hiểu rõ ý nghĩa của nó. Hắn nhìn gương mặt với nụ cười củae Triệu Đức Lập, trong lòng thầm có một ý nghĩ, thế nhưng nó vừa xuất hiện trong lòng đã bị hắn nhanh chóng áp chế.

- Anh Triệu, tôi thật sự không dọa anh, nhưng anh cứ yên tâm, tôi sẽ không để cho anh đi trên con đường chết. Anh nghĩ lại mà xem, đám người huyện Hồ Đông bị chúng ta cản lại, thế nhưng anh cảm thấy có thể cản lại mãi như vậy được không? Tôi nói cho anh biết, kết quả cuối cùng sẽ không ai ngăn được, đến lúc đó bọn họ đồng loạt làm thủ tục, chỉ sợ anh chỉ có thể đi theo bọn họ mà thôi.

Giọng nói của Liêu Dung Hoa càng thêm trầm thấp thế nhưng có mang theo vài phần cảm tình, điều này làm cho Triệu Đức Lập có chút sợ hãi. Triệu Đức Lập nhìn thoáng qua Liêu Dung Hoa rồi khẽ nói:

- Vậy phải làm sao? Nếu không thì tôi trả tiền công cho bọn họ là xong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK