Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 101: Tiễn anh lên đường




Vệ sĩ của Tần Phi nghe xong, không chút do dự xông tới chỗ Dương Thanh.



Thế nhưng Dương Thanh vẫn thong thả bước về phía trước như không thấy gã vệ sĩ đang lao vào mình.



“Anh rể cẩn thận!”



Mặc dù Tần Y biết Dương Thanh lợi hại nhưng vẫn không kìm được hô lên.



Châu Ngọc Thúy lại nở nụ cười âm độc, không hề lo lắng mà còn rất mong chờ.



Tần Phi thấy Dương Thanh không tránh né, bật cười: “Chắc là thằng nhãi này bị dọa ngây người, quên cả tránh né. Đây là cao thủ tao mất một trăm nghìn mới thuê được, nhất định mày phải chết!”



Nếu anh ta biết lúc trước nhà họ Hùng từng tốn mấy triệu mời ông hoàng võ sĩ châu Phi - Sâm Ba tới để đối phó Dương Thanh, không biết anh ta sẽ nghĩ gì?



Lúc anh ta đang cười sang sảng, gã vệ sĩ đã vọt tới trước mặt Dương Thanh, tung nắm đấm ra.



“Rầm!”



Dương Thanh lười biếng đạp một cái, cơ thể nặng gần một trăm kí của gã vệ sĩ bay ra xa mười mấy mét, rơi vào cỗ quan tài chưa kịp dỡ trên xe tải.



Ngay sau đó, gã vệ sĩ ngất xỉu.



Thấy vậy, tất cả đều lặng người!



Người bình thường có thể đá một người đàn ông nặng gần một trăm kí bay xa mười mấy mét sao?



Dù nói ra cũng không ai tin, nhưng giờ đây mọi người đều được tận mắt chứng kiến.



Tên đốc công đội phá dỡ nhìn sang góc biệt thự đã bị đào ra kia, sợ hãi run cầm cập.



Tần Phi chợt im bặt, toàn thân cứng đờ. Anh ta tốn trăm nghìn mới thuê được gã vệ sĩ này, vậy mà gã chưa chạm được vào người Dương Thanh đã bị đá bay?



Châu Ngọc Thúy trợn trừng mắt, miệng há to đến nỗi có thể nhét được một quả trứng gà.



Nhớ lại ngày trước mình từng sỉ nhục Dương Thanh, vừa rồi còn bắt anh quỳ xuống cầu xin Tầu Phi, thậm chí còn định đánh anh, bà ta sợ suýt ngất đi.



Chỉ có Tần Y hơi kinh ngạc, sau đó nhanh chóng bình tĩnh trở lại, thầm thở phào nhẹ nhõm.



“Anh nói cho dù phải san bằng chỗ này cũng không muốn cho gia đình tôi ở đây?”



“Anh nói chuẩn bị năm cỗ quan tài này cho chúng tôi sao? Đến cả con gái tôi cũng có?”



“Anh còn nói muốn bắt tôi quỳ xuống cầu xin anh?”



“Bây giờ, anh còn muốn san bằng chỗ này nữa không? Còn muốn chuẩn bị quan tài cho con gái tôi nữa không? Còn muốn bắt tôi quỳ xuống cầu xin nữa không?”



Giọng nói của Dương Thanh cực kỳ lạnh lẽo, ngày lúc lớn tiếng. Trong lúc nói, anh đã đi chỗ Tần Phi, bóp cổ anh ta.



“Tôi không chỉ bỏ qua cho anh một lần, cũng không chỉ cảnh cáo anh một lần. Làm gì tôi cũng được, nhưng không được phép làm hại người nhà tôi. Nếu anh đã không chịu nghe, tôi sẽ lấy mạng anh!”



Anh khẽ dùng sức, Tần Phi bị nhấc khỏi mắt đất. Anh ngẩng đầu nhìn gương mặt hoảng sợ của Tần Phi, thản nhiên nói: “Bây giờ anh có lời trăng trối gì không? Nói xong tôi tiễn anh lên đường!”



Nghe vậy, Tần Phi sợ đến són tiểu ra quần. Anh ta bị Dương Thanh bóp cổ, không nói được nên lời, chỉ có thể giãy đành đạch.



Đội phá dỡ đều choáng váng, Dương Thanh thật sự muốn giết người sao?



Châu Ngọc Thúy bị hết thảy trước mắt dọa sợ không dám hé răng nửa lời.



Sau một hồi ngơ ngác, Tần Y vội vàng xông tới: “Anh rể đừng kích động, thả anh ta ra đi. Giết anh ta không đáng, anh hãy nghĩ tới chị em, nghĩ tới Tiêu Tiêu. Nếu vì giết người mà anh bị bắt đi, bọn họ phải làm thế nào?”



Bởi vì không thở được, mặt mũi Tần Phi bắt đầu tím tái lại, hai đồng tử rệu rã ra.



“Anh buông tay ra đi, Tần Phi sắp chết rồi!”, Tần Y thấy Tần Phi sắp chết, hoảng sợ gào lên. Cô ta rất lo Dương Thanh sẽ bị bắt vì tội giết người.



Đương nhiên Dương Thanh sẽ không để Tần Phi chết dễ dàng như vậy, chỉ muốn cho anh ta cảm nhận sự tuyệt vọng khi đối mặt với cái chết.



“Rầm!”



Cuối cùng Dương Thanh cũng buông tay, Tần Phi mềm oặt ngã xuống đất, vội vàng hít lấy hít để, sắc mặt mới bớt tái xanh.



Tần Y cũng bị dọa sợ. Nếu Dương Thanh không buông tay, chỉ mười giây nữa thôi Tần Phi cũng có thể ngạt thở mà chết.



Châu Ngọc Thúy cũng nhũn chân ra, không ngờ Dương Thanh lại hung ác tới vậy.



“Có lời gì trăng trối thì nói đi. Nói xong, tôi sẽ tiễn anh lên đường!”



Tần Y vừa mới thở phào, Dương Thanh lại lặp lại câu nói vừa rồi. Cô ta hoảng hốt nói: “Anh rể, anh…”



“Y Y, bọn họ làm gì anh anh đều nhịn được, nhưng Thanh Tâm và Tiêu Tiêu là giới hạn cuối cùng của anh”, Tần Y chưa kịp nói hết câu đã bị Dương Thanh chen vào: “Ai dám hại bọn họ, anh đều không bỏ qua. Tần Phi nhất định phải chết!”



“Dương Thanh, cậu không thể giết tôi. Nhà họ Tần đã xây dựng quan hệ với nhà họ Quan. Tôi là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tần. Cậu mà giết tôi, ông nội sẽ không tha cho cậu đâu”.



Trải qua cảm giác tuyệt vọng giữa sự sống và cái chết, Tần Phi vốn tưởng Dương Thanh đã tha cho mình. Nào ngờ anh còn muốn giết mình, lập tức bị dọa tè ra quần, quỳ xuống chân Dương Thanh xin xỏ.



Vừa rồi còn dõng dạc tuyên bố muốn bắt Dương Thanh quỳ xuống cầu xin mình, bây giờ anh ta lại là người quỳ, thật nực cười.



Lúc này, Tần Thanh Tâm cũng đã đưa Tiêu Tiêu đi học xong quay về tới nhà. Thấy Tần Phi quỳ xuống cầu xin Dương Thanh tha thứ, cô kinh ngạc không biết chuyện gì đã xảy ra.



“Chị mau khuyên anh rể đi, anh ấy muốn giết Tần Phi”, Tần Y vội vàng chạy tới.



Bấy giờ Tần Thanh Tâm mới biết tại sao Tần Phi quỳ xuống trước mặt Dương Thanh. Cô sốt ruột chạy đến khuyên nhủ: “Dương Thanh, anh đừng kích động!”



Dương Thanh nhìn Tần Thanh Tâm, lạnh lùng nói: “Em cũng biết Tần Phi là loại người gì. Hôm nay anh ta chuẩn bị quan tài cho cả nhà chúng ta, sau này chắc chắn sẽ muốn lấy mạng chúng ta. Anh quyết không cho phép chuyện này xảy ra”.



“Dương Thanh, tôi thề sau này sẽ không gây sự với cậu nữa”, Tần Phi lập tức giơ tay thề thốt.



Dương Thanh cười lạnh nói: “Nếu lời anh nói có thể tin được, lợn sẽ biết trèo cây. Hôm nay anh phải chết!”



Đây là lần đầu tiên Tần Thanh Tâm thấy Dương Thanh cứng rắn kiên định như vậy, khắc hẳn bộ dạng cam chịu ngày thường.



“Dương Thanh, anh…”



Tần Thanh Tâm đang định lên tiếng thì bị Dương Thanh ngăn cản: “Tâm, em muốn anh làm gì anh cũng nghe. Nhưng duy nhất chuyện này thì không được. Anh ta không chết, anh sẽ rất bất an. Coi như là vì em và con gái, hãy cho anh tự quyết định một lần”.



Đúng lúc ấy, Tần Phi vốn đang quỳ xuống chợt thò tay vào trong áo lấy ra một con dao sắc nhọn lao về phía Tần Thanh Tâm.



Anh ta biết mình không giết được Dương Thanh, chỉ có thể đổi sang Tần Thanh Tâm.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK