Mục lục
Bí Thư Trùng Sinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Quý Niên rất tức giận với Trần Minh Tuấn, trong lòng thầm nghĩ, anh bị điều động khỏi huyện Dương Phong có liên quan gì đến tôi? Anh có gì oán hận thì cứ đến tìm Lục Ngọc Hùng mà nói. Bây giờ Vương Tử Quân muốn nghe máy, tất nhiên hắn sẽ vội vàng đưa sang.

- Chủ tịch Lý, tôi bị ép, tôi công tác rất tốt ở huyện Dương Phong, bây giờ huyện Dương Phong sắp có thành tích cao, có người không vừa mắt tôi, điều tôi ra khỏi huyện Dương Phong, đây không phải là vung dao giết lừa sao?

Trong điện thoại vang lên âm thanh đầy bực tức của Trần Minh Tuấn, Vương Tử Quân không chờ cho Trần Minh Tuấn nói xong, hắn cười nói:

- Minh Tuấn, anh báo cáo công tác với chủ tịch Lý thì cũng phải chú ý, lần sau cũng đừng nên gọi điện thoại báo cáo vào giữ giờ cơm như vậy.

Trần Minh Tuấn đang lải nhải với Lý Quý Niên, chợt nghe thấy âm thanh của Vương Tử Quân, thế là trong lòng chợt run lên. Hắn thật sự rất quen thuộc với âm thanh này, hắn vừa cảm thấy căm hận, vừa cảm thấy sợ hãi.

Trần Minh Tuấn dám mở miệng dây dưa với Lý Quý Niên, chủ yếu là biết rõ tính cách của chủ tịch Lý. Nhưng bây giờ hắn đối mặt với bí thư Vương, hán căn bản không dám thi triển trò dây dưa của mình, hắn có chút khiếp sợ, giọng điệu cứng rắn có chút run rẩy:

- Bí...Bí thư Vương...Tôi...

- Tôi biết rõ anh là người tận tâm công tác, sau này cần phải mở rộng công tác. Hội khuyết tật rất quan trọng, đặt anh lên vị trí chủ tịch hội khuyết tật là đảng ủy chính quyền thành phố thể hiện sự tín nhiệm cao với anh, anh cần phải nắm chắc những vấn đề của huyện để sáng tạo, phát triển và mở rộng công tác, cố gắng phục vụ cho thật tốt.

- Vâng, bí thư Vương, tôi nhất định sẽ chăm chú chứng thực chỉ thị của ngài, sẽ không làm cho ngài thất vọng.

Trần Minh Tuấn dù cực kỳ thầm mắng Vương Tử Quân, nhưng chỉ có thể mở miệng nói ra những lời như vậy.

- À, vậy là tốt! Đúng rồi, anh phải nhanh chóng thay đổi tác phong công tác, vì tác phong không muốn sống như vậy là không được. Tuy chúng ta đã đề xướng tác phong toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, nhưng khi làm công tác cũng cần phải kết hợp với nghỉ ngơi.

Vương Tử Quân nói đến đây thì giống như nghĩ đến vấn đề nào đó:

- Hôm qua bí thư Trương Hợp Tuân nói cho tôi biết, có người tố cáo anh. Thế là tôi nói với bí thư Trương Hợp Tuân, đó là chúng ta phải tin tưởng cán bộ, dưới tình huống chưa có chứng cứ rõ ràng, cũng không nên tin tưởng vào một phía, sau khi có kết quả mới xử lý theo luật là được.

Trần Minh Tuấn cảm thấy mồ hôi liên tục chảy xuống, hắn nào biết rõ Vương Tử Quân nói tin tưởng mình, thế nhưng lại đang cảnh cáo mình nên thành thật một chút.

- Cám ơn bí thư Vương đã tín nhiệm, tôi nhất định sẽ cố gắng làm tốt công tác, nhất định chú ý đến phương thức của mình.

Vương Tử Quân ừ hai tiếng rồi cúp điện thoại, sau đó hắn đưa điện thoại lại cho Lý Quý Niên:

- Chủ tịch Lý, bảo vệ cán bộ thì chúng ta phải đi đường mở, chúng ta không những bảo vệ những cán bộ biết đi trên con đường thực tế, còn phải đặt nặng phương diện bồi dưỡng. Đối với những cán bộ không làm được việc lại hay oán trách trời đất, như vậy tuyệt đối không nuông chiều.

- Bí thư Vương nói rất đúng, đối với những người không duy trì công tác thực té, tuyệt đối không nuông chiều.

Lý Quý Niên nhận lại điện thoại và lên tiếng.

- Chí Cường, đã sắp xếp khách sạn xong chưa?

Khương Long Cương đi vào khoa số một thuộc văn phòng thị ủy, hắn khẽ khỏi trưởng khoa Lệ Chí Cường.

Lệ Chí Cường thấy Khương Long Cương đi đến, hắn nhanh chóng nở nụ cười nói:

- Cũng đã chuẩn bị xong, trưởng khoa Khương, hôm nay tiếp đón với quy cách cao như vậy, có phải là có hoạt động gì quan trọng không?

Khương Long Cương nhìn Lệ Chí Cường đưa thuốc đến với vẻ mặt ung dung bình tĩnh, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác bội phục vị tiền bối này. Bây giờ hắn là kinh tế của bí thư Vương Tử Quân, thế nên ai ở trong văn phòng thị ủy cũng cực kỳ tôn trọng hắn.

Người ta kính mình một thước, mình kính lại một trượng.

Khương Long Cương vừa nhận thuốc vừa cười nói:

- Hôm nay tiễn đưa trưởng phòng Tôn, bí thư Vương rất xem trọng chuyện này.

Lệ Chí Cường muốn thuận miệng nịnh hót bí thư Vương vài câu, nhưng nghĩ đến tình huốn tiễn chân trưởng phòng Tôn, lời nịnh hót phải nuốt vào bụng. Hắn cười ha hẩ nói:

- Trưởng khoa Khương cứ yên tâm, Lệ Chí Cường tôi làm việc thì nhất định không có vấn đề.

Khương Long Cương thấy chút khác thường lóe lên trong mắt Lệ Chí Cường, thế là giả vờ như không thấy. Hắn cười cười với Lệ Chí Cường, sau đó đi ra bên ngoài.

- Tiểu Lý, cậu cũng đừng đứng ngây người đó nữa, mau chóng tranh thủ thời gian chứng thực có phải đã thông báo cho các vị lãnh đạo cần đến tham gia hay chưa, hỏi xem đám người bên phía khách sạn đã chuẩn bị xong chưa? Nói cho bọn họ biết, lần này nhất đinh phải chuẩn bị cho thật tốt, nếu có bất kỳ vấn đề gì, bí thư Vương sẽ xử phạt.

Lệ Chí Cường tiễn chân Khương Long Cương, sau đó trầm giọng phân phó cấp dưới Tiểu Lý.

Tiểu Lý là sinh viên tốt nghiệp đại học chưa lâu, vì trước kia có chút quan hệ với Lệ Chí Cường, thế cho nên luôn được Lệ Chí Cường quan tâm. Lúc này hắn nghe lời phân phó của Lệ Chí Cường, thế là nói:

- Trưởng khoa Lệ, không phải nói trưởng phòng Tôn bị bí thư Vương đuổi đi sao? Thế nào lại tiễn đưa với quy cách cao như vậy?

Lệ Chí Cường nghe lời tiểu tử này mà không khỏi thẳng thắn đánh giá thấp vài phần. Nhưng hắn cũng biết Tiểu Lý chỉ mới có một chút kinh nghiệm công tác ở cơ quan chính quyền, cũng cần phải học hỏi thêm, thế cho nên nhìn quanh không có người thì chậm rãi nói:

- Cậu đúng là thanh niên, cậu mới đến được vài ngày, nào biết rõ bên trong sâu đậm thế nào, cậu cho rằng bí thư Vương thật sự muốn tiễn chân trưởng phòng Tôn sao?

- Đây không phải là vậy sao? Đã thông báo rồi, trưởng phòng Tôn có thể không tham gia được sao?

Tiểu Lý nghe mà không hiểu ý Lệ Chí Cường, hắn càng thêm nghi vấn.

- Hì hì, tất nhiên trưởng phòng Tôn sẽ tham gia, vấn đề là câu nói “ vì sao trong mắt tôi lại vương lệ? “, là vì tôi còn nhiều thứ vấn vương ở vùng đất này.

Lệ Chí Cường vừa làm thơ vừa cười nói.

Tiểu Lý chợt hiểu ra:

- Trước kia nghe nói trưởng phòng Tôn đi đến làm bí thư đảng ủy thuộc khối mặt trận tổ quốc tỉnh, nhưng dù thế nào cũng không so sánh được với vị trí trưởng phòng tổ chức thị ủy.

- Tiểu Lý, trưởng phòng Tôn từ vị trí trưởng phòng tổ chức đến làm bí thư đảng ủy thuộc mặt trận tổ quốc, điều này nói rõ điều gì?

Lệ Chí Cường nhìn vẻ mặt trẻ tuổi của Tiểu Lý, thế là không khỏi mở miệng muốn rèn giũa một chút.

- Không đi theo bí thư Vương, thế nên bí thư Vương cho anh ta ra đi.

Tiểu Lý nhanh chóng tiếp lời.

- Nói nhảm, lời này mà cậu cũng dám nói sao?

Lệ Chí Cường đẩy cửa rồi trầm giọng nói:

- Tiểu Lý, bố cậu đã nhờ cậy tôi, hơn nữa tôi là dượng của cậu, cũng không thể không nhắc nhở cậu là trong cơ quan có nhiều thứ chỉ thể hiểu mà không nên nói ra ngoài, lãnh đạo cũng là như vậy. Tuy lãnh đạo cũng nghĩ như thế nhưng lời nói lại hòa hợp êm ấm, có hiểu không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK