Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 624: Ám ảnh tâm lý




Lần này, Ngải Lâm hoàn toàn thấy rõ được bộ mặt thật của người nhà họ Ngải, cũng thấy rõ bộ mặt của bố ruột mình.



Cô ấy chỉ thấy lòng đau như cắt, tim như muốn vỡ ra.



Nhìn Ngải Lâm đau lòng, Mã Siêu cảm thấy áy náy, nếu không phải vì anh ta ra tay quá mạnh thì Điền Tân Vũ sẽ không chết.



“Ngải Lâm, anh xin lỗi!”



Mã Siêu áy náy nói.



Ngải Lâm cố nén không cho nước mắt chảy ra, cười miễn cưỡng, lắc đầu nói: “Anh không cần phải xin lỗi mà ngược lại em còn phải cảm ơn anh”.



Mã Siêu ngơ ngác, Ngải Lâm lại nói tiếp: “Cảm ơn anh đã cho em thấy rõ được bộ mặt thật của nhà họ Ngải”.



Dương Thanh nhìn Ngải Lâm, thấy cô ấy vẫn có thể chịu đựng được mới an tâm.



Dù Tôn Húc có thể nhận được một số lợi ích từ nhà họ Ngải nhưng Dương Thanh không lên tiếng, ông ta cũng không dám ra tay với nhà họ Ngải.



Sắc mặt Điền Hoa đang đứng bên cạnh đã u ám đến cực đỉnh, thân là người thừa kế nhà họ Điền, ông ta không phải người xốc nổi.



Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng!



Ông ta muốn báo thù cho con trai mình và cũng muốn nhân cơ hội này chèn ép nhà họ Ngải. Nhưng vì Tôn Húc sợ Dương Thanh nên ông ta phải suy nghĩ lại rằng hôm nay ông ta có nên báo thù hay không.



Lại còn có người nhà họ Diệp cũng đã tỏ rõ thái độ bảo vệ Mã Siêu và Ngải Lâm.



“Sếp Điền, theo tôi thấy, người hại con trai ông chết là cô gái nhà họ Lâm kia. Nếu ông đã bắt được người thì chi bằng bỏ qua chuyện này nhé?”



Lúc này Diệp Mạn bước ra cười nói.



Những lời này cũng là một cái cớ cho Điền Hoa bỏ qua chuyện này, dù sao con trai ông ta chết là vì Mã Siêu đã ra tay quá tàn nhẫn, không cứu nổi.



Điền Hoa cảm thấy cực kỳ uất ức, muốn báo thù cho con trai nhưng lại không rõ lai lịch của Dương Thanh, cộng thêm sự cản trở của Diệp Mạn, ông ta không thể báo thù được.



Khi ông ta quyết định rời đi tạm thời từ bỏ việc báo thù thì vài chiếc Rolls Royce phiên bản EWB từ từ tiến vào nhà họ Ngải.



Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về hướng đó, có vài người bước từ chiếc Rolls Royce xuống.



“Một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô, chủ gia tộc họ Lâm, Lâm Thiên Trạch!”



Có người nhận ra thân phận của người đến nên kinh ngạc thốt lên.



Người nhà họ Ngải chết lặng, tám gia tộc lớn ở Yến Đô như nhà họ Điền, nhà họ Tôn, nhà họ Diệp đã đến rồi, bây giờ còn thêm người nhà họ Lâm nữa.



Tám gia tộc lớn, một nửa số đó đều xuất hiện ở đây, có thể tưởng tượng được người nhà họ Ngải đang khiếp sợ đến nhường nào.



Điền Hoa nhíu chặt mày, ông ta thật sự không hiểu mình chỉ đến nhà họ Ngải báo thù thôi mà tại sao nhiều gia tộc kéo đến quá vậy?



Chẳng lẽ Lâm Thiên Trạch cũng đến ngăn cản mình?



Nếu là vậy thật thì nhà họ Điền gặp nguy hiểm rồi.



“Sếp Điền, ông đừng để bà ta lừa”.



Lâm Thiên Trạch cười nói với Điền Hoa.



“Ý ông chủ Lâm là?”



Điền Hoa thầm thở phào nhẹ nhõm, mặc dù Lâm Thiên Trạch không nói rõ nhưng hiển nhiên đang nhắm vào Diệp Mạn.



Khoảnh khắc Diệp Mạn thấy Lâm Thiên Trạch, ánh mắt bà ta lạnh lẽo. Bà ta chưa hề quên lần trước trong đám tang của Diệp Kế Tông, Lâm Thiên Trạch và bố ông ta Lâm Báo đích thân dẫn cao thủ nhà họ Lâm đến.



Nếu không nhờ Mã Siêu ra tay chèn ép cao thủ nhà họ Lâm, chắc chắn nhà họ Lâm sẽ không về tay không, Tôn Húc cũng không sợ vỡ mật như hiện nay.



“Người phụ nữ này giỏi ngụy biện, ông nghĩ thử xem sau khi bà ta giết bố mình, bà ta còn phủi sạch tội, trở thành bà chủ nhà họ Diệp. Sao có thể tin lời bà ta được?”



Lâm Thiên Trạch cười nói: “Một khi sếp Điền dẫn người đi, sợ là chưa kịp về đến nhà thì bà ta đã cho người xử lý ông rồi”.



“Lâm Thiên Trạch, ông câm miệng lại cho tôi”.



Diệp Mạn phẫn nộ, vẻ mặt dữ tợn nói: “Bố tôi chết vì bệnh, tôi cảnh cáo ông đừng ăn nói lung tung, nếu không ông đừng trách tại sao tôi không khách sáo!”



“Ông đừng quên hai mươi cao thủ hàng đầu nhà họ Lâm đều đã quyết định rời khỏi nhà họ Lâm”.



Lời nói của Diệp Mạn thấp thoáng mùi đe dọa.



Cao thủ là cốt lõi của gia tộc, nếu không đủ cao thủ thì nói không chừng một ngày nào đó, chủ gia tộc sẽ chết vì bị ám sát.



Mắt Lâm Thiên Trạch ẩn hiện sát khí đáng sợ, nheo mắt nhìn Diệp Mạn nói: “Đó chỉ là vài tên phản bội mà thôi, lấy thì lấy đi. Cao thủ chân chính của nhà họ Lâm tôi đâu vô dụng đến vậy”.



“Thế à?”



Diệp Mạn cười khinh thường: “Nếu vậy thật thì có lẽ lần này nhà họ Lâm sẽ thiệt hại nhiều đó”.



Diệp Mạn nói, nhìn cao thủ sau lưng Lâm Thiên Trạch bằng ánh mắt khiêu khích.



Lần này Lâm Thiên Trạch dẫn theo khá ít, sau lưng ông ta chỉ có bốn gã da đen đô con, thân hình cực kỳ cường tráng, cao khoảng mét chín, đứng canh bên cạnh Lâm Thiên Trạch hệt như người khổng lồ.



Hiển nhiên Lâm Thiên Trạch đã phải bỏ ra một số tiền rất lớn mời cao thủ nước ngoài, dù sao lần trước ở nhà họ Diệp, hai mươi cao thủ nổi tiếng người chết người thì bị thương, những người khác thì chọn đầu quân cho nhà họ Diệp.



Điền Hoa nhìn Diệp Mạn và Lâm Thiên Trạch đang cãi nhau, ông ta hiểu ra hai người này có xích mích, hơn nữa còn khá gay gắt.



“Ông chủ Tôn, chẳng lẽ ông đã quên mối thù phải quỳ rồi à?”



Lâm Thiên Trạch không thèm quan tâm đến Diệp Mạn nữa, hỏi sang Tôn Húc.



Tôn Húc thầm mắng khốn khiếp, căng da đầu lạnh lùng nhìn Lâm Thiên Trạch hỏi: “Ông chủ Lâm học cách nói dối luôn mồm từ lúc nào vậy?”



Nghe vậy, Lâm Thiên Trạch hiểu Tôn Húc định đứng về phe Diệp Mạn.



Lần trước ở nhà họ Diệp, ông ta bị ép quỳ xuống xin lỗi Dương Thanh. Nếu bây giờ Tôn Húc đứng về phe Dương Thanh, chắc chắn Dương Thanh sẽ giúp Tôn Húc giấu chuyện hôm đó.



“Ông chủ Tôn, ông định không thừa nhận à?”



Lâm Thiên Trạch cười tủm tỉm: “Chi bằng tôi cho người đăng video ông chủ Tôn quỳ xuống xin tha lên mạng nhé?”



“Căn cứ theo tốc độ lan truyền thần tốc của truyền thông cá nhân, tôi tin khoảng mười phút thôi ông chủ Tôn sẽ nổi tiếng lắm đó”.



Mặt Tôn Húc xanh mét, ông ta không ngờ Lâm Thiên Trạch lại quay video cảnh ông ta quỳ xuống xin tha.



“Ông dám!”



Tôn Húc phẫn nộ nói.



Dù sao ông ta cũng là chủ của một gia tộc nằm top tám gia tộc lớn ở Yến Đô, nếu cảnh ông ta quỳ xuống xin tha bị đăng lên mạng thật thì không những ông ta mất mặt mà nhà họ Tôn cũng mất mặt theo.



Ông ta sợ Dương Thanh, tỏ ra yếu thế nhưng không có nghĩa ông ta sợ Lâm Thiên Trạch.



Chủ gia tộc như nhau, ai sợ ai?



Lần trước nhục nhã ở nhà họ Diệp, vừa về đến nhà ông ta đã cho người điều tra thân phận Dương Thanh và Mã Siêu. Nhưng chuyện làm ông ta ngạc nhiên là ngoài chuyện năm năm trước ra thì chẳng tra thêm được gì nữa.



Ông ta được người bạn thân dặn dò tốt nhất đừng tra nữa, một người tự dưng mất tích năm năm, rất có khả năng là người có thân phận đặc biệt.



Vì thế ông ta mới từ bỏ việc điều tra Dương Thanh, bỏ qua chuyện quỳ xuống xin tha.



Sau đó Lâm Thiên Trạch đã tìm ông ta rất nhiều lần, nói rằng sẽ giúp ông ta báo thù.



Nếu không có lời nhắc nhở của người bạn đó, chắc chắn ông ta sẽ bắt tay với nhà họ Lâm đối phó Dương Thanh. Nhưng bạn ông ta đã nhắc rồi, nếu ông ta còn gây hấn với Dương Thanh nữa thì chẳng khác nào đang tự đào mồ chôn mình.



Lâm Thiên Trạch khá bất ngờ trước quyết định của Tôn Húc, ông ta cứ ngỡ Tôn Húc sẽ đồng ý nhưng không ngờ lại từ chối.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK