Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không biết trôi qua bao lâu, đến khi Dương Thanh và Tần Thanh Tâm ra khỏi phòng trời đã tối mịt.



“Mặt dày!”



Tần Y đang bế Tiêu Tiêu ngồi xem tivi ở phòng khách trừng mắt nhìn Dương Thanh.



Lúc ở Giang Hải, phòng của Tần Y ngay sát vách phòng của Dương Thanh và Tần Thanh Tâm, ở Yến Đô cũng vậy.



Vừa nãy Tần Y đang dọn phòng, phòng bên cạnh đột nhiên truyền tới vài tiếng động, cô ta còn mặt mũi nào ở lại, vội vàng chạy ra phòng khách với Tiêu Tiêu.



Tần Thanh Tâm đỏ bừng mặt, cũng hung dữ lườm anh.



Dương Thanh cũng hơi xấu hổ, không ngờ hiệu quả cách âm lại kém như vậy.



“Anh sẽ gọi người tới làm phòng cách âm”, Dương Thanh nói.



“Hừ!”



Tần Y ghét bỏ nói: “Không biết xấu hổ!”



“Chị nuông chiều anh ấy quá rồi. Ban ngày ban mặt mà còn…”



Tần Y lại nhìn sang Tần Thanh Tâm, giận dữ hỏi: “Chị không biết em là phận FA à?”



“Chị đi nấu cơm!”



Tần Thanh Tâm không ngồi nổi nữa, cuống quít chạy vào phòng bếp.



“Vợ ơi, không cần nấu cơm cho anh. Anh có việc phải ra ngoài một chuyến”.



Dương Thanh nói xong liền quay lưng rời đi.



Nửa tiếng sau, anh tới tiệm ăn họ Trần.



“Dương Thanh phải không?”



Dương Thanh vừa đi tới cổng đã nghe thấy có người gọi.



“Cậu là…”



Dương Thanh nhìn đối phương, cảm thấy hơi quen mắt nhưng không nhớ ra tên.



“Tôi là bạn cấp ba của cậu, Từ Vỹ Tài đây!”, đối phương lên tiếng.



“Thì ra là bạn cấp ba! Nhiều năm không gặp mà cậu vẫn nhận ra được tôi, đỉnh thật!”



Dương Thanh cười nói.
















Anh đã quên bạn cấp ba của mình từ lâu rồi, chỉ nhớ mang máng có người tên là Từ Vỹ Tài. Đối phương thực sự rất quen mắt, cái tên cũng quen nên anh mới xác định thực sự là bạn học của mình.



Bên cạnh Từ Vỹ Tài có một cô gái trẻ tuổi trang điểm xinh đẹp đang rúc vào người hắn.



“Ông xã, đồ nhà quê này là ai vậy? Sao anh cứ tùy tiện nhận bạn bè thế? Không sợ nhận lầm à?”



Cô ta đánh giá Dương Thanh vài lần, gắn cho anh cái danh nhà quê.



Dương Thanh thất vọng thấy Từ Vỹ Tài không ngăn cản bạn gái còn châm biếm nói: “Vợ anh đoán đúng rồi. Hồi cấp ba cậu ta chính là đồ nhà quê, không ngờ mười mấy năm sau vẫn quê mùa như vậy”.



“Thảo nào anh nhận ra được anh ta, thì ra là quá quê mùa!”, cô gái kia che miệng cười nói.



Trông bộ dạng Từ Vỹ Tài có vẻ làm ăn khá tốt, mặc toàn đồ đắt tiền, ánh mắt nhìn Dương Thanh rất ngạo mạn.



“Dương Thanh, cậu đừng giận nhé! Quan hệ tốt mới trêu nhau như vậy, không đến mức tức giận đâu nhỉ?”, Từ Vỹ Tài cợt nhả nói.



Tuy hắn đang cười nhưng ánh mắt không hề có ý tốt.



Loại bạn cũ mắt chó coi thường người khác này không đáng để Dương Thanh nổi giận, chỉ hơi thất vọng mà thôi.



“Không còn việc gì khác thì tránh ra đi!”



Dương Thanh lạnh nhạt nói.



“Cậu đừng nói là cậu tới đây để ăn cơm đấy nhé?”



Từ Vỹ Tài khoa trương nói: “Cậu có biết tiệm ăn họ Trần là tiệm ăn yêu thích của người nổi tiếng trên mạng. Món rẻ nhất cũng phải trên một nghìn”.



“Không tới đây để ăn cơm thì làm gì? Đi vệ sinh à?”, Dương Thanh khó hiểu hỏi ngược lại.



Từ Vỹ Tài sửng sốt, bật cười hỏi: “Cậu tới đây để ăn cơm thật sao?”



“Ông xã đừng coi thường người ta. Tuy đồ ăn ở đây đều trên một nghìn nhưng cơm trắng miễn phí đấy!”



Cô gái xinh đẹp kia cười nói: “Anh đừng quên làm sao nơi này hot được, bởi vì cứu tế mấy thằng lang thang, trở thành tiệm cơm năm sao đầu tiên của Chiêu Châu cho phép lũ ăn mày đi vào đó”.



“Ừ nhỉ! Em không nói là anh quên mất đấy!”, Từ Vỹ Tài bừng tỉnh nói.



Dương Thanh có tốt tính đến đâu bị người ta năm lần bảy lượt khiêu khích cũng phải cau mày: “Tôi khuyên các người, làm người phải khiêm tốn một chút!”



Dứt lời, Dương Thanh đi lướt qua hai người họ đi vào trong.



“Con mẹ nó! Sao mày dám? Đứng lại cho tao!”



Từ Vỹ Tài cả giận quát, xông lên chặn đường Dương Thanh.



Dương Thanh híp mắt nhìn chằm chằm hắn hỏi: “Có việc gì à?”



“Dương Thanh, mày chỉ là một thằng lang thang, vênh váo nỗi gì? Mày có biết bây giờ tao là ai không?”, Từ Vỹ Tài lên tiếng chất vấn.
















“Cậu nổi tiếng lắm sao?”



Lời của hắn khiến Dương Thanh sinh lòng hiếu kỳ. Chẳng lẽ hắn là ngôi sao nổi tiếng?



Anh không chú ý tới giới giải trí cho lắm. Dù Từ Vỹ Tài là sao hạng A anh cũng không nhận ra được.



“Tao chính là Food reviewer nổi tiếng của Mỗ Âm, mỗi lần livestream kiếm được mấy trăm nghìn. Thu nhập từ một bữa ăn của tao có thể bằng mấy năm tiền lương của mày đấy”, Từ Vỹ Tài khoe khoang.



Bấy giờ Dương Thanh mới biết đối phương là một Food reviewer.



“Cậu giỏi vậy cơ à?”, Dương Thanh làm bộ kinh ngạc hỏi.



Từ Vỹ Tài ngạo nghễ nói: “Coi như mày biết điều. Gặp nhau ở Yến Đô coi như có duyên. Tao mời mày một bữa để mày biết thế nào là cuộc sống xa hoa của người giàu”.



Dương Thanh chưa kịp từ chối, cô gái xinh đẹp đã mở điện thoại quay Từ Vỹ Tài.



“Xin chào các bạn fan hâm mộ, chúc mọi người buổi tối tốt lành. Tôi là Food reviewer Có Tài tới nếm thử 9999 món ngon của tiệm ăn họ Trần. Hôm nay là livestream lần thứ 99 của tôi ở đây”.



“Hôm nay may mắn gặp lại bạn học cấp ba hơn mười năm trước ở đây. Chỉ là vật đổi sao dời, không ngờ cậu ấy lại thành kẻ ăn mày. Cậu ấy đang tới tiệm ăn họ Trần nhận đồ miễn phí thì bị tôi bắt gặp”.



“Ngẫu nhiên gặp là duyên phận. Hôm nay tôi sẽ mời cậu bạn này một bữa tiệc xa hoa”.



Từ Vỹ Tài nói với camera rồi nhìn Dương Thanh: “Nào, mau tới chào hỏi fan hâm một của tôi đi”.



Cô gái xinh đẹp lập tức quay camera về phía Dương Thanh.



Anh không thèm để ý tới, lập tức quay lưng rời đi.



“Cậu đừng đi! Tôi mời cậu một bữa ngon. Nếu bỏ lỡ, đời này cậu không còn cơ hội nữa đâu!”



Từ Vỹ Tài gọi với theo.



Nhưng bóng dáng Dương Thanh đã biến mất.



“Cậu bạn này của tôi hơi xấu hổ, không muốn xuất hiện trong ống kính. Vậy thì lát nữa tôi sẽ gọi riêng cho cậu ấy một bữa”.



Để tỏ ra hào phóng trước mặt fan hâm mộ, hắn nhiệt tình nói.



Trong livestream có rất nhiều người tặng quà, còn khen Từ Vỹ Tài là người tốt, thậm chí còn có người tặng quà để bố thí cho Dương Thanh.



Từ Vỹ Tài sướng phát rồ, lần đầu tiên được nhiều người tặng quà như vậy.



“Không được, mình nhất định phải kéo Dương Thanh vào livestream này, nói không chừng ngày mai mình sẽ lên báo, tiêu đề sẽ là: “Food reviewer Có Tài siêu nổi tiếng mở tiệc chiêu đãi bạn học ăn mày”.



Từ Vỹ Tài đã nghĩ xong tiêu đề báo của mình.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK