Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Thần Ở Rể - Chương 1279: Tôi phải đi​




“Ông nói cái gì?”



Trưởng công chúa duỗi tay chộp cổ người hầu, hét lên giận dữ: “Ông nói ai chết?”



Bản thân cao thủ đến báo tin là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nhưng lúc này trong tay trưởng công chúa, ông ta không có chút sức ngăn cản nào.



“Là… Đoàn… Đoàn Vô Viêm điện hạ!”



Cao thủ thấp thỏm lo âu nói một cách khó khăn.



“Rầm!”



Trưởng công chúa vung tay lên, cao thủ đó bị ném ra ngoài như ném rác.



Vị trưởng công chúa của Hoàng tộc họ Vũ này không phải ai khác, bà ta chính là mẹ ruột của Đoàn Vô Viêm, Vũ Vũ Lan.



Bây giờ đã sáu mươi lăm tuổi nhưng tóc vẫn còn đen nên trông như năm mươi tuổi.



Lúc này, người bà ta nồng nặc sát khí, dường như sát khí đang tràn ra từ mắt bà ta.



“Trưởng công chúa!”



Đúng lúc này, một bóng người già nua mang một xác chết bước đến.



Sau khi Vũ Vũ Lan thấy mặt của xác chết, bà ta ngỡ ngàng, bỗng đau lòng nói: “Vô Viêm!”



Toàn bộ Hoàng tộc họ Vũ đều chìm trong cơn giận của bà ta.






“Không cần biết là ai, dám giết con tôi thì tôi sẽ khiến người đó muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong!”



Vũ Vũ Lan cắn răng nói.



Năm đó bà ta và Đoàn Hoàng yêu nhau, còn sinh Đoàn Vô Viêm ở Hoàng tộc họ Đoàn. Nếu không phải Hoàng tộc họ Vũ không cho bà ta đưa Đoàn Vô Viêm về thì hai mẹ con bà ta đâu xa nhau thế này.



Bao nhiêu năm qua, bà ta không lấy chồng là vì nhớ thương con trai mình.



Bà ta vẫn luôn thấy áy náy với Đoàn Vô Viêm.



Luôn cho rằng với sự lớn mạnh của Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Viêm sẽ không phải bị thương nhưng không ngờ bỗng nhiên biết tin đứa con trai duy nhất của mình bị giết ở Hoàng tộc họ Đoàn.



“Mong trưởng công chúa nén bi thương!”



Cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh đưa Đoàn Vô Viêm về trầm giọng nói.



“Phương Nho, tôi phái ông đi bảo vệ Vô Viêm, tại sao ông lại đưa xác nó về?”



Vũ Vũ Lan căm tức nhìn Phương Nho, nghiến răng hỏi.



Phương Nho chính là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh đã đến Hoàng tộc họ Đoàn đưa Đoàn Vô Viêm về.



Lúc này, lão ta cũng khá sợ hãi, lão ta biết rõ Vũ Vũ Lan điên cuồng đến mức nào.



“Trưởng công chúa, khi tôi chạy đến Hoàng tộc họ Đoàn thì điện hạ đã bị giết, mong trưởng công chúa tha tội!”



Phương Nho quỳ xuống đất xin lỗi.



Mặc dù Vũ Vũ Lan điên cuồng nhưng cũng không ngu xuẩn. Phương Nho là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, bà ta biết lão ta quan trọng với Hoàng tộc họ Vũ thế nào.



Nếu bà ta giết Phương Nho thật thì sợ là bà ta cũng sẽ bị trừng phạt cực kỳ nghiêm trọng.



“Nói cho tôi biết, cuối cùng ai đã giết con trai tôi!”



Vũ Vũ Lan cố nén cơn tức trong lòng, cắn răng hỏi.



“Dương Thanh, một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh mới chỉ hai mươi tám tuổi, sức chiến đấu của cậu ta rất mạnh, đến tôi cũng không phải là đối thủ của cậu ta”.



Phương Nho nói đúng sự thật.



“Ông nói gì? Một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh mới chỉ hai mươi tám tuổi?”



Dù có là Vũ Vũ Lan thì khi nghe tin này, bà ta cũng kinh hãi đến cực đỉnh: “Sao lại thế được? Không phải ông sợ tôi trách phạt nên mới lừa tôi đấy chứ?”



Phương Nho vội vàng lắc đầu: “Trưởng công chúa, tôi là người thế nào người không hiểu sao? Hơn nữa, tôi dám lừa công chúa à? Dù tôi dám thật thì chẳng lẽ người không điều tra được sự thật?”



Nghe lão ta nói vậy, Vũ Vũ Lan không nghi ngờ nữa, gương mặt phẫn nộ xen lẫn sợ hãi.



Dù bà ta có là thiên tài đứng đầu của Hoàng tộc họ Vũ thì đến bốn mươi tuổi bà ta mới bước vào cảnh giới Siêu Phàm Nhất Cảnh.



Mà Dương Thanh thì còn vào Siêu Phàm Cảnh sớm hơn bà ta mười hai năm.






Thiên phú võ thuật thế này, dù có là hai Hoàng tộc cổ xưa thì cũng chưa thấy bao giờ.



“Cậu ta là người của gia tộc Cổ Võ à?”



Rất lâu sau, Vũ Vũ Lan nghiêm túc hỏi.



Ngoài gia tộc Cổ Võ ở ẩn kia ra thì bà ta không thể nghĩ ra ai mà lại có thiên phú võ thuật kinh khủng đến vậy.



Phương Nho lắc đầu: “Tạm thời không biết nhưng theo tôi được biết, sáu năm trước cậu ta còn là người bình thường, thậm chí còn chẳng bằng Vương Cảnh sơ kỳ”.



“Từ sáu năm trước, sau khi cậu ta tòng quân biên giới phía Bắc của chiến vực Chiêu Châu, thiên phú võ thuật đỉnh cao, thực lực tăng như bay”.



“Năm năm nhập ngũ ngắn ngủi mà cậu ta đã thành Tướng quân của biên giới phía Bắc, một năm trước rời biên giới phía Bắc, quay về cuộc sống bình thường”.



“Trừ chuyện này ra, tôi còn tra được thân phận của cậu ta có chút vấn đề. Từ nhỏ cậu ta đã lớn lên ở gia tộc Vũ Văn, một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô. Chủ gia tộc Vũ Văn là bố cậu ta nhưng trên thực tế, người này chỉ là bố nuôi”.



“Mẹ ruột của Dương Thanh là Dương Tuyết Nhạn, năm đó sau khi mang thai mới lấy Vũ Văn Cao Dương”.



“Không những thế, về người phụ nữ tên Dương Tuyết Nhạn này, tôi chỉ điều tra được những chuyện sau khi bà ta xuất hiện ở Yến Đô, còn những chuyện trước đó không biết được gì, cứ như là tự dưng xuất hiện ở Yến Đô vậy”.



“Cuối cùng càng không biết bố ruột của Dương Thanh là ai”.



“Nhưng mới hai mươi tám tuổi mà thực lực cậu ta đã đạt đến Siêu Phàm Nhất Cảnh, tất nhiên huyết mạch vô cùng mạnh mẽ. Tôi nghi ngờ mẹ và bố cậu ta đều không phải người bình thường, rất có thể cũng là thiên tài của gia tộc Cổ Võ”.



Nghe Phương Nho nói xong, sự tức giận trên mặt Vũ Vũ Lan biến mất mà thay vào đó là sự nghiêm túc.



Hoàng tộc họ Vũ của bà ta muốn điều tra gì mà chẳng được nhưng bây giờ lại không điều tra được lai lịch của bố mẹ Dương Thanh. Điều này đã đủ để chứng minh có vấn đề.



“Có lẽ thậm chí bản thân cậu ta cũng không biết rõ cậu ta là ai!”



Phương Nho chợt bổ sung thêm một câu.



Thời gian cứ trôi qua từng phút từng giây, Vũ Vũ Lan không nói gì nhưng vẻ mặt cực kỳ phức tạp, khi thì phẫn nộ, khi thì bình tĩnh, khi thì bùng nổ.



Khoảng mười phút trôi qua, Vũ Vũ Lan mới hung hăng nói: “Dù cậu ta có là ai đi chăng nữa thì nếu đã dám giết con trai tôi, tôi sẽ nghiền cậu ta thành tro!”



“Trưởng công chúa, quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Tôi đề nghị chúng ta vẫn nên từ từ, chờ sau khi biết rõ thân phận Dương Thanh rồi ra tay cũng không muộn”.



Phương Nho vội nói.



Mặc dù thực lực của Hoàng tộc họ Vũ hơn hẳn bốn Hoàng tộc lớn nhưng nếu so với gia tộc Cổ Võ chân chính thì vẫn kém xa.



Một khi Dương Thanh có liên quan đến gia tộc Cổ Võ thì Hoàng tộc họ Vũ sẽ gặp phiền phức.



“Câm miệng cho tôi!”



Vũ Vũ Lan hét lên, đe doạ: “Ông phải giữ bí mật tất cả những gì liên quan đến Dương Thanh. Nếu tôi mà biết ông dám tiết lộ chuyện Dương Thanh thì tôi sẽ không tha cho ông đâu!”



“Dạ!”



Mặc dù Phương Nho lo lắng nhưng lão ta là người của trưởng công chúa, chỉ có thể đồng ý.



Vũ Vũ Lan biết rõ một khi lời suy đoán của Phương Nho mà truyền đến tai Vũ Hoàng thì nhất định lão ta sẽ không cho bà ta động đến Dương Thanh.



Mặc dù mọi thứ chỉ là suy đoán, cho dù việc Dương Thanh là huyết mạch dòng chính của gia tộc Cổ Võ chỉ là một phần chục nghìn khả năng thì Vũ Hoàng vẫn sẽ không cho bà ta giết Dương Thanh.



“Tôi phải rời Hoàng tộc họ Vũ một khoảng thời gian”.



Trong Hoàng cung họ Vũ, Vũ Vũ Lan tìm Vũ Hoàng, kiên quyết nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK