Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 598: May mắn




Vũ Văn Bân nở nụ cười ác độc như quỷ dữ.



Đối với anh ta, nếu vừa đùa bỡn được Dương Thanh, vừa có thể giết Dương Thanh, cớ sao lại không làm chứ?



Trong mắt Dương Thanh tràn ngập sự hung tợn, những người dám uy hiếp anh như thế đã chết cả rồi.



"Đương nhiên, mày có thể từ chối chơi trò chơi này, dù sao bố vợ và em vợ mày cũng đều ở trong tay tao, tao có thể giết một người trước, để mày cảm nhận tuyệt vọng là thế nào, không chừng mày sẽ chủ động xin tao cho mày chơi đấy".



Vũ Văn Bân cười ha hả.



Không thể không thừa nhận, lúc trước tên khốn này có thể trở thành người thừa kế của gia tộc Vũ Văn, đúng là có chút bản lĩnh.



Anh ta biết Dương Thanh rất mạnh, nên kế hoạch để đối phó với anh lần này cũng vô cùng chặt chẽ.



Anh ta ra tay với cả Tần Thanh Tâm, Tần Y và Tần Đại Dũng luôn.



Nếu Tiền Bưu không lặng lẽ bảo vệ Tần Thanh Tâm, cô cũng đã rơi vào tay anh ta rồi. Đến khi đó, hy vọng cứu hết mọi người của Dương Thanh sẽ càng xa xôi.



Vũ Văn Bân cũng rất hiểu lòng người, biết Châu Ngọc Thúy vô cùng căm hận Dương Thanh, phải giết anh thì mới hả dạ, nên đã sắp xếp người giúp Châu Ngọc Thúy đưa Tần Y tới nơi khác.



Cứ như thế, cho dù Dương Thanh có thể cứu Tần Đại Dũng từ tay vô số thuộc hạ của anh ta thì anh cũng không dám làm như vậy. Bạn có biết trang truyện ~ T R U M T R U Y E N .c om ~



Anh cứu được Tần Đại Dũng nhưng không cứu được Tần Y.



"Được, tao chơi!"



Dương Thanh cắn răng.



Giờ anh đã không còn bất cứ lựa chọn nào khác, chỉ có thể chơi với Vũ Văn Bân.



"Cạch!"



Dương Thanh cầm súng, xoay ổ quay, đến khi ổ quay ngừng, anh thẳng thừng bắn một phát vào huyệt thái dương của mình.



"Không hổ là con cháu của gia tộc Vũ Văn, dũng cảm đấy".



"Súng có sáu ổ đạn, một viên đạn, xác suất tử vong khi nổ súng là một phần sáu".



"Tính như thế, sau khi bắn sáu phát, có lẽ trò chơi này cũng kết thúc rồi".



Vũ Văn Bân nói với vẻ nghiền ngẫm: "Được rồi, trò chơi tiếp tục, bắn bố vợ của mày đi!"



"Dương Thanh, thật ra tao không muốn mày chết, vì nếu mày chết thì trò chơi cũng hết thú vị, nên mày hãy bắn chết bố vợ của mày đi!"



"Tao rất muốn xem xem sau khi bắn chết bố vợ mình, mày sẽ có nét mặt gì. Đến khi đó, liệu vợ yêu và cô em vợ của mày có tha thứ cho mày không nhỉ?"



"Được rồi, không nói nhảm nữa, tiếp tục đi!"



Trong mắt Dương Thanh, nụ cười ấm áp của Vũ Văn Bân vô cùng ghê tởm.



"Cạch!"



Dương Thanh không hề do dự, ổ quay vừa ngừng lại đã bóp cò, lại là ổ đạn rỗng.



"Xem ra hai người cũng khá may mắn".



Vũ Văn Bân mỉm cười: "Nhưng không sao, đây mới chỉ là bắt đầu. Theo lý thuyết về xác suất, kiểu gì cũng có người chết sau sáu phát súng. Chúng ta cứ chậm rãi chơi".



"Vũ Văn Bân, mày sợ tao thế cơ à?"



Dương Thanh không chơi nữa, chợt hỏi với vẻ mỉa mai.



Nét mặt Vũ Văn Bân lập tức cứng đờ: "Sợ mày ư? Bây giờ sống chết của mày đang nằm trong tay tao, sao tao phải sợ mày chứ?"



"Nếu không sợ tao, sao mày phải bắt những người bên cạnh tao lại rồi dùng cái chết của họ để đe dọa tao chứ?"



"Nếu không sợ, mày nên đánh một trận trực diện với tao, cho dù là so đấu về thực lực hay kinh doanh cũng được".



"Nhưng mày sợ tao nên không dám làm thế, chỉ có thể đối phó với tao bằng mấy trò hèn hạ này thôi".



"Cho dù tao chết, tao cũng khinh mày. Gia tộc Vũ Văn đúng là gia tộc rác rưởi, chỉ có một đám vô dụng nhát như chuột nhắt!"



Dương Thanh liên tục cười lạnh.



Sắc mặt Vũ Văn Bân ngày càng âm u, ánh mắt anh ta đằng đằng sát khí: "Dương Thanh, mày chỉ được mỗi cái miệng thôi. Cho dù mày nói thế nào, mày cũng phải hiểu, bây giờ sống chết của mày đã nằm trong tay tao rồi".



"Mày dùng thủ đoạn hèn hạ nên mới được thế, bởi vì mày biết, nếu đánh trực diện với tao, mày chỉ có nước thua mà thôi!"



Dương Thanh cười khẩy.



"Tự mày ngu, còn trách được người khác chắc?"



Lý trí Vũ Văn Bân rất vững, anh ta bình tĩnh nói: "Từ khi mày bày kế để tước mất vị trí người thừa kế của tao, mày nên hiểu trận chiến giữa chúng ta cũng bắt đầu rồi".



"Nếu vậy, tại sao mày không chuẩn bị sẵn sàng? Mà còn để tao tìm được cơ hội đối phó với mày chứ?"



"Thế nên mới nói, tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay đều do mày cả, mày ngông cuồng tự mãn, cho rằng đã thắng được tao. Trong mắt tao, mày chỉ là thằng đầu óc ngu si tứ chi phát triển, đấu với tao á? Mày thắng nổi à?"



Lời Vũ Văn Bân nói cũng có lý.



Dương Thanh hiểu rõ, đúng là anh đã chủ quan, để Mã Siêu ở Yến Đô, chỉ giữ Tiền Bưu và Hàn Sương bên cạnh.



Nhưng ở Giang Hải, không chỉ có một người bên cạnh anh cần được bảo vệ.



"Thế nên hôm nay, cho dù bố vợ hay em vợ mày chết thì cũng do mày hại", Vũ Văn Bân nói tiếp.



"Đúng là tao đã chủ quan, nhưng tốt nhất mày hãy nghĩ cho kỹ, trừ khi tao chết, bằng không, chắc chắn mày sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình!", Dương Thanh nói.



"Mày nghĩ với tình hình hôm nay, mày còn có thể sống sót rời đi chắc?"



Vũ Văn Bân nhìn Dương Thanh với vẻ mặt kỳ lạ: "Mày nên hiểu rõ, mày sống được đến giờ vì tao không muốn mày chết một cách dễ dàng. Tao muốn đùa bỡn mày, khiến mày sống không bằng chết".



"Đến khi tao chán thì giờ chết của mày cũng đến".



"Mày nói mấy câu nhảm nhí này với tao để kéo dài thời gian à?"



"Cũng không sao, tao có nhiều thời gian lắm, hôm nay tao sẽ chơi với mày, đến khi giết chết mày thì thôi".



"Được rồi, tiếp tục!"



Vũ Văn Bân không hề lo lắng về việc Dương Thanh đang kéo dài thời gian. Anh ta cười ha hả, nói.



Dương Thanh không nói gì nữa, giơ súng lục lên, bắt đầu chơi cò quay.



"Cạch!"



"Cạch!"







Dương Thanh nhanh chóng bắn hết sáu phát, nhưng tiếng súng không hề vang lên.



"Xem ra tao may mắn đấy nhỉ, nếu dựa theo lý thuyết về xác suất thật, cho dù tao chết vì phát súng sau thì cũng quá hời rồi".



Dương Thanh cười híp mắt.



Vũ Văn Bân dang tay ra, cười nói: "Đúng là mày rất may mắn, nhưng không sao, thời gian còn nhiều, tao cũng không tin mày sẽ mãi may mắn như thế".



Dương Thanh cười nhạt, nét mặt vẫn rất thản nhiên, tiếp tục nổ súng.



Từng giây từng phút trôi qua, chỉ trong thoáng chốc, Dương Thanh đã bắn hai mươi lần nhưng vẫn không có tiếng súng vang lên.



Rốt cuộc Vũ Văn Bân cũng cảm thấy sai sai, xác suất tử vong là một phần sáu, Dương Thanh kiên trì được tới tận bây giờ, có phải quá may mắn rồi không?



"Súng có vấn đề!"



Anh ta bỗng nghĩ đến khả năng này.



"Khoan đã!"



Đúng lúc Dương Thanh định nổ súng tiếp, Vũ Văn Bân bỗng quát lên rồi cho thêm một viên đạn vào khẩu súng.



Trong sáu ổ đạn có hai viên đạn, xác suất tử vong đã lên đến một phần ba.



"Tao muốn xem xem vận may của mày sẽ duy trì được bao lâu nữa?"



Vũ Văn Bân nói với vẻ dí dỏm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK