Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Thần Ở Rể - Chương 1231: Trận chiến Siêu Phàm​







Thượng Quan Nhu liếc nhìn Dương Thanh một lần cuối, ánh mắt chứa đầy tiếc thương, sau đó quay đầu rời khỏi nơi này.



Vào lúc này, trong võ quán Yến Đô rộng lớn, chỉ còn lại Dương Thanh và Vương Chiến.



Giờ khắc ấy, Dương Thanh đã bị hơi thở cuồng bạo khủng bố bao phủ, đôi mắt đỏ như máu chỉ còn sót lại lạnh lẽo.



Dáng vẻ hung ác của anh chẳng khác nào một ác ma vừa bò lên từ địa ngục.



Đôi mắt đỏ rực của anh bỗng rơi xuống chỗ Vương Chiến, chân nhấc lên, bước từng bước về phía đó.



Mỗi bước đi, võ quán lại chấn động kịch liệt, mặt đất dưới chân anh nháy mắt hóa thành bột mịn.



"Đi mau!"



Dương Thanh bước vài bước, cuối cùng dừng lại, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Vương Chiến, giận dữ rống lên.



Anh có thể cảm nhận được, mình của lúc này đã hoàn toàn như nỏ mạnh hết đà, chỉ còn cách thời khắc triệt để vỡ vụn một sợi chỉ nữa thôi.



Hiện tại, anh đã trở nên vô cùng khát máu, chỉ muốn giết sạch tất cả những người xung quanh.



Nếu Vương Chiến không chịu rời khỏi đây, rất có thể giây tiếp theo, anh sẽ không khống chế được bản thân, tự tay giết lão ta mất.



Vương Chiến không đi, lão ta nhìn về phía Dương Thanh, đáy mắt bình lặng, trầm mặc một hồi, lão ta bỗng lên tiếng: "Tiểu Uyển là một cô gái rất rất tốt, trong lòng tôi, con bé như cháu gái tôi vậy".



"Bản thân con bé có y thuật siêu phàm, nếu một ngày y thuật của nó bị lộ ra, chỉ e sẽ bị rất nhiều thế lực hàng đầu để mắt tới".



"Tôi hi vọng, cậu có thể bảo vệ chu đáo cho con bé, tuyệt đối đừng để nó gặp phải bất cứ tổn thương gì".



Vương Chiến đột nhiên nói những lời như thể đang dặn dò hậu sự.






Dương Thanh vốn đang đứng bên bờ vực phát cuồng, lòng chợt nảy lên một dự cảm chẳng lành.



"Đi mau!"



"Tôi cầu xin ông, đi mau!"



Sắc mặt Dương Thanh vặn vẹo vì thống khổ, anh gào thét từng lời.



Anh không biết Vương Chiến muốn gì, nhưng anh biết, Vương Chiến đang trăng trối.



"Bình tĩnh lại! Tỉnh táo lại cho tôi!"



Dương Thanh ôm đầu, gào rống đau đớn.



Anh dốc toàn bộ sinh lực để mình trấn tĩnh lại, nhưng liều thuốc hoàn mỹ trong người anh có dược hiệu quá mạnh, không cách nào trấn định nổi.



Không chỉ có thế, luồng hơi thở điên cuồng tàn bạo trong anh đã càng thêm mãnh liệt.



"A..."



Anh bỗng hét lớn một tiếng, dậm mạnh bước chân xuống đất.



"Ầm ầm!"



Toàn bộ võ quán Yến Đô đều chấn động kịch liệt.



Hơi thở cực mạnh đã phóng về bốn phía, khiến toàn bộ những thứ trong võ quán quanh anh đều hóa thành bột mịn.



Đúng lúc này, trong tay Vương Chiến bỗng xuất hiện một ống thuốc thủy tinh, lão ta ngửa đầu dốc ống thuốc vào miệng.



Trong khoảnh khắc, hơi thở võ thuật trên người lão ta tăng lên vùn vụt.



Thần Cảnh trung kỳ!



Thần Cảnh hậu kỳ!



Thần Cảnh đỉnh phong!



Bán bộ Siêu Phàm!



Siêu Phàm sơ kỳ!



Chỉ trong mấy tích tắc ngắn ngủi, hơi thở võ thuật trên người Vương Chiến đã tăng vọt, từ Thần Cảnh trung kỳ vượt qua bốn cảnh giới, tiến vào Siêu Phàm sơ kỳ.



Không ai hay biết, thân thể Vương Chiến lúc này đang phải chịu đựng nỗi đau đớn và áp lực khủng khiếp cỡ nào.



"Đến đi!"



Cảm thụ luồng sức mạnh khủng bố tràn ngập thân thể, Vương Chiến hét lên một tiếng.



Đời này, mặc dù lão ta đã không còn cơ hội tiến vào Siêu Phàm Cảnh nhưng trước khi chết lại có thể cảm thụ đôi chút cảm giác của Siêu Phàm Cảnh, hơn nữa, còn là chết vì Dương Thanh, cũng coi như có thể yên tâm nhắm mắt.



...



Dòng thời gian quay ngược lại một giờ trước, khi lão ta còn chưa tới võ quán Yến Đô.



Như mọi ngày, Vương Chiến tới phòng khám Ái Dân thật sớm.



Nhưng khi lão ta còn chưa vào phòng khám Ái Dân, một người đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện sau lưng lão ta: "Ông Vương, xin dừng bước!"






Giọng nói kia đột ngột vang lên, khiến Vương Chiến giật mình toát mồ hôi lạnh.



Lão ta quay đầu nhìn, thấy đó là một gã đàn ông trung niên ăn mặc rất mộc mạc, đeo một cặp kính viền đen rất dày, đang cười híp mắt nhìn mình.



"Cậu là ai?"



Vương Chiến cảnh giác hỏi.



Lão ta hoàn toàn không cảm nhận được chút hơi thở võ thuật nào trên người gã đàn ông trung niên này, nhưng đối phương lại có thể lặng yên xuất hiện sau lưng lão ta, quả thực làm người ta không thể tưởng tượng nổi.



Kể cả là một người thường không hề có võ thuật xuất hiện sau lưng, lão ta cũng không thể không có chút cảm giác nào như vậy được.



Nhưng người đàn ông trung niên này xuất hiện khi nào, lão ta thực sự không hề nhận ra.



Vương Chiến chỉ có thể cảm nhận được một cảm giác cực kì đáng sợ từ người này mà thôi.



"Ông có thể gọi tôi là Black Doctor!"



Người đàn ông trung niên hơi mỉm cười, nói.



"Black Doctor!"



Sắc mặt Vương Chiến lập tức thay đổi kịch liệt.



Đương nhiên là lão ta biết rất rõ cái tên này. Trước đây, khi Dương Thanh tới chiến trường ngoài biên giới cứu Mã Siêu trở về, lão ta đã nghe anh nhắc tới cái tên này.



Có thể nói, Dương Thanh trở nên cuồng bạo như vậy chính bởi gã Black Doctor này đã cho anh uống liều thuốc hoàn mỹ gì đó, một thứ nguy hiểm đến nỗi ngay cả Phùng Tiểu Uyển cũng không thể loại trừ ra khỏi cơ thể Dương Thanh.



"Khốn kiếp! Cậu dám thò mặt tới đây à!"



Vương Chiến nghiến răng ken két, quát.



Vừa dứt lời, chân lão ta thoáng di chuyển, xông thẳng về phía Black Doctor.



Nhưng lão ta vừa di động thì lập tức phát giác cổ mình đã bị người ta nắm chặt, thân thể bị nhấc bổng lên không trung.



Lão ta khiếp sợ nhận ra, kẻ đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, một tay tóm cổ nhấc cả người mình lên lại chính là tay Black Doctor kia.



"Tôi tìm ông không phải là để giết ông, tôi chỉ muốn giao cho ông một nhiệm vụ".



Black Doctor bình thản nói: "Không dối gạt ông, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô chính là một ván cờ do tôi bày ra, tất cả đều vì Dương Thanh".



"Đến khi đó, tôi sẽ kích thích liều thuốc hoàn mỹ trong cơ thể Dương Thanh để nó phát huy công dụng. Lúc ấy, cậu ta sẽ dần mất lí trí, trước khi cậu ta hoàn toàn mất lí trí, chỉ có ông mới có cơ hội cứu cậu ta".



"Đây là liều thuốc Siêu Phàm do tôi nghiên cứu điều chế ra, bất kể cao thủ Thần Cảnh nào dùng nó, cảnh giới võ thuật sẽ tăng vọt lên Siêu Phàm Cảnh chỉ trong vài tích tắc".



"Nhưng, một khi đã dùng liều thuốc Siêu Phàm này, ông chỉ còn sống được mười phút".



"Điều tôi cần ông làm là, ngay khi Dương Thanh sắp mất lí trí hoàn toàn, hãy dùng thứ thuốc này, sau đó dùng thực lực Siêu Phàm Cảnh của mình để đấu với Dương Thanh một trận".



"Chỉ khi luồng sức mạnh cuồng bạo trong cơ thể Dương Thanh được phát tiết ra ngoài, cậu ta mới có thể bình tĩnh trở lại, hiểu chứ?"



Dứt lời, Black Doctor buông tay, Vương Chiến rơi xuống đất, đáy mắt tràn đầy khiếp sợ.



Đợi khi lão ta khôi phục tinh thần, Black Doctor đã biến mất, trong tay lão ta xuất hiện một ống thủy tinh đựng thứ thuốc được gọi là liều thuốc Siêu Phàm kia.



Ban đầu lão ta còn cho rằng có lẽ không cần dùng đến liều thuốc này, nhưng thật không ngờ, hiện giờ đã thật sự phải dùng đến nó.



Sau khi uống liều thuốc Siêu Phàm kia, thực lực của lão ta đã tăng vọt lên Siêu Phàm Cảnh trong nháy mắt, giờ khắc này, toàn thân lão ta đã đỏ lựng như nhuộm, mạch máu dưới da cũng nổi cả lên.



Thoạt






chapter content

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK