Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Thích là tốt rồi. Lại đây nào, để bà đeo cho cháu”.





Diệp Mạn vui vẻ nói.





Mặc dù Tiêu Tiêu rất thích nhưng Tần Thanh Tâm vẫn luôn dạy cô bé không được tùy tiện nhận quà của người khác.





Cô bé trông mong nhìn mẹ mình.





Tần Thanh Tâm cũng hơi do dự. Cô biết rõ vòng tay này có giá trị không nhỏ. Dù cô đã biết quan hệ của mình với Diệp Mạn nhưng hai người vẫn chưa nhận nhau.





Bây giờ mà nhận chiếc vòng tay đắt giá này hình như không hay lắm.





Trong lúc cô đang do dự, Dương Thanh đã lên tiếng: “Tiêu Tiêu, bà ngoại không phải người ngoài. Trừ bố mẹ, dì nhỏ và ông ngoại, bà ngoại cũng là người thân của con”.





“Nếu thích vòng tay thì cứ để bà ngoại đeo cho”.





Tần Thanh Tâm cũng cố nén nước mắt.





Dương Thanh cười nói: “Tiêu Tiêu mau gọi bà ngoại đi con!”





“Bà ngoại!”





Tiêu Tiêu ngoan ngoãn gọi Diệp Mạn một tiếng.





“Ơi!”





Diệp Mạn vội đáp, cảm thấy lòng mình mềm nhũn, lau nước mắt nức nở nói: “Cháu ngoại của bà mau lại đây để bà xem nào”.





Tiêu Tiêu hơi lạ người, thấy bố nhìn mình khích lệ mới đi tới chỗ Diệp Mạn.





“Bà ngoại đẹp quá, còn đẹp hơn cả bà ngoại đã đi về phương xa của cháu”.





Tiêu Tiêu đứng trước mặt Diệp Mạn, thành thật nói.





Diệp Mạn nghe Tiêu Tiêu nói thế lại càng kích động, lại sợ mình quá nhiệt tình sẽ dọa Tiêu Tiêu.





Bà ta giơ tay ra, cẩn thận nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiêu Tiêu. Thấy cô bé không phản kháng, bà ta mới thầm thở phào một hơi.





“Miệng của cháu bà ngọt quá đi mất!”





Diệp Mạn vui đến mức nói năng lộn xộn.





Bà ta chợt nhớ ra gì đó, vội vàng nói: “Tiêu Tiêu, bà ngoại tặng cháu một món quà nhé”.





Dứt lời, bà ta vội lấy ra một hộp trang sức tinh xảo trong túi xách, bên trong có một chiếc vòng tay rất đẹp.





Chiếc vòng tay sáng lấp lánh, trông rất đắt đỏ.





Ít nhất chiếc vòng này phải có giá từ chục triệu trở lên.





Tuy Tiêu Tiêu không biết điều này nhưng đã bị kim cương lấp lánh trên vòng tay hấp dẫn.





Cặp mắt to tròn trong veo tràn ngập chờ mong.





“Cháu thích chiếc vòng tay này không?”





Diệp Mạn cười hỏi.





Tiêu Tiêu lập tức gật đầu: “Thích ạ!”





“Thích là tốt rồi. Lại đây nào, để bà đeo cho cháu”.





Diệp Mạn vui vẻ nói.





Mặc dù Tiêu Tiêu rất thích nhưng Tần Thanh Tâm vẫn luôn dạy cô bé không được tùy tiện nhận quà của người khác.





Cô bé trông mong nhìn mẹ mình.





Tần Thanh Tâm cũng hơi do dự. Cô biết rõ vòng tay này có giá trị không nhỏ. Dù cô đã biết quan hệ của mình với Diệp Mạn nhưng hai người vẫn chưa nhận nhau.





Bây giờ mà nhận chiếc vòng tay đắt giá này hình như không hay lắm.





Trong lúc cô đang do dự, Dương Thanh đã lên tiếng: “Tiêu Tiêu, bà ngoại không phải người ngoài. Trừ bố mẹ, dì nhỏ và ông ngoại, bà ngoại cũng là người thân của con”.





“Nếu thích vòng tay thì cứ để bà ngoại đeo cho”.





Diệp Mạn thấy vô cùng cảm kích, Tần Thanh Tâm nghe thấy thế cũng không do dự nữa, mỉm cười gật đầu với Tiêu Tiêu.





Tiêu Tiêu lập tức vui sướng reo hò, vội vàng giơ cánh tay trắng trẻo của mình ra.





Diệp Mạn tự mình đeo vòng tay kim cương cho Tiêu Tiêu, quả nhiên rất hợp với cô bé.





Tiêu Tiêu vốn được thừa hưởng vẻ đẹp của Tần Thanh Tâm, tuy bây giờ còn nhỏ nhưng trông đáng yêu hệt búp bê.





Đeo thêm chiếc vòng tay lấp lánh này lại càng đáng yêu hơn.





“Cảm ơn bà ngoại!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK