Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Thanh đang tìm hiểu về truyền thừa Võ Thần từ Đỗ Trọng, còn về cuộc so tài được tổ chức ngày mai, họ vốn không coi ra gì hết.

Với thực lực của Dương Thanh bây giờ, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng không phải đối thủ của anh, huống hồ người mạnh nhất đấu với anh ngày mai cũng mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, chẳng có tính khiêu chiến gì hết.

“Cậu Thanh, đó là tất cả những gì tôi biết về truyền thừa Võ Thần, nhưng tôi tin với thiên phú của cậu, chắc chắn cậu sẽ nhận được truyền thừa Võ Thần”.

Đỗ Trọng rất tin tưởng Dương Thanh, đây là sự tin tưởng từ tận đáy lòng, nhất là khi Dương Thanh đã đồng ý sẽ giúp Đỗ Trọng báo thù, ông ta càng kỳ vọng vào anh hơn nữa.

Dương Thanh khẽ gật đầu, Đỗ Trọng vừa nói cho anh biết rất nhiều chuyện liên quan đến truyền thừa Võ Thần, anh cũng hiểu nếu muốn có được truyền thừa Võ Thần, nhất định phải lĩnh ngộ sức mạnh Võ Thần.

Chỉ khi lĩnh ngộ sức mạnh Võ Thần thì mới có tư cách nhận truyền thừa Võ Thần.

Hiện giờ anh đang sở hữu nhiều loại sức mạnh nguyên tố, có ưu thế rất lớn trong việc lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố.

Thông thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới lĩnh ngộ được sức mạnh nguyên tố, thiên tài nào có thiên phú vô cùng yêu nghiệt mới có thể lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố khi chưa đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Ở Võ Tông, nếu muốn nhận được truyền thừa Võ Thần, phải lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố, hơn nữa còn có quy định, chỉ cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể bước vào từ đường.

Có thể nói, truyền thừa Võ Thần dành riêng cho các thiên tài yêu nghiệt.

Dương Thanh nhìn về phía Đỗ Trọng: “Cảm ơn ông Đỗ!”

Đỗ Trọng vội nói: “Cậu Thanh khách sáo rồi, những chuyện mà tôi nói cho cậu biết về truyền thừa Võ Thần đều được ghi chép kỹ càng ở Võ Tông, cũng không phải bí mật gì hết”.

Dương Thanh bỗng đổi chủ đề: “Đúng rồi, tôi muốn hỏi ông một chuyện, ông biết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nào đã lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn ở Võ Tông không?”

Đỗ Trọng gật đầu: “Trước khi tiến vào từ đường, Đỗ Bá đã lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn”.

Nghe thấy Đỗ Trọng nói thế, Dương Thanh bỗng thấy không ổn, để tìm cao thủ có sức mạnh Phong Ấn, anh đã cố tình ra nhiệm vụ tìm một cao thủ có sức mạnh Phong Ấn trên app Thần Hành Tông, còn bỏ ra rất nhiều đan dược vì chuyện này.

Không ngờ ở Võ Tông lại có cao thủ đã lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn.

Đỗ Trọng hỏi: “Cậu Thanh, sao thế?”

Dương Thanh khẽ lắc đầu, cười nói: “Không có gì”.

Anh vừa dứt lời, chuông điện thoại của anh bỗng vang lên.

Là số lạ, anh vội nghe máy.

Cuộc gọi được kết nối, một giọng nữ trẻ vang lên từ ống nghe: “Cho hỏi có phải anh Dương Thanh không ạ?”

Dương Thanh đáp: “Tôi đây!”

Cô gái vội nói: “Anh Thanh, là thế này, trước đó anh đã ra nhiệm vụ tìm cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn trên app Thần Hành Tông đúng không?”

“Sau cùng, nhiệm vụ này được một cao thủ tên Nhiếp Thu nhận, nhưng hồi nãy, Nhiếp Thu bỗng ngắt liên lạc với app Thần Hành Tông, chúng tôi nghi ngờ ông ta định giết người cướp của”.

Nghe thấy cô gái nói thế, Dương Thanh lập tức đứng phắt dậy, tức giận nói: “Cô nói sao cơ? Chẳng phải app Thần Hành Tông giám sát rất nghiêm ngặt à? Chỗ nào ở Ma Sơn cũng có tai mắt của Thần Hành Tông, sao đối phương lại đột ngột ngắt liên lạc với app Thần Hành Tông được chứ?”

Dương Thanh rất tức giận, anh tìm người đó cho Mã Siêu, nếu Mã Siêu gặp bất trắc, anh phải nói thế nào với Ngải Lâm và bé Tĩnh An bây giờ?

Cô gái bình tĩnh nói: “Đây đúng là lỗ hổng của việc giám sát trên app chúng tôi, mong anh Thanh bớt giận, chúng tôi sẵn lòng bồi thường, nhưng bây giờ, quan trọng nhất là chúng tôi cần sự giúp đỡ của anh để tìm thấy Nhiếp Thu trong thời gian nhanh nhất”.

Dương Thanh hít sâu một hơi, cố gắng nén giận, cắn răng: “Các người cần biết gì?”

Cô gái hỏi: “Phần thưởng của nhiệm vụ mà anh ra trên app Thần Hành Tông hết sức hậu hĩnh, nhưng sau khi nhận nhiệm vụ, Nhiếp Thu lại chủ động ngắt liên lạc với chúng tôi, tức là trong lúc làm nhiệm vụ, đối phương đã phát hiện thứ vượt xa phần thưởng, nên mới bất chấp nguy cơ bị Thần Hành Tông đuổi giết, từ bỏ nhiệm vụ luôn, tôi muốn biết tại sao anh lại cần một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong có sức mạnh Phong Ấn đi tìm bạn anh là Mã Siêu?”

“Ngoài ra, có phải trên người bạn anh có thứ gì đáng giá không? Bằng không, tại sao Nhiếp Thu lại từ bỏ phần thưởng nhiệm vụ của anh chứ?”

Nghe thấy cô gái nói thế, Dương Thanh bỗng nhớ ra một chuyện, sáng nay, trước khi từ biệt Mã Siêu, anh đã đưa hết đan dược mà Phùng Tiểu Uyển giao cho họ trước khi lên đường cho anh ta.

Anh chỉ giữ lại một số viên có từ trước.

Trừ mấy chục viên đan dược trên người Mã Siêu, còn thứ gì đáng để Nhiếp Thu từ bỏ nhiệm vụ đây?

Nghĩ đến đây, Dương Thanh cảm thấy lạnh sống lưng, sắc mặt vô cùng khó coi.

Nếu thế thật, anh đã hại Mã Siêu rồi.

“Tôi cần một cao thủ có sức mạnh Phong Ấn đi tìm bạn tôi, vì bạn tôi cần một cao thủ phong ấn nguồn sức mạnh không rõ trong người cậu ấy, ngoài ra, trên người cậu ấy còn có mấy chục viên đan dược mà tôi nhờ cậu ấy giữ hộ”.

Dương Thanh vội nói, cũng không bảo là cần cao thủ phong ấn Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu, mà chỉ nói với cô gái rằng đó là nguồn sức mạnh không rõ.

Nghe Dương Thanh nói xong, rõ ràng đối phương rất kinh ngạc: “Anh chắc chắn rằng trên người bạn anh có mấy chục viên đan dược à?”

Cho dù là ở thế lực Cổ Võ, đan dược cũng là thứ vô cùng đắt đỏ, nhưng bây giờ, trên người Mã Siêu lại có mấy chục viên đan dược, có thể tưởng tượng được đầu dây bên kia kinh ngạc đến mức nào.

Dương Thanh đáp: “Nói đúng hơn, là 30 viên đan dược!”

Sau khi nghe anh xác nhận, cô gái vội nói: “Xin anh chờ chút, tôi sẽ báo chuyện này với lãnh đạo ngay”.

Sau khi cô ta nói xong, từ ống nghe truyền đến tiếng giữ máy, rõ ràng đối phương đang liên lạc với lãnh đạo của mình.

Dương Thanh thầm lo lắng, nhưng bây giờ anh chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc Thần Hành Tông sẽ thuận lợi bắt giữ Nhiếp Thu.

“Cậu Thanh, có chuyện gì thế?”

Thấy Dương Thanh im lặng, Đỗ Trọng lo lắng hỏi.

Dương Thanh nghiến răng, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Rất có thể một người tên Nhiếp Thu đã ra tay với anh em tốt của tôi là Mã Siêu”.

“Bây giờ, Thần Hành Tông đang dốc hết sức để tìm kiếm tung tích của Nhiếp Thu, nhưng vẫn chưa có manh mối gì”.

Nghe thấy thế, Đỗ Trọng vội đứng dậy: “Để tôi đi tìm Đỗ Bá, nhờ anh ta cử người của Võ Tông đi tìm anh em của cậu”.

“Cảm ơn ông!”

Dương Thanh nói.

Đỗ Trọng vừa rời đi, giọng của cô gái lại vang lên từ ống nghe, đối phương nói: “Anh Thanh, tôi đã xin phép lãnh đạo của chúng tôi rồi, lãnh đạo bảo tôi chuyển lời cho anh, anh là khách hàng cấp S cao quý của Thần Hành Tông, chúng tôi dùng danh nghĩa của Thần Hành Tông để cam đoan với anh, sẽ không để bạn anh gặp chuyện”.

“Thần Hành Tông đã ra lệnh đuổi giết Nhiếp Thu, bây giờ người của Thần Hành Tông đang tìm bạn anh khắp nơi, anh cứ yên tâm, nếu có tin gì, chúng tôi sẽ báo cho anh biết đầu tiên”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK