Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đạo diễn Vương lập tức gọi điện thoại rồi nhanh chóng cúp máy.



“Đạo diễn Vương, công ty nói thế nào?”



Đám người Ngô Thiên Hữu mấy người đều có vẻ chờ mong.



Đạo diễn Vương vui vẻ nói: “Công ty đã đồng ý, chỉ cần Viên Nhã Kỳ bằng lòng tham gia đoàn làm phim rồi đảm nhiệm vai nữ chính, cát-xê của mọi người sẽ tăng gấp đôi!”



Viên Nhã Kỳ là một trong bốn tiểu hoa đán trong nước, bây giờ đang nổi như cồn, trừ khi bỏ ra số tiền khổng lồ để mời cô ta quay phim, bằng không cô ta sẽ từ chối hết.



Nhưng những bộ phim có Viên Nhã Kỳ làm nữ chính đều có tỷ lệ người xem và doanh thu phòng vé cực cao.



Có thể tưởng tượng, một khi Viên Nhã Kỳ đến đoàn làm phim Chiến Thần Bất Bại, chắc chắn bộ phim này sẽ được rất nhiều người chú ý.



Ngô Thiên Hữu đã đạt được điều mình muốn, cũng không giả vờ nữa, lập tức đứng dậy.



“Đạo diễn Vương, đây là xe bảy chỗ, trừ đạo diễn Vương và tài xế thì chỉ còn năm chỗ mà thôi, hình như chúng ta thừa ra một người ”.



Hạ Hà đang định lên xe thì bị Ngô Thiên Hữu chắn đường, anh ta cười ha hả.



Đạo diễn Vương cũng rất khôn khéo, tuy ông ta rất tán thưởng nhân phẩm và kỹ thuật diễn xuất của Hạ Hà, nhưng cũng biết Ngô Thiên Hữu đang cố ý làm khó cô ta.



Thế nên ông ta nhìn Hạ Hà, áy náy nói: “Hạ Hà, cô xem, họ đều vào nghề sớm hơn cô, cũng xem như đàn anh đàn chị của cô, hay cô chịu khó bắt xe đến đoàn làm phim nhé?”



Đạo diễn Vương nói rồi đưa một trăm tệ cho Hạ Hà: “Xem như đây là tiền bắt xe”.



Ngô Thiên Hữu hơi nhếch môi, mỉm cười trêu tức: “Hạ Hà, cô chịu khó nhé, các đàn anh đàn chị đến đoàn làm phim trước đây, cô cũng đừng tới muộn, bằng không đoàn làm phim sẽ trừ cát-xê của cô đấy”.



Mắt Hạ Hà đỏ hoe, rơm rớm nước mắt. Cô ta ném luôn tờ một trăm tệ vào người đạo diễn Vương đang ngồi ở ghế phụ: “Đạo diễn Vương, tôi vẫn trả được tiền bắt xe ạ!”



Hạ Hà nói rồi quay người rời đi.



Nhìn xe công vụ rời đi, Hạ Hà không kìm nổi nước mắt nữa: “Tại sao chứ? Mình đã nhường nhịn họ lắm rồi, tại sao họ vẫn đối xử với mình như vậy?”



Hạ Hà rất ấm ức, lần đầu tiên cô ta nghĩ đến việc rời khỏi đoàn làm phim.



Có lẽ cô ta không phù hợp với con đường này.



Nửa tiếng sau, Hạ Hà tới đoàn làm phim.



“Hạ Hà, sao giờ cô mới đến? Chúng tôi chờ cô hai tiếng rồi”.



“Có phải cô nghĩ cô nổi tiếng rồi nên có thể lên mặt không?”



“Cô biết việc cô đến muộn hai tiếng sẽ ảnh hưởng thế nào tới đoàn làm phim không hả?”



“Cô biết các diễn viên quần chúng rất vất vả khi phải chờ cô không?”







Hạ Hà vừa bước vào đoàn làm phim thì đã bị bao vây.



Ngô Thiên Hữu nhếch môi, trông rất đắc ý.



Mấy diễn viên chính đang đứng với anh ta cũng có vẻ trêu ngươi.



Rõ ràng tất cả đều do họ sắp đặt.



“Không phải thế, tôi đến đoàn làm phim từ sáng sớm rồi, tôi mới tới bệnh viện tìm Ngô Thiên Hữu với đạo diễn Vương”.



Hạ Hà vội giải thích.



“Hạ Hà, cô đừng đổ lỗi cho chúng tôi đấy nhé?”



Ngô Thiên Hữu đi tới, lạnh lùng nói: “Rõ ràng cô đến trễ nên chúng tôi mới phải đợi rất lâu, cô đến bệnh viện tìm tôi bao giờ?”



“Hơn nữa tôi đã đến đoàn làm phim từ nãy, vì cô mãi không đến nên tôi phải ngồi trên xe chờ cô”.



“Cô đến bệnh viện tìm tôi làm gì?”



Hạ Hà cắn môi, nhìn những gương mặt ghê tởm kia, rất muốn tát bọn họ.



Cô ta đang định đến tìm đạo diễn Vương để xin nghỉ, cô ta muốn rời khỏi đây.



Không ngờ đạo diễn Vương lại vu khống cô ta, khiến cô ta tổn thương sâu sắc.



Hành động của Ngô Thiên Hữu càng khiến cô ta tức giận.



“Có phải các người đều đang chờ tôi bị đuổi khỏi đoàn làm phim không?”



Hạ Hà chợt hỏi.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK