Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Thần Ở Rể - Chương 1259: Con không đồng ý​




"Chúc mừng Ngũ hoàng tử!"



"Chúc mừng Ngũ hoàng tử!"



...



Những người trong phòng họp rối rít chúc mừng.



Đoàn Vô Viêm nở nụ cười thật tươi, đứng dậy nói: "Sau này xin nhờ mọi người chỉ giáo nhiều hơn!"



Đến lúc này, họ mới hiểu ra tại sao ông ta có thể ngồi ngay bên phải Đoàn Hoàng, hóa ra là đã đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ.



"Anh hai, sau này xin nhờ anh giúp đỡ!"



Cuối cùng, Đoàn Vô Viêm đưa mắt về phía Đoàn Vô Nhai, sảng khoái nói.



"Tất nhiên rồi! Chúc mừng cậu!"



Đoàn Vô Nhai trả lời.



Dù không cam lòng cách mấy, ông ta cũng không thể phủ nhận rằng thiên phú của Đoàn Vô Viêm vượt trội hơn mình.



Nhỏ hơn hai tuổi mà lại có cùng cảnh giới, điều này đã chứng minh ai mới là thiên tài bậc nhất của Hoàng tộc họ Đoàn.



Đoàn Vô Nhai hiểu sự thật này, đương nhiên những người trong Hoàng tộc họ Đoàn cũng vậy. Trong lúc nhất thời, ánh nhìn của cả phòng họp đều dồn về phía ông ta.



Từ khi được xác nhận là người thừa kế cho ngôi vị Hoàng Chủ, địa vị của Đoàn Vô Nhai trong Hoàng tộc họ Đoàn đã rất vững chắc.






Nhưng dường như bây giờ nó đã bị dao động.



"Theo như quy định, người có cống hiến lớn nhất cho Hoàng tộc sẽ được tôi đồng ý thực hiện một yêu cầu".



Đoàn Hoàng nhìn về phía Đoàn Vô Viêm, vẻ hài lòng hiện lên rất rõ.



"Thưa bố, con có thể tiến vào Thần Cảnh hậu kỳ hoàn toàn là nhờ có bố bỏ công sức bồi dưỡng con, không thì sao có thể cống hiến cho Hoàng tộc được? Con không dám yêu cầu gì đâu ạ".



Đoàn Vô Viêm nhanh chóng đứng lên nói.



"Phải có thiên phú và nỗ lực thì mới có thể đột phá đến Thần Cảnh hậu kỳ, cho dù được Hoàng tộc dốc sức bồi dưỡng thì sao?"



Đoàn Hoàng cao giọng nói: "Là một Hoàng tử, đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ chính là một cống hiến lớn lao, con có mong muốn gì có thể nói với bố!"



Nghe lão ta nói vậy, Đoàn Vô Viêm đột nhiên lạnh lùng nhìn Đoàn Vô Nhai rồi nói: "Như vậy thì con xin phép được yêu cầu một điều với bố".



"Bố có thể ban cho con biệt viện ở phía Đông Bắc của Hoàng phủ không ạ?"



Yêu cầu này làm cho Đoàn Vô Nhai tái mặt, bất giác để lộ cơn tức giận ra ngoài.



"Hửm?"



Đoàn Hoàng nhướng mày, lạnh lẽo đưa mắt sang.



Bấy giờ Đoàn Vô Nhai mới nhận ra mình hơi mất bình tĩnh, vội vàng kìm nén lửa giận xuống, siết chặt hai quả đấm, khó chịu nhìn về phía Đoàn Vô Viêm.



Rốt cuộc thì ông ta đã hiểu tại sao đứa em này lại đột nhiên dám khiêu khích mình, và cả ý nghĩa của câu nói ở biệt viện nữa.



Biệt viện phía Đông Bắc của Hoàng phủ chính là nhà của Đoàn Vô Nhai và người vợ quá cố.



"Yêu cầu của con chỉ là một biệt viện thôi sao?"



Đoàn Hoàng nghi hoặc hỏi: "Nếu như bố nhớ không nhầm thì đó là nơi Vô Nhai từng ở đúng không?"



Đoàn Vô Viêm gật đầu, nghiêm túc nói: "Do con thấy đã nhiều năm anh hai không vào biệt viện đó ở".



"Tuy hơi nhỏ nhưng lại rất yên tĩnh, sơn thủy hữu tình, là một nơi lý tưởng để tu luyện”.



"Nếu anh hai không cần dùng đến thì chi bằng nhường lại cho em đi, em sẽ dùng nó để tu luyện".



"Cơ mà không biết anh hai có muốn tặng biệt viện đó cho em không".



Ánh nhìn của tất cả mọi người đồng loạt chuyển sang Đoàn Vô Nhai.



Ai cũng có cảm giác kỳ lạ, Đoàn Hoàng biết hay không thì họ không rõ, nhưng họ biết biệt viện đó cực kỳ quan trọng với Đoàn Vô Nhai.



Sau khi vợ qua đời, biệt viện đó trở thành cấm địa, ông ta không cho phép bất kỳ kẻ nào tiến vào.



Nhiều năm trôi qua, biệt viện ấy luôn bị để trống như vậy nhưng ngày nào Đoàn Vô Nhai cũng đến và tự mình quét dọn.



Chỉ duy nhất một người ba ngày trước được ông ta đưa về Hoàng tộc họ Đoàn và sắp xếp ở trong biệt viện, đó là Dương Thanh.






Như vậy, có thể thấy được địa vị của anh trong lòng Đoàn Vô Nhai cao đến thế nào.



"Chỉ là một cái biệt viện để không mà thôi, có gì không thể cho?"



Đoàn Vô Nhai chưa kịp lên tiếng thì Đoàn Hoàng đã nói: "Bố đồng ý, từ bây giờ biệt viện ở phía Đông Bắc thuộc về con!"



"Nhưng ban cho biệt viện cũng không thể xem là phần thưởng được".



Đoàn Hoàng dừng lại rồi nói tiếp: "Mang Luyện Thể Đan của tôi tới đây!"



Nhận lệnh, lão quản gia nhanh chóng mang một cái bình ngọc đến.



"Ban thuốc!"



Đoàn Hoàng nói xong, lão quản gia dâng bình ngọc chứa Luyện Thể Đan lên cho Đoàn Vô Viêm.



"Bố phải mất rất nhiều công sức mới lấy được một viên Luyện Thể Đan, nó có tác dụng rất lớn với bố, sao con lấy được chứ?"



Đoàn Vô Viêm tỏ ra sợ hãi, quỳ hai gối xuống đất nói lớn: "Thưa bố, Luyện Thể Đan quý giá như thế, cho con thì phí lắm, xin bố đừng làm vậy!"



"Đứng lên!"



Đoàn Hoàng quát, dùng sức mạnh nhẹ nhàng bao phủ lấy ông ta.



Trong sự ngạc nhiên của mọi người, Đoàn Vô Viêm được luồng sức mạnh này nâng dậy.



Ai nấy đều ngỡ ngàng nhìn Đoàn Hoàng.



Xem ra thực lực của lão ta lại tăng tiến rồi.



"Bố..."



Đoàn Vô Viêm còn muốn nói gì thì bị Đoàn Hoàng ngắt lời: "Bố đã quyết định ban Luyện Thể Đan cho con thì tất nhiên sẽ không lấy lại".



"Một viên Luyện Thể Đan không có tác dụng rõ rệt với bố đâu, bây giờ con mới vừa đột phá đến Thần Cảnh hậu kỳ, uống viên thuốc này sẽ rất có lợi cho con".



Đoàn Vô Viêm vội vàng nói: "Con cảm ơn bố!"



"Ha ha, giỏi!"



Tâm trạng của Đoàn Hoàng rất tốt, những người khác trong dòng chính cũng lờ mờ nhận ra điều gì, hối hả hùa theo: "Ngũ hoàng tử có hiếu quá!"



"Không hổ là Hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta, không những có thiên phú xuất chúng mà còn hiếu thảo nữa".



"Có một thiên tài như Hoàng tử Vô Viêm, lo gì Hoàng tộc họ Đoàn ta không quật khởi được!"



...



Ai cũng nói những lời có cánh.



"Thưa bố, con không đồng ý!"



Đang lúc mọi người khen ngợi sự ưu tú của Đoàn Vô Viêm thì đột nhiên một giọng nói vang lên cắt ngang.



Hai mắt Đoàn Vô Nhai đỏ bừng, cắn răng nói: "Biệt viện ở phía Đông Bắc từng là nơi sinh sống của con và Viên Viên, dù để trống nhưng mỗi ngày con đều quét dọn".



"Biệt viện nhỏ ấy chứa đựng kỷ niệm đáng nhớ giữa con và Viên Viên, con không thể nhượng lại nơi đó cho ai được!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK