Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 235: Thế giới điên rồ




Đám ông lớn Châu Thành trơ mắt nhìn Dương Thanh và Tần Thanh Tâm rời đi. Mọi người tự giác tránh đường.



Mục Đông Phong lạnh lùng nhìn theo nhưng không hề ngăn cản.



Ông ta cảm nhận được khí thế mạnh mẽ trên người Dương Thanh.



Chắc chắn chàng trai trẻ tuổi này không phải người thường!



“Ông chủ Mục, ông bị anh ta lừa rồi!”



Thấy Dương Thanh sắp đi mất, một giọng nói the thé vang lên bên ngoài cửa phòng.



Trong mắt Dương Thanh lập tức hiện lên ý muốn giết người mãnh liệt.



Người vừa lên tiếng chính là Trịnh Mỹ Linh, cô ta lại khiêu khích giới hạn của anh một lần nữa.



Một, hai lần còn châm chước được, nhưng đây đã là lần thứ ba cô ta tự đâm đầu vào chỗ chết!



Tần Thanh Tâm cũng sa sầm mặt. Cô biết Trịnh Mỹ Linh đê tiện, cũng quyết tâm không qua lại với cô ta nữa, thậm chí vừa rồi cô phải lên tiếng cầu xin, Dương Thanh mới tha cho cô ta.



Nhưng cô em họ vẫn luôn được cô giúp đỡ này lại muốn gây chuyện với hai vợ chồng cô.



“Trịnh Mỹ Linh, cô muốn làm gì nữa?”, Tần Thanh Tâm nổi giận quát lớn.



Tất cả mọi người đều nhìn sang Trịnh Mỹ Linh, muốn biết cô ta sẽ nói gì.



Trịnh Mỹ Linh lạnh lùng nhìn Tần Thanh Tâm rồi nói: “Ông chủ Mục, ông bị anh ta lừa rồi. Anh ta chẳng phải cậu chủ nhà giàu nào cả, chỉ là một thằng vô dụng!”



“Chị ta là chị họ tôi, tôi hiểu rất rõ lai lịch của bọn họ!”



“Anh ta chỉ giỏi đánh đấm thôi, không phải ông đã thực sự bị dọa rồi đấy chứ? Anh ta đã giẫm gãy tay của cậu Chấn. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, còn ai sợ ông nữa?”



Trịnh Mỹ Linh phân tích rõ ràng, ngôn từ sắc bén.



Nếu là ngày thường, cho cô ta mười lá gan cô ta cũng không dám cao giọng nói với Mục Đông Phong như vậy.



Cô ta thấy Dương Thanh và Tần Thanh Tâm sắp đi mất, cảm thấy đây chính là cơ hội tốt để tạo dựng cơ hội với nhà họ Mục. Nếu bỏ lỡ, toàn bộ cố gắng của cô ta trong mấy ngày nay đều sẽ uổng phí.



Dương Thanh không lên tiếng, chỉ lạnh lùng lườm cô ta.



Những ông lớn Châu Thành kia cũng cực kỳ kinh ngạc.



Chàng trai trẻ này thực sự chỉ là một thằng con rể của gia tộc thấp kém, chỉ giỏi đánh đấm thôi sao?



Nếu vậy thì tại sao Tiền Bưu lại đi theo cậu ta?



Trịnh Mỹ Linh ngu ngốc không có nghĩa những người khác cũng ngu ngốc.



Vừa rồi suýt chút nữa Mục Đông Phong đã cho người ra tay với Dương Thanh nhưng ông ta mau chóng từ bỏ ý định.



Ông ta sống gần sáu mươi năm cuộc đời, có loại người nào chưa từng gặp?



Nhưng đây là lần đầu tiên ông ta thấy một người trẻ tuổi có khí chất mạnh mẽ như vậy.



Dương Thanh cười lạnh một tiếng, khinh thường nhìn Mục Đông Phong như đang chờ ông ta quyết định.



“Cô nói nếu chuyện này truyền ra ngoài?”



Mục Đông Phong bỗng nhiên híp mắt hỏi Trịnh Mỹ Linh.



Cô ta vội vàng trả lời: “Không sai. Chuyện này bị truyền ra ngoài sẽ là nỗi nhục nhã của ông”.



“Cô nói cái gì?”, Mục Đông Phong hỏi.



Trịnh Mỹ Linh vẫn chưa nhận ra lửa giận của đối phương, ngu ngốc lặp lại: “Nếu ông thả anh ta đi, đây chính là nỗi nhục nhã của ông!”



“Cô nhắc lại lần nữa cho tôi xem?”



Giọng điệu của Mục Đông Phong chứa đầy giận dữ.



Ai cũng nhìn ra được, Mục Đông Phong sắp nổi trận lôi đình rồi.



Lần này, rốt cuộc Trịnh Mỹ Linh cũng ý thức được tình hình không ổn, sợ xanh mặt.



“Ông chủ Mục, tôi chỉ muốn tốt cho danh tiếng của ông thôi!”, Trịnh Mỹ Linh lớn tiếng kêu lên.



“Bốp!”



Mục Đông Phong tức giận tát cô ta một cái: “Con mẹ nó cô là cái thá gì? Có tư cách nói chuyện với tôi sao?”



Khóe miệng Trịnh Mỹ Linh chảy đầy máu tươi, nửa mặt trái sưng vù in rõ dấu bàn tay.



“Dám lợi dụng tôi đối phó người khác? Mẹ nó, cô muốn chết đúng không?”



Mục Đông Phong túm tóc Trịnh Mỹ Linh, quát tháo ầm ĩ.



Ông ta vốn đã bực bội vì chuyện vừa rồi, bây giờ Trịnh Mỹ Linh lại định lợi dụng mình, không khỏi khiến ông ta nổi giận đùng đùng.



“Á…”



Trịnh Mỹ Linh đau đớn gào khóc: “Ông chủ Mục, tôi nói thật mà. Anh ta chỉ là một thằng ở rể vô dụng thôi!”



“Dám nói nhăng nói cuội với tôi! Không sợ chết phải không?”



Mục Đông Phong đạp Trịnh Mỹ Linh ngã lăn ra đất, nói với hai tên vệ sĩ: “Tôi thưởng con ả này cho hai cậu!”



“Cảm ơn ông chủ!”



Hai vệ sĩ nghe xong đều mừng rỡ.



Mặc dù Trịnh Mỹ Linh không đẹp bằng Tần Thanh Tâm nhưng cũng coi như có chút nhan sắc.



Hai vệ sĩ mỉm cười xấu xa đi tới chỗ Trịnh Mỹ Linh. Cô ta hoảng sợ run rẩy, bây giờ mới biết mình đã phạm sai lầm.



“Ông chủ Mục, tôi biết sai rồi. Ông tha cho tôi đi, tôi thực sự biết sai rồi”.



Cô ta bò tới dưới chân Mục Đông Phong như một con chó, khóc lóc cầu xin.



“Cút!”



Mục Đông Phong giơ chân đá bay cô ta.



Dương Thanh hứng thú nhìn ông ta, không ngờ lại là người linh hoạt biết nhẫn nhịn như vậy.



Nhưng con đường đi của hai người khác nhau, anh cực kỳ ghét loại người này, nên ông ta có giỏi đến đâu cũng không thể dùng.



“Chúng ta đi thôi!”



Dương Thanh kéo Tần Thanh Tâm nói.



“Chị họ, em sai rồi. Chị cứu em với, cứu em đi mà. Em không dám nữa đâu”.



Trịnh Mỹ Linh biết Mục Đông Phong sẽ không tha cho mình, chỉ còn một hy vọng duy nhất là Tần Thanh Tâm. Cô ta quỳ lạy cầu xin cô, nước mắt đầm đìa.



Đến cả mấy ông lớn Châu Thành cũng thấy khinh bỉ. Vừa rồi rõ ràng cô ta còn muốn mượn tay Mục Đông Phong đối phó Dương Thanh và Tần Thanh Tâm.



Vậy mà bây giờ lại cầu cứu bọn họ.



“Bây giờ mới biết sai à? Muộn rồi!”



Dương Thanh cau mày che Tần Thanh Tâm ở sau lưng, lạnh giọng nói: “Đây là nghiệp quật, tự làm tự chịu!”



“Anh rể, em thực sự biết sai rồi. Ai mà chẳng có lúc nông nổi! Xin anh cho em thêm một cơ hội. Anh sẽ là ân nhân cứu mạng của em, em sẽ hết lòng báo đáp hai người!”



Trịnh Mỹ Linh khóc lóc hứa hẹn.



“Cút đi!”



Tiền Bưu chợt bước tới đứng chắn trước mặt cô ta.



Tần Thanh Tâm không đành lòng, thấp giọng nói: “Chồng ơi, anh xem có thể giúp nó không?”



Dương Thanh nghiêm túc nói: “Tâm, em còn nhớ Phương Duyệt không? Lúc đầu em đối xử với cô ta như thế nào? Sau đó cô ta đã làm gì em?”



Nghe thấy anh nhắc tới Phương Duyệt, Tần Thanh Tâm không khỏi run rẩy.



Lần trước Tiêu Tiêu bị Phương Duyệt bắt đi, nếu không có Dương Thanh không biết hậu quả sẽ thế nào.



“Đây là một thế giới điên rồ. Người không muốn em có cuộc sống tốt nhất thường chính là người em giúp đỡ nhiều nhất, giống như cô ta vậy”, Dương Thanh bình thản nói.



Ý của anh rất rõ ràng, nếu Tần Thanh Tâm vẫn kiên trì muốn anh giúp Trịnh Mỹ Linh, anh sẽ làm theo.



“Em hiểu rồi!”



Sau một hồi đấu tranh tâm lý, Tần Thanh Tâm quyết định: “Nhưng dù sao chúng em cũng cùng là con gái. Giúp nó lần cuối đi!”



“Được!”



Dương Thanh dịu dàng nhìn người vợ tốt bụng ngốc nghếch của mình rồi quay sang nói với Mục Đông Phong: “Ông chủ Mục, làm người nên khoan dung độ lượng. Nếu không phải là chuyện gì quá lớn, chúng tôi sẽ đưa cô ta đi!”



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK