Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Anh ta chính là gã bại hoại bị cấm sóng toàn mạng, Ngô Thiên Hữu kìa!”





“Vãi chưởng! Đúng là anh ta rồi!”





“Đồ súc sinh mặt người dạ thú, xấu như vậy cũng đòi sàm sỡ Hạ Hà xinh đẹp như tiên!”





“Ngô Thiên Hữu, mày dám muốn làm ô uế nữ thần của tao, tao phải đập chết mày!”











Ngô Thiên Hữu chưa kịp phản ứng lại đã bị mấy thanh niên đi ngang qua xông vào đánh hội đồng.





Thấy anh ta bị đánh lăn ra đất, liên tục xin tha, Dương Thanh sợ ngây người: “Fan hâm mộ của Hạ Hà đều điên cuồng như vậy sao?”





Dương Thanh không có ý định xem kịch, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.





Nửa tiếng sau, Ngô Thiên Hữu được xe cấp cứu đưa đi.





Nếu không nhờ có người báo cảnh sát, chỉ e anh ta đã bị đánh tàn phế.





Trong bệnh viện, Ngô Thiên Hữu mặt mũi sưng vù đang được hai y tá xử lý vết thương.





“Đau đau đau! Các người nhẹ chút đi, làm nhẹ thôi!”





“Á! Đau! Các người có biết xử lý vết thương không vậy? Không nhẹ tay được à?”





“Á! Đau chết mất! Con mẹ nó nhẹ tay thôi!”











Ngô Thiên Hữu không ngừng kêu rên trong phòng bệnh.





Một lúc lâu sau việc xử lý vết thương ngoài da mới hoàn tất.





Gương mặt bầm dập của anh ta tái nhợt hẳn đi.





Anh ta đã hết sức để kêu, bất lực nằm im trên giường.





Đúng lúc này, hai y tá vừa xử lý vết thương cho anh ta nhỏ giọng thì thầm: “Không ngờ chúng ta lại phải xử lý vết thương cho đồ cặn bã này. Vừa nãy vẫn còn nhẹ tay chán!”





“Ừ, đúng là nhẹ thật. Hay là chúng ta lại xử lý vết thương cho hắn ta thêm lần nữa?”





“Được đấy!”





Ngô Thiên Hữu đang nhắm mắt nghe thấy vậy mặt mũi méo xệch, bỗng nhiên giận dữ gào lên: “Dương Thanh, tao sẽ không tha cho mày đâu!”





Hiện giờ, anh ta đổ hết mọi tội lỗi cho Dương Thanh.





Lúc này, Dương Thanh đã về tới tập đoàn Nhạn Thanh.





“Chủ tịch, sếp Lạc đã tới công trường xây dựng Thành Cửu Châu. Sếp Tần lại tới Mamba Đỏ. Một mình em thực sự không kham nổi. Anh cho thêm người tới giúp em đi!”





Dương Thanh vừa vào văn phòng, Tần Y đã tìm tới, tức giận nói.





Lúc trước Lạc Bân và Tần Thanh Tâm đã ôm gần hết việc. Bây giờ cả hai đều rời đi, toàn bộ đều đến tay Tần Y.





Thấy dáng vẻ này của cô ta, Dương Thanh bất lực nói: “Đang vào giai đoạn đặc thù mà! Em cứ cố đảm đương đi, coi như rèn luyện”.





Tần Y lắc đầu: “Không được, trước khi có sếp Lạc và sếp Tần, nhiệm vụ của em rất ít. Bây giờ bọn họ đều đi, việc của bọn họ đều vào tay em, em làm không nổi nữa rồi”.





Dương Thanh bất đắc dĩ nói: “Thế này nhé, mình em làm việc của ba người, anh tăng gấp đôi tiền lương cho em, sắp xếp cho em thêm mấy trợ lý nữa. Em thấy được không?”





“Được!”





Ai ngờ Dương Thanh vừa dứt lời, Tần Y lập tức mừng rỡ đồng ý.





Bấy giờ Dương Thanh mới nhận ra cô ta không tới để kể khổ, mà là để đòi tăng tiền lương.





Mặc dù Lạc Bân tới công trường xây dựng thành Cửu Châu nhưng không phải hoàn toàn vứt bỏ công việc mà là mang cả công việc đi theo.





Tần Thanh Tâm sang Mamba Đỏ cũng mang theo một phần công việc.





Cho nên hiện giờ việc của Tần Y cũng chẳng tăng thêm bao nhiêu.





Gương mặt bầm dập của anh ta tái nhợt hẳn đi.





Anh ta đã hết sức để kêu, bất lực nằm im trên giường.





Đúng lúc này, hai y tá vừa xử lý vết thương cho anh ta nhỏ giọng thì thầm: “Không ngờ chúng ta lại phải xử lý vết thương cho đồ cặn bã này. Vừa nãy vẫn còn nhẹ tay chán!”





“Ừ, đúng là nhẹ thật. Hay là chúng ta lại xử lý vết thương cho hắn ta thêm lần nữa?”





“Được đấy!”





Ngô Thiên Hữu đang nhắm mắt nghe thấy vậy mặt mũi méo xệch, bỗng nhiên giận dữ gào lên: “Dương Thanh, tao sẽ không tha cho mày đâu!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK