Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 388: Mày muốn chết à




Lúc này, Phùng Toàn đã tức giận đến run cả người.



Những người quen biết ông ta đều hết sức kinh ngạc.



Trước mặt người ngoài, trước nay Phùng Toàn luôn là một người biết cách ứng xử khéo léo, nhưng hôm nay, ông ta lại dám chống đối trực diện với nhà họ Ninh.



Song, nghĩ tới nỗi đau mất con của Phùng Toàn, bọn họ cũng có thể hiểu được.



Sắc mặt Ninh Trí Viễn trở nên âm trầm đáng sợ, con ngươi ông ta lóe lên một tia tàn nhẫn, chằm chằm nhìn vào Phùng Toàn, nói: "Chỉ bằng một đoạn video như thế thì có thể nói được điều gì?"



"Chứng cứ này đã cực kì xác thực, ông còn muốn có chứng cứ gì nữa?", Phùng Toàn gân cổ tranh cãi, không hề chịu lùi bước.



Ninh Trí Viễn lạnh lùng nói: "Ninh Thành Vũ đã nói, cái chết của con trai ông hoàn toàn không liên quan đến nhà họ Ninh!"



"Ninh Trí Viễn, tôi biết cậu là kẻ vô liêm sỉ nhưng không thể ngờ cậu lại có thể vô liêm sỉ đến mức này".



Hàn Khiếu Thiên cười lạnh: "Người của nhà họ Ninh cậu giết chết con trai của ông chủ Phùng, xem video đã thấy rõ như ban ngày, cậu còn muốn ngụy biện gì nữa đây?"



"Ông chủ Hàn nói rất đúng, đã có chứng cứ vô cùng xác thực, cậu có cãi cố cũng chẳng tác dụng gì đâu".



Trần Hưng Hải cũng lên tiếng đồng ý.



"Chuyện này, nhà họ Ninh nhất định phải cho nhà họ Phùng một lời giải thích rõ ràng!", Quan Tuyết Tùng nói.



"Nếu hôm nay nhà họ Ninh không thể cho nhà họ Phùng một lời giải thích rõ ràng, vậy thì chẳng phải đã chứng minh, những người đi theo nhà họ Ninh các người lúc nào cũng có nguy cơ bị giết chết rồi hủy thi thể sao?"



Tô Thành Vũ cũng đứng dậy.



Trước đây ông ta đã bỏ lỡ một lần đứng về phía Dương Thanh, nếu còn bỏ qua dịp này thì chỉ e từ nay về sau ông ta sẽ không còn cơ hội thiết lập quan hệ với Dương Thanh nữa.



"Đúng thế, nhà họ Ninh phải cho nhà họ Phùng một câu trả lời rõ ràng đi!"



...



Chỉ chốc lát đã có thêm vài ông chủ của các gia tộc hàng đầu đứng dậy, ai nấy đều tỏ thái độ cực kì căm phẫn.



Trong số đó thậm chí còn có cả mấy gia tộc có quan hệ tốt với nhà họ Ninh.



Ninh Trí Viễn không nói một lời, sắc mặt đã cực kì âm trầm, lúc này, ông ta đã rơi vào tình huống bị chúng bạn xa lánh.



Ninh Thành Vũ hoảng sợ cực độ, liên tục dập đầu xuống đất, kêu la: "Thưa chủ gia tộc, chuyện này thực sự không liên quan đến cháu mà..."



"Câm mồm!"



Ninh Trí Viễn quát Ninh Thành Vũ một tiếng: "Thứ khốn kiếp, chỉ biết làm mất mặt gia tộc! Nếu mày còn dám nói thêm một câu nhảm nhí nữa thì đừng trách sao gia tộc lại vứt bỏ mày!"



Nghe vậy, Ninh Thành Vũ mừng rơn trong lòng, vội vã ngậm miệng lại.



Những lời vừa rồi của Ninh Trí Viễn đã tỏ ra thái độ, nhà họ Ninh quyết định bảo vệ Ninh Thành Vũ đến cùng.



"Ninh Trí Viễn, cậu nói vậy là có ý gì?"



Quan Chính Sơn cả giận nói: "Chuyện con cháu nhà họ Ninh cậu giết con trai ông chủ Phùng, cậu định lấp liếm cho qua hay sao?"



"Nhà họ Ninh chúng tôi làm gì không cần phải giải thích với nhà họ Quan các ông!"



Ninh Trí Viễn lạnh lùng nói: "Ông là cái đinh gì chứ?"



"Khốn kiếp, cậu nói cái gì?", Quan Chính Sơn lập tức nổi giận đùng đùng.



"Thứ chó má họ Ninh kia, tốt nhất đừng có đùa với lửa, kẻo có ngày chết cháy đấy!"



Trần Hưng Hải cũng lên tiếng mắng.



"Ninh Trí Viễn, ông nói vậy là muốn đối địch với mấy mươi gia tộc của tỉnh Giang Bình này đúng không?", Tô Thành Vũ lạnh giọng hỏi.



"Lảm nhảm với bọn họ nhiều như thế để làm gì?"



Đúng lúc này, một giọng nói bình thản bỗng cất lên.



Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều tập trung lên bóng dáng cậu thanh niên vẫn đang ung dung ngồi phía dành cho Giang Hải kia.



"Mày là ai? Ở đây làm gì có chỗ cho mày lên tiếng hả?"



Ninh Trí Viễn nhìn về phía Dương Thanh, mắng.



"Ninh Trí Viễn, không được vô lễ với cậu Thanh!", Quan Chính Sơn cả giận quát.



Trần Hưng Hải cũng vội vàng nói: "Thằng khốn kia, dám bất kính với cậu Thanh, mày muốn chết đúng không!"



"Ai dám bất kính với cậu Thanh thì chính là kẻ địch của nhà họ Tô tôi!", Tô Thành Vũ cũng nói.



Ba gia tộc quyền thế liên tiếp đứng ra giúp Dương Thanh, cảnh tượng này khiến cho những người có mặt đều ngây dại.



"Cậu thanh niên kia rốt cuộc là người thế nào mà có thể khiến cho chủ của ba gia tộc quyền thế bậc nhất cùng gọi là cậu Thanh?"



"Nhà họ Trần của Trần Hưng Hải chỉ đứng sau ba gia tộc lớn nhất tỉnh lỵ thôi đấy, vậy mà ngay cả lão ta cũng phải gọi cậu thanh niên kia là cậu Thanh!"



"Chẳng lẽ, cậu ta tới từ Yến Đô?"



Đám đông kinh ngạc bàn tán xôn xao.



Ninh Trí Viễn cười lạnh một tiếng, cất giọng: "Cậu Thanh?"



"Dầu gì mấy người các ông cũng là chủ của các gia tộc lớn ở tỉnh Giang Bình này, ấy vậy mà lại cung kính với một thằng nhãi hai mươi mấy tuổi, làm vậy không thấy nực cười lắm à?"



"Một thằng nhãi ranh thì có tư cách gì nhúng tay vào chuyện của tỉnh Giang Bình?"



Giọng Ninh Trí Viễn càng lúc càng lớn, câu cuối cùng, ông ta gào thẳng vào mặt Dương Thanh đầy tức giận.



Hoàng Chung ngồi trên vị trí chủ tọa, thoáng nheo mắt nghĩ, rốt cuộc mày đã không nhịn được muốn ra mặt rồi sao?



Ninh Thành Vũ vừa thấy Dương Thanh đứng ra, con ngươi đột nhiên co rút lại.



Đặc biệt khi thấy có nhiều chủ gia tộc quyền thế đứng ra nói giúp Dương Thanh thì hắn càng thêm khiếp sợ.



"Tôi biết Phùng Nghĩa Cần bị ai giết rồi!"



Ninh Thành Vũ hô to một câu.



Trước đó hắn đã đoán là Dương Thanh làm, chỉ có điều khi đó hắn không muốn tiếp nhận sự thật này.



Mà nay, thi thể của Phùng Nghĩa Cần đột ngột xuất hiện trong cốp sau xe hắn, lại có video làm chứng, nếu sự việc đã bại lộ thì hắn cũng chẳng cần giấu giếm gì nữa.



"Là ai?"



Ninh Trí Viễn hỏi.



Ninh Thành Vũ chỉ tay vào Dương Thanh, giận dữ nói: "Người giết Phùng Nghĩa Cần chính là hắn!"



Phùng Toàn tức tối quát: "Rõ ràng trong video kia, chính mày nói muốn hủy thi thể con tao, đã có chứng cứ rành rành ra như vậy mà mày còn muốn vu oan hãm hại người khác à?"



"Ông chủ Phùng, tôi thề là tôi nói thật đấy!"



Ninh Thành Vũ vội vàng nói: "Tối hôm qua trong tiệc sinh nhật của Hàn Phi Phi, thằng khốn này từng tranh chấp nảy lửa với Phùng Nghĩa Cần, ở đây có rất nhiều người đã tận mắt chứng kiến".



"Sau đấy, Phùng Nghĩa Cần còn nói với tôi là muốn cho thằng khốn này một bài học, nhưng ai ngờ, lúc tôi gặp lại anh ta lại là lúc anh ta nằm trong cốp sau xe tôi".



"Tôi sợ ông chủ Phùng hiểu lầm, bất đắc dĩ mới phải sai người hủy xác anh ta đi".



Ninh Thành Vũ trình bày lại toàn bộ những gì mình biết cho mọi người nghe.



Trông dáng vẻ khẩn thiết nôn nóng của hắn hoàn toàn không giống như đang nói dối.



"Ông chủ Phùng, Ninh Thành Vũ đã nói rất rõ rồi, nó cũng chỉ sợ ông hiểu lầm nên mới nảy ra ý định hủy thi thể thôi".



"Xem xét kĩ càng lại thì chuyện này có một vấn đề rất lớn, lẽ nào ông chủ Phùng không hề thắc mắc vì sao cảnh Ninh Thành Vũ sai người hủy xác lại tình cờ bị người ta quay lại rồi gửi cho ông à?"



"Tôi hi vọng ông chủ Phùng có thể suy nghĩ kĩ càng, tốt nhất đừng nên tự biến mình thành tay đấm miễn phí cho người ta!"



Ninh Trí Viễn nói, thái độ và giọng điệu cũng đã hòa hoãn đi ít nhiều.



Phùng Toàn nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía Dương Thanh.



"Sao hả? Nghi ngờ tôi à?"



Dương Thanh nhìn Phùng Toàn, giễu cợt hỏi.



Phùng Toàn cảm thấy mình nhìn không thấu Dương Thanh, nhưng ông ta cũng có thể cảm nhận được áp lực cực lớn từ trên người gã thanh niên này.



"Phùng Nghĩa Cần là do thằng khốn nhà mày giết, mày còn muốn ngụy biện gì nữa?"



Ninh Thành Vũ giận dữ hét to.



"Ồn ào quá!"



Dương Thanh vừa dứt lời liền đứng dậy, nheo mắt nhìn chằm chằm vào Ninh Thành Vũ: "Giết người thì đền mạng! Nếu nhà họ Ninh không muốn trả cho nhà họ Phùng một đáp án thỏa đáng, vậy thì để tôi giúp nhà họ Phùng một tay!"



Nói đoạn, anh một mình cất bước chậm rãi đi về phía nhà họ Ninh.



Phía bên nhà họ Ninh, mười mấy cao thủ và con cháu dòng chính đều đang nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt châm chọc.



"Mày mới chính là hung thủ giết người, mày lấy gì để cho nhà họ Phùng một câu trả lời thỏa đáng hả?", Ninh Thành Vũ trào phúng nói.



Lúc này, trong ánh mắt hắn đã không còn chút sợ hãi nào, chỉ còn lại sự hưng phấn.



Lần này tới tham dự hội giao lưu, Ninh Trí Viễn mang đến rất nhiều cao thủ đứng đầu của gia tộc.



Hắn thấy, Dương Thanh tới đây chính là chủ động tới chịu chết.



Ninh Trí Viễn nhìn Dương Thanh, suy tư, ông ta nhìn đi nhìn lại mà vẫn không nhìn ra Dương Thanh có điểm nào đặc biệt.



"Mày muốn chết à!"



Bấy giờ, Dương Thanh đã sắp đi tới trước mặt Ninh Thành Vũ.



Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ thời Đường màu đen, chân đi giày vải đột nhiên biến mất khỏi vị trí ban đầu, bóng ông ta lao vọt về phía Dương Thanh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK