Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi cúp máy, La Thế Hoành vội nói: “Ông Yoshida, Dương Thanh đã đồng ý ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Thanh với ông rồi ạ”.

Yoshida cũng không bất ngờ, trên mặt vẫn tràn ngập vẻ tức giận.

“Đồ khốn kiếp, nếu cái chết của Lục Văn Tĩnh gây ảnh hưởng gì đến kế hoạch của tôi thì ông cứ mua sẵn mộ cho mình đi!”

Yoshida lạnh lùng nói: “Chuẩn bị hợp đồng cho kỹ vào, bảo Dương Thanh đến tập đoàn Thuận Thiên để ký hợp đồng thu mua luôn”.

La Thế Hoành vội nói: “Vâng, tôi đi xử lý chuyện này ngay đây ạ”.

Nửa tiếng sau, trong văn phòng chủ tịch ở tầng cao nhất tại trụ sở chính của tập đoàn Thuận Thiên.

Dương Thanh và Lạc Bân đều đến, La Thế Hoành ngồi trên ghế văn phòng, cười ha hả, nhìn về phía Dương Thanh: “Chắc cậu Thanh đã biết địa vị của gia tộc Yoshida ở nước Dương, thế nên mới đồng ý ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Thanh, nhưng cậu yên tâm, gia tộc Yoshida rất giàu, ông Yoshida cũng bằng lòng thu mua tập đoàn Nhạn Thanh với giá cao hơn giá thị trường 30%”.

Dương Thanh híp mắt, nhìn chằm chằm vào La Thế Hoành: “Tức là tôi còn phải cảm ơn Yoshida vì đã đồng ý thu mua tập đoàn Nhạn Thanh của tôi với giá cao hơn giá thị trường 30% à?”

La Thế Hoành cười khan, lập tức đưa hợp đồng thu mua đã được chuẩn bị sẵn cho Dương Thanh: “Đây là hợp đồng thu mua, chủ tịch Dương xem thử, nếu không có vấn đề gì thì ký thôi!”

Dương Thanh không buồn nhìn nội dung hợp đồng, cầm bút ký tên luôn.

La Thế Hoành thoáng sững sờ, hình như không ngờ Dương Thanh lại ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Thanh một cách tùy tiện như thế, thậm chí không thèm đọc nội dung, chẳng lẽ anh không sợ bản hợp đồng này có vấn đề à?

“Hạ Hà đâu?”

Dương Thanh tiện tay ném hợp đồng cho La Thế Hoành rồi hỏi.

Lúc này La Thế Hoành mới hoàn hồn, ông ta mỉm cười: “Cậu Thanh nói gì thế? Sao tôi không hiểu? Hạ Hà mà cậu nhắc đến là ngôi sao nổi tiếng Hạ Hà ư? Nếu đúng vậy thì có lẽ cô ấy đã về đến nhà rồi đấy”.

Dương Thanh híp mắt nhìn La Thế Hoành: “Nếu bạn tôi gặp bất trắc, ông sẽ chết thê thảm đấy! Mặt khác, nói cho Yoshida biết, ba ngày sau, nếu ông ta vẫn ở Yến Đô, tôi sẽ đích thân tiễn ông ta lên đường”.

Anh nói rồi dẫn Lạc Bân rời khỏi tập đoàn Thuận Thiên.

Vừa ra khỏi tập đoàn Thuận Thiên, Dương Thanh đã gọi cho Hạ Hà, lần này tiếng chuông vừa vang lên, Hạ Hà đã nghe máy.

“Dương Thanh, mẹ tôi chết rồi! Mẹ tôi chết rồi! Sau này tôi nên làm gì? Tôi nên làm gì đây? Hu hu hu…”

Hạ Hà hoàn toàn sụp đổ, lớn tiếng gào khóc.

Dương Thanh vội an ủi: “Người chết không thể sống lại, cô đừng quá đau buồn! Nhưng cô hãy yên tâm, chắc chắn tôi sẽ bắt hung thủ trả giá đắt! Chắc chắn là như thế!”

Hai mươi phút sau, xe dừng trước một khu biệt thự cao cấp.

Dương Thanh đi tới nhà Hạ Hà, trông thấy Dương Thanh, Hạ Hà không sao kiểm soát nổi tâm trạng của mình nữa. Cô ta lập tức nhào vào lòng Dương Thanh, ôm chặt lấy anh, khóc lóc: “Dương Thanh, mẹ tôi chết rồi! Sau này tôi không còn mẹ nữa, tôi phải làm gì đây?”

Dương Thanh ôm chặt lấy Hạ Hà, cảm thấy rất nặng nề.

Anh cũng biết Lục Văn Tĩnh, cũng rất thích người dì này, nhưng bây giờ bà ta lại bị anh liên lụy, bị người khác hại chết.

Dương Thanh chợt nói: “Hạ Hà, rất xin lỗi! Tôi đã làm liên lụy dì Lục rồi!”

Nghe thấy Dương Thanh nói thế, Hạ Hà bỗng đẩy anh ra, nhìn chằm chằm vào anh bằng đôi mắt đẫm lệ: “Anh nói gì?”

Dương Thanh nói: “Tôi đắc tội với người khác, có người muốn bắt cô để uy hiếp tôi, kết quả dì Lục lại bị giết, cho dù thế nào, tôi cũng có trách nhiệm lớn nhất trong chuyện này”.

“Tôi có lỗi với cô, có lỗi với dì Lục, Hạ Hà, rất xin lỗi!”

Hạ Hà bỗng lao tới trước mặt Dương Thanh, liên tục đánh vào ngực anh, không ngừng gào khóc: “Tại sao? Tại sao chứ? Anh đắc tội với người khác, tại sao người bị giết lại là mẹ tôi? Tại sao hả?”

Dương Thanh để mặc Hạ Hà đánh vào ngực mình, trong mắt tràn ngập sát khí.

Yoshida và La Thế Hoành sẽ phải trả giá đắt!

Một lúc lâu sau, Hạ Hà mới bình tĩnh lại. Cô ta nhìn Dương Thanh bằng đôi mắt đỏ hoe: “Dương Thanh, xin lỗi anh! Vừa rồi tôi hơi kích động, rất xin lỗi”.

Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Tôi mới là người có lỗi với hai mẹ con cô”.

Hạ Hà lắc đầu, nhìn Dương Thanh: “Nếu không có sự giúp đỡ từ anh, mẹ tôi sẽ không thể hồi phục, tôi cũng không có mọi thứ như bây giờ, xem như tôi nợ anh”.

Dương Thanh không nói gì, càng thấy khó chịu hơn.

Hạ Hà chợt nói: “Dương Thanh, anh đi đi! Tôi muốn yên tĩnh một mình”.

Dương Thanh gật đầu, đứng dậy, nhìn về phía Hạ Hà: “Nếu có chuyện gì, cô cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào nhé”.

Dương Thanh vừa rời khỏi biệt thự, tiếng khóc rất nhỏ đã vang lên. Tuy đang cách rất xa nhưng Dương Thanh vẫn nghe thấy.

Hồi nãy cô gái kiên cường này vẫn luôn kìm nén nỗi bi thương trong lòng, không để mình bật khóc. Biết Dương Thanh đã đi, cảm xúc của cô ta mới hoàn toàn sụp đổ.

Phía bên kia, tập đoàn Thuận Thiên.

La Thế Hoành cầm hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Thanh mà Dương Thanh vừa ký tên đến chỗ Yoshida, kích động nói: “Ông Yoshida, Dương Thanh đã ký hợp đồng rồi ạ, mời ông xem”.

Yoshida thản nhiên đọc lướt mấy trang rồi tiện tay ném hợp đồng ném lên bàn, mở miệng nói: “Làm tốt lắm, lập tức tiến hành thu mua tập đoàn Nhạn Thanh, trong hôm nay, tôi muốn tập đoàn Nhạn Thanh hoàn toàn thuộc về gia tộc Yoshida”.

La Thế Hoành vội nói: “Vâng, thưa ông Yoshida!”

Lúc này, Dương Thanh vừa ra khỏi nhà Hạ Hà đang bấm gọi một số điện thoại. Anh trầm giọng nói: “Điều tra tập đoàn Thuận Thiên cho tôi, tôi muốn biết mọi hành động trái pháp luật của Yoshida ở Yến Đô”.

Mười phút sau, chuông điện thoại của Dương Thanh reo lên, anh vội vàng nghe máy. Giọng Tiền Bưu vang lên: “Cậu Thanh, đúng là không điều tra thì không biết, vừa điều tra đã giật mình, tập đoàn Thuận Thiên làm rất nhiều chuyện khốn nạn”.

“Nhất là Yoshida, chỉ trong một tháng ngắn ngủi ở Yến Đô, ông ta đã làm rất nhiều chuyện xấu xa, còn giết một mạng người nữa”.

“Số tội danh này đủ để phán ông ta tội chết rồi!”

Nghe thấy thế, trong mắt Dương Thanh lóe lên sát khí mãnh liệt, anh lạnh lùng nói: “Nếu vậy thì ông ta không cần sống nữa đâu”.

Anh nói tiếp: “Lập tức đưa hết việc phạm pháp của Yoshida lên mạng cho tôi, tôi muốn khiến ông ta thân bại danh liệt!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK