Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhìn thấy người kia, sắc mặt Hạ Hà chợt thay đổi, rõ ràng cô ta biết hắn.



“Bạn cô à?”, Dương Thanh hỏi.



Hạ Hà cắn đôi môi đỏ mọng của cô, rồi nói: "Hắn tên là Tào Khánh, là một tên lưu manh mà tôi gặp ở sân bay hôm nay, hắn cứ bám lấy tôi. Ngay khi ra khỏi sân bay tôi đã bắt một chiếc taxi mới cắt đuôi được hắn”.



Sau khi nghe Hạ Hà nói, Dương Thanh mới biết chuyện gì đang xảy ra.



Khắp người Tào Khánh toàn là đồ xa xỉ, chiếc đồng hồ Patek Philippe hàng triệu tệ trên cổ tay hắn là tượng trưng cho thân phận.



Sở thích của đám cậu ấm con nhà giàu này chính là săn gái đẹp.



Hạ Hà vốn đã rất xinh đẹp, bị đối phương nhắm trúng cũng là chuyện bình thường.



"Tôi không uống rượu của người lạ”.



Hạ Hà nói với nhân viên phục vụ vừa giao rượu: "Cô mang trả lại người ta đi!”



Cô phục vụ có vẻ khó xử: "Người đẹp, anh Tào là khách quý của quán bar Hồng Nhan chúng tôi. Cô bảo tôi đem trả lại rượu anh Tào sẽ không vui. Mong cô đừng làm khó tôi!”



Hạ Hà định nói nhưng bị Dương Thanh chặn lại.



"Nếu là của cậu chủ Tào mời thì sao chúng tôi có thể từ chối chứ?”



Dương Thanh nhìn Hạ Hà cười, sau đó cầm lấy ly Bloody Mary trực tiếp vứt vào thùng rác bên dưới chỗ ngồi.



Hạ Hà sững sờ một lúc mới nhận ra rằng Dương Thanh đang muốn giúp mình thoát khỏi Tào Khánh.



Chỉ là Dương Thanh làm như vậy là không hề nể mặt Tào Khánh, chắc chắn sẽ khiến hắn tức giận.



Tuy rằng không biết Tào Khánh là ai, nhưng cũng có thể cảm giác được lai lịch của người ta nhất định không nhỏ.



Cô phục vụ giao rượu cũng há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin nổi.



"Anh lại dám đổ rượu của anh Tào đi ư, anh to gan thật đấy!”
















Cô phục vụ hét lên với Dương Thanh.



Dương Thanh liếc nhìn đối phương một cái, lạnh lùng nói: "Bạn gái tôi đã nói là cô trả lại rượu đi, là cô tự mình không đem trả đấy chứ”.



"Hơn nữa cô cũng đã nói rồi, ly rượu này là của cậu chủ Tào tặng cho bạn gái của tôi. Nếu đã tặng cho bạn gái tôi rồi thì xử lý ly rượu như thế nào liên quan gì đến cô chứ?”



Nghe Dương Thanh nói rằng mình là bạn gái của anh, hai má của Hạ Hà bỗng trở nên đỏ bừng.



Nhưng cô ta biết rõ Dương Thanh nói cô ta là bạn gái của mình chỉ vì giúp đỡ cô ta thôi.



"Anh Tào có thân phận như thế nào chứ? Còn các người có thân phận như thế nào? Các người có tư cách gì mà không nhận rượu anh Tào tặng?”



Nhân viên phục vụ tức giận nói, như kiểu việc Hạ Hà không nhận rượu của Tào Khánh là chuyện không thể tha thứ được vậy.



"Cô…”



Hạ Hà tức giận đến mức không biết phải nói gì.



"Cô cái gì mà cô? Nếu cô không xinh đẹp thì anh Tào thèm nhìn cô chắc?”



Cô phục vụ vẻ mặt ngạo nghễ nói: "Bạn trai cô đổ rượu của anh Tào đi là không được. Hôm nay anh ta nhất định phải xin lỗi anh Tào!”



"Xin lỗi?"



Dương Thanh cau mày: "Cô là cái thá gì mà cũng dám léo nhéo trước mặt tôi?”



"Trong vòng mười giây hãy biến khỏi tầm mắt của tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”



Dương Thanh từng thấy loại người coi thường người khác nhưng chưa từng gặp cái thứ chó cậy thế chủ như này.



Rõ ràng cô ta chỉ là một nhân viên phục vụ quán bar, nhưng vì thân phận của Tào Khánh, cô ta lại dám khua chân múa tay với khách hàng đến đây.



"Sao hả? Không lẽ anh còn định đánh tôi sao? Đánh đi, tôi đứng ở đây, có giỏi thì anh đánh tôi đi!”
















Thái độ của nhân viên phục vụ càng thêm hống hách, thậm chí cô ta còn đưa mặt về phía Dương Thanh, giống như không hề lo lắng Dương Thanh sẽ đánh mình.



"Bốp!"



Dương Thanh không chiều theo cái thói của nhân viên phục vụ này được, anh tát vào mặt cô ta.



Hạ Hà cũng sững sờ, cô ta chỉ muốn mời Dương Thanh uống chén trà, nhưng không ngờ lại gây phiền phức cho Dương Thanh.



"Anh, anh dám đánh tôi?"



Cô phục vụ che mặt với vẻ mặt khó tin.



"Cô chìa mặt lại bảo tôi đánh, lẽ nào không phải cô bảo tôi đánh cô sao?”



Dương Thanh cười nói: "Tôi đã từng gặp những người rẻ mạt nhưng chưa gặp ai rẻ rúng như cô, lại thích bị ăn đánh như vậy!”



Tào Khánh hơi kinh ngạc, dường như hắn không ngờ có người lại từ chối mười triệu tệ của mình.



"Thằng ranh, tao đã để mắt đến người phụ nữ của mày. Hãy để cô ấy ở lại với tao một đêm, chiếc thẻ này sẽ thuộc về mày”.



Tào Khánh đưa thẻ ngân hàng mà Hạ Hà đã ném trả lại đặt trước mặt Dương Thanh.



Theo hắn thấy, Dương Thanh mặc quần áo rất bình thường, thoạt nhìn biết ngay chỉ là một nhân vật nhỏ bé dưới tầng đáy xã hội.



Hắn tin chắc rằng mười triệu sẽ lay động được Dương Thanh.



"Mười triệu, không đủ!"



Dương Thanh lắc đầu, năm ngón tay đột nhiên duỗi ra: "Đưa cho tôi năm mươi triệu thì tôi có thể cân nhắc!"



"Dương Thanh…”



Hạ Hà chợt nhìn Dương Thanh với vẻ mặt không thể tin nổi.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK