Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, mặt lộ vẻ lo âu, nói: "Em chưa bao giờ tiếp xúc với bệnh nhân đánh mất ý thức vì bị vật bên ngoài tác động, nhưng em sẽ cố gắng tìm cách chữa trị cho anh Siêu".

Ngay cả Phùng Tiểu Uyển cũng không có cách nào sao?

Dương Thanh nói: "Trong thời gian này, chúng ta nghĩ cách tìm cho được cỏ Hồi Hồn, bất kể thế nào cũng phải tìm cách ổn định bệnh tình của Mã Siêu trước đã".

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, nói: "Nhưng nếu cỏ Hồi Hồn thật sự có công hiệu giúp anh Siêu lấy lại ý thức thì trong thời gian này em sẽ chuyên tâm tìm hiểu những vấn đề liên quan đến nó, dù không thể giúp anh ấy lập tức tỉnh táo lại thì chí ít cũng phải bảo vệ phần ý thức còn lại không bị cắn nuốt mất".

Nói xong, cô ta quay sang phía Ngải Lâm: "Chị Lâm, chị đừng quá lo lắng, có anh Thanh ở đây rồi, chắc chắn sẽ không để anh Siêu gặp chuyện gì đâu".

Dương Thanh cũng vội nói theo: "Tiểu Uyển nói rất đúng, chắc chắn em sẽ không để Mã Siêu gặp chuyện gì, hơn nữa, đã có tiền bối Đế Thiên ra tay trấn áp Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu, tạm thời Mã Siêu sẽ không gặp nguy hiểm tới tính mạng".

Ngải Lâm gượng cười: "Mọi người yên tâm, tôi không việc gì đâu".

Người thân yêu của cô ấy mất đi ý thức, mà cô còn không thể ở bên cạnh, làm sao lại không việc gì được?

Đúng lúc này, Miêu Hồng, người đưa Dương Thanh tới đây lại bước vào, nói: "Cậu Thanh, thành chủ cho mời".

Dương Thanh gặp lại Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển, chỉ lo ôn chuyện, đã quên mất cả nguyên nhân mình tới đây.

Anh nhìn Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển, nói: "Hai người ở đây nhé, em đi gặp thành chủ".

Được Miêu Hồng dẫn đường, Dương Thanh nhanh chóng đi tới cạnh một con suối nhỏ, có một người mặc áo vải, đầu đội mũ rộng vành, ngồi bên dòng suối, quay lưng lại phía này, tay còn cầm một cần câu cá.

Hình ảnh này khiến Dương Thanh nhớ tới một nhân vật trong thần thoại, Khương Thái Công.

Khương Thái Công câu cá, con cá nào tình nguyện sẽ cắn câu!

"Thưa thành chủ, cậu Thanh tới rồi!"

Miêu Hồng đến sau lưng ông lão, cung kính nói.

Quả đúng là thành chủ Miêu Thành, Dương Thanh âm thầm kinh ngạc trong lòng, anh vốn tưởng thành chủ Miêu Thành sẽ là một vị cao thủ cực kì bá đạo, lại không ngờ đó là một ông lão mặc áo vải, đội mũ rộng vành.

"Tới rồi à!"

Ông lão buông cần, cười cười đứng dậy, nhìn về phía Dương Thanh, sắc mặt hòa hoãn.

Dương Thanh không cảm nhận được bất kì hơi thở võ thuật nào từ trên người đối phương, tựa như đứng trước mặt anh là một ông cụ sáu, bảy mươi bình thường mà không phải là một vị thành chủ Miêu Thành đứng ngang hàng với chủ một gia tộc Cổ Võ.

Dương Thanh vội vàng cúi chào, nói: "Chào Miêu thành chủ!"

Bất kể thế nào, Miêu thành chủ cũng là người hơn tuổi, là địch hay bạn chưa bàn, lễ nghĩa tối thiểu không thể thiếu.

Miêu thành chủ gật đầu, ánh mắt dịu dàng như đang nhìn con cháu trong nhà, vẻ mặt từ ái, ông lão cười gật đầu: "Tốt lắm, chưa đầy ba mươi mà đã có thể tu luyện tới Siêu Phàm Lục Cảnh, kể cả thiên tài võ thuật của các gia tộc Cổ Võ cũng chỉ đến thế mà thôi".

Dương Thanh vội nói: "Miêu thành chủ quá khen rồi ạ!"

"Ngồi đi!"

Miêu thành chủ chỉ vào một tảng đá bên cạnh, cười nói: "Tôi thoải mái quen rồi, tiếp đãi cậu ở nơi thế này, đừng để bụng nhé".

Dương Thanh cười cười: "Được Miêu thành chủ mời tới đây là vinh hạnh của tôi, sao lại để bụng mấy thứ này được?"

Nói xong, anh thoải mái ngồi xuống tảng đá đó.

Miêu thành chủ cũng ngồi xuống một tảng đá, lấy ra một hồ lô rượu cùng hai chén uống rượu, tự mình rót hai chén, đưa một chén cho Dương Thanh, cười nói: "Có bạn từ phương xa tới, còn niềm vui nào bằng? Nào, cùng uống!"

Dương Thanh vội giơ hai tay đỡ chén rượu, cũng cười nói: "Tôi kính ngài một chén! Cảm ơn ngài đã chăm sóc bạn bè tôi trong thời gian qua".

Miêu thành chủ cười cười: "Chuyện nên làm thôi!"

Nói xong, ông lão bưng chén rượu, uống một hơi cạn sạch, sắc mặt vẫn còn lộ vẻ thèm thuồng, cười bảo: "Nhiều người muốn uống rượu này của tôi lắm đấy, nhưng số người thực sự có thể uống được chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay".

Nghe vậy, Dương Thanh âm thầm khiếp sợ trong lòng.

Miêu thành chủ lại cười cười: "Cậu thử chút đi xem rượu này thế nào?"

Dương Thanh vội bưng chén rượu lên, uống cạn.

Rượu vừa vào cổ họng đã hóa thành một dòng nước ấm, chảy thẳng xuống bụng, ngay sau đó, một hơi thở cuồng bạo từ trong cơ thể anh bùng phát.

Dương Thanh vội vã vận hành Chiến Thần Quyết mới có thể ép luồng hơi thở cuồng bạo kia xuống, theo từng đợt vận hành Chiến Thần Quyết, dường như rượu kia đã hóa thành thứ linh khí tinh khiết nhất, được thân thể Dương Thanh hấp thu rồi luyện hóa.

Nhưng chỉ một vòng tu luyện này không thể hấp thu và luyện hóa toàn bộ linh khí từ rượu.

Miêu thành chủ cười bảo: "Không cần để ý đến tôi, tranh thủ lúc hiệu quả của rượu còn đang cao, mau tu luyện hấp thu đi".

Miêu thành chủ đã nói vậy, Dương Thanh không khách sáo, anh ngồi xếp bằng, vận hành Chiến Thần Quyết, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn dâng trào, linh khí trong rượu bị thân thể hấp thu luyện hóa.

Dương Thanh không biết mình tu luyện bao lâu, đợi khi anh dừng lại, trời đã nhá nhem tối, Miêu thành chủ đã không còn ở đó, cách đó không xa, Miêu Hồng đang đứng, như là đợi Dương Thanh.

"Miêu thành chủ đâu?"

Dương Thanh đứng dậy, đi tới chỗ Miêu Hồng, hỏi.

Miêu Hồng đáp: "Mỗi ngày thành chủ chỉ tới đây câu cá chừng hơn hai tiếng, ngài ấy đã đi rồi, có dặn tôi đưa cậu về".

Dương Thanh hơi nghi hoặc, anh không hiểu, rốt cuộc Miêu thành chủ là người thế nào, chỉ cảm thấy rất kì quái.

Hơn nữa, từ trên người Miêu thành chủ, anh không cảm nhận được chút cừu địch nào, ngược lại còn có cảm giác cực kì thân cận.

Nếu không phải đã biết bản thân có huyết mạch cuồng hóa, có lẽ anh đã nghi ngờ Miêu thành chủ liệu có phải ông nội mình hay không.

Chén rượu mới uống trước đó đã khiến cảnh giới võ thuật lâu nay trì trệ được tăng lên khá nhiều, điều này làm anh vô cùng khiếp sợ, chỉ một chén rượu lại có thể đem đến hiệu quả vượt hơn cả một tháng tu luyện của anh, việc này có phải đã hơi thái quá rồi không?

Chẳng mấy chốc, Miêu Hồng đã đưa Dương Thanh về nơi ở của Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển.

Thấy Dương Thanh trở về, hai người đều lộ vẻ lo lắng.

Phùng Tiểu Uyển bước tới, lo âu hỏi: "Anh Thanh, anh không sao chứ?"

Dương Thanh khẽ lắc đầu, cười nói: "Anh không sao".

Phùng Tiểu Uyển bảo: "Không sao thì tốt rồi, anh đi lâu như vậy, em với chị Lâm còn tưởng anh gặp phiền toái gì".

Dương Thanh bèn hỏi: "Hai người có biết Miêu thành chủ là người thế nào không?"

Mặc dù bản thân anh có cảm giác cực kì thân cận với Miêu thành chủ nhưng dù sao đây cũng là lần đầu gặp mặt, hơn nữa, anh còn được Miêu thành chủ phái người đến đón về đây, chỉ gặp mặt một lần, anh không dám chắc Miêu thành chủ là người thế nào.

Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều sửng sốt, Ngải Lâm nói: "Từ khi tôi và Tiểu Uyển tới nơi này, chưa từng đi ra ngoài, chỉ biết nơi này là phủ Miêu Thành, còn về vị Miêu thành chủ cậu vừa nói, chúng tôi chưa từng gặp lần nào".

Phùng Tiểu Uyển cũng bảo: "Em với chị Lâm cả ngày đều ở trong này, không quen biết ai khác".

Dương Thanh lập tức trầm tư, Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều đã tới thành phủ Miêu Thành lâu như vậy rồi nhưng còn chưa từng gặp Miêu thành chủ, mà anh vừa mới tới đã được Miêu thành chủ mời gặp mặt.

Miêu thành chủ chỉ mời anh một chén rượu, sau đó không thấy tăm hơi, anh thực sự không hiểu, Miêu thành chủ đưa anh tới phủ Miêu Thành vì mục đích gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK