Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 554: Cháu rể ngoại




Diệp Thương vừa dứt lời, mấy gã trai vạm vỡ đã bao vây Dương Thanh và Mã Siêu.



Mỗi người đều cầm một khẩu súng Colt ngắn, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu Dương Thanh.



Thấy vậy, Diệp Vô Song kích động nghĩ, cảnh tượng đặc sắc nhất sắp diễn ra rồi sao?



Đến tận bây giờ, mọi chuyện vẫn giống như dự đoán của anh ta. Tuy vừa rồi có chút ngoài ý muốn nhưng cuối cùng vẫn thuận theo kế hoạch ban đầu.



“Ông đang đùa với lửa đấy. Nể tình con gái ông vừa đỡ đạn cho tôi, tôi có thể cho ông một cơ hội”.



Dương Thanh dừng bước xoay người lại, híp mắt nhìn Diệp Thương.



Bộ dạng bình thản hiện giờ của Dương Thanh nằm ngoài dự kiến của Diệp Thương.



Ông ta rất ngạc nhiên khi thấy Mã Siêu cũng lạnh lùng nhìn mình, ánh mắt tràn đầy khinh thường.



Dường như đang nói, mấy mảnh sắt vụn này chẳng làm gì được cậu ta.



“Chú Hai, cậu ta rất giỏi giả vờ giả vịt. Chú đừng để bị cậu ta lừa”.



“Cậu ta đùa bỡn tình cảm của Tiêu Điệp đã đủ lý do để lấy mạng cậu ta rồi!”



“Cậu ta còn là con rể của người kia. Ai biết lần này cậu ta tới Yến Đô có phải để trả thù cho người kia hay không”.



Diệp Vô Song nhìn ra sự do dự trong mắt Diệp Thương, lại kích động mấy câu.



Dương Thanh bỗng nhìn anh ta như nhìn một người chết, hờ hững nói: “Nếu nói Diệp Thương đang đùa với lửa thì anh chính là đang đi trên lưỡi dao”.



Không hề có lời uy hiếp, nhưng lại đáng sợ hơn cả uy hiếp.



Diệp Vô Song chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh ta biết rõ Dương Thanh mạnh cỡ nào, nếu không sao lại muốn mượn tay anh giết Diệp Thương?



Hôm nay là cơ hội cuối cùng của anh ta, không thành công thì sẽ chết thảm!



Cho dù có thể phải bỏ mạng, nhưng vì vị trí chủ gia tộc, anh ta bắt buộc phải làm vậy.



“Cậu nghĩ cậu còn sống được sao?”



Diệp Vô Song tỏ vẻ bình tĩnh, cười lạnh nói.



“Ranh con, chẳng lẽ mày nghĩ xạ thủ của nhà họ Diệp đều là lũ vô dụng, gần như vậy còn không bắn chết được mày hay sao?”



Diệp Thương tức giận quát, trong lòng lại dấy lên lo lắng.



Chỉ có thể dùng lời nói để lấy lại bình tĩnh.



Dương Thanh cười nhạo một tiếng: “Nếu tôi nói bọn họ chính là lũ vô dụng không giết được tôi thì sao?”



“Mày muốn chết phải không?”



Diệp Thương giận dữ rống lên.



Đám xạ thủ đang bao vây Dương Thanh và Mã Siêu cũng nổi giận vì bị anh sỉ nhục.



Các xạ thủ được nhà họ Diệp thuê dùng đều có khả năng bắn súng cực đỉnh.



“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, muốn bắn thì bắn đi. Không bắn thì bảo người của ông cút ra khỏi tầm mắt của tôi. Tôi không có thời gian chơi đùa với các người đâu”.



Dương Thanh nhìn Diệp Thương, khinh thường nói.



“Mày đã muốn chết tao sẽ cho mày toại nguyện!”



Diệp Thương lập tức thẹn quá hóa giận. Ông ta là người sắp thừa kế vị trí chủ gia tộc của nhà họ Diệp lại bị coi khinh như vậy.



Sát khí thoáng hiện trong mắt Dương Thanh, anh đang định ra tay.



“Diệp Thương, con còn chưa kế thừa đã vội vàng muốn dùng quyền của chủ gia tộc rồi sao?”



Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên.



Vừa rồi mọi người đều tập trung quan sát Dương Thanh và Diệp Thương, không ai phát hiện có một bóng dáng già nua được Diệp Mạn đỡ vào sảnh tiệc.



“Diệp Kế Tông, chủ nhà họ Diệp!”



Có người nhận ra thân phận của lão ta, giật mình hô lên.



Dương Thanh cũng nhìn về phía Diệp Kế Tông, thấy lão ta đầu tóc bạc phơ, mặc sườn xám nam màu đỏ tươi, tay chống một cây gậy tinh xảo.



Mặc dù đã tám mươi tuổi nhưng trên người lão ta vẫn toát ra vẻ uy nghiêm.



“Bố!”



Diệp Thương vội vàng chạy tới cung kính nhìn Diệp Kế Tông.



Diệp Vô Song cũng hốt hoảng gọi một tiếng: “Ông nội!”



Diệp Kế Tông ngồi xuống ghế bành, lạnh lùng nhìn Diệp Thương, chợt lên tiếng: “Con chưa làm chủ gia tộc đã muốn dùng quyền của chủ gia tộc rồi sao?”



Nghe vậy, Diệp Thương sợ hãi quỳ phịch xuống đất, thấp thỏm nói: “Không phải đâu bố!”



“Vậy bố hỏi con, nội quy đầu tiên của nhà họ Diệp là gì?”, Diệp Kế Tông nghiêm giọng hỏi.



“Người trong gia tộc không được tàn sát lẫn nhau, trừ khi phạm phải tội lớn ngập trời, chỉ có chủ gia tộc mới có quyền quyết định sống chết của kẻ đó!”



Diệp Thương vội vàng đọc điều thứ nhất trong nội quy.



“Thế con nói cho bố biết, bây giờ con đang làm gì?”, Diệp Kế Tông lạnh giọng chất vấn.



“Con…”



Sắc mặt Diệp Thương lập tức trắng bệch.



Diệp Kế Tông bảo ông ta đọc điều thứ nhất trong nội quy rồi lại hỏi ông ta đang làm gì.



Ý tứ rất rõ ràng.



Dương Thanh là chồng của con gái Diệp Mạn, cũng chính là cháu rể ngoại của Diệp Kế Tông.



Chẳng phải cháu rể ngoại cũng là người nhà họ Diệp rồi sao?



“Bố lại hỏi con, Dương Thanh có phạm phải tội lớn ngập trời với gia tộc không?”



Diệp Kế Tông gặng hỏi tiếp.



“Không ạ!”



Diệp Thương cúi đầu, trầm giọng nói.



“Bố hỏi tiếp, Dương Thanh là gì của bố?”



Diệp Kế Tông lại hỏi.



“Cậu ta là cháu rể ngoại của bố!”



Diệp Thương tiếp tục đáp, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.



“Rầm!”



Diệp Kế Tông bỗng đập mạnh tay xuống bàn trà. Chén trà cổ đắt đỏ bày trên mặt bàn lập tức rơi xuống đất vỡ tan tành.



“Vậy thì sao con còn dám giết nó?”



Diệp Kế Tông nổi giận đùng đùng, lớn tiếng chất vấn.



Lão ta chống gậy đứng bật dậy, toàn thân run lên, mặt mũi tràn đầy tức giận.



Diệp Thương đang quỳ dưới đất suýt bị dọa tiểu ra quần: “Bố ơi, con biết sai rồi!”



“Đã làm sai thì phải trả giá!”



Diệp Kế Tông lạnh lùng nói: “Từ hôm nay trở đi, con không còn là người thừa kế của nhà họ Diệp nữa!”



“Bố!”



Diệp Thương ngơ ngác gọi.



Ông ta đã hi sinh rất nhiều vì vị trí chủ gia tộc.



Bây giờ Diệp Kế Tông nói một câu liền hủy bỏ tư cách thừa kế của ông ta.



Làm sao ông ta có thể chịu nổi?



“Dựa theo nội quy gia tộc, chỉ riêng việc con muốn giết Dương Thanh đã đủ để bị trục xuất khỏi gia tộc rồi”.



Diệp Kế Tông nghiêm giọng nói: “Bây giờ bố mới chỉ hủy bỏ tư cách thừa kế của con đã nương tay lắm rồi”.



Diệp Thương chỉ cảm thấy đau đớn, tốn bao công sức mới bò lên được vị trí ngày hôm nay, lại chỉ vì một chuyện mà tất cả đều đổ sông đổ bể.



Ông ta không cam tâm, nhưng có thể làm gì được?



Hiện giờ Diệp Kế Tông mới là chủ nhà họ Diệp.



Rất nhiều người đồng tình nhìn Diệp Thương.



Sau đêm nay, chỉ sợ Diệp Thương sẽ trở thành trò cười của toàn bộ Yến Đô. Nếu không vì chuyện vừa rồi, có lẽ tối nay nhà họ Diệp đã tuyên bố Diệp Thương chuẩn bị lên làm chủ nhà họ Diệp rồi.



“Cậu là Dương Thanh hả?”



Diệp Kế Tông chợt nhìn sang Dương Thanh, ánh mắt sắc bén.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK