Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2260: Không nguy hiểm

Hạ Hà cắn môi với vẻ bướng bỉnh, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh bằng đôi mắt rơm rớm nước mắt.

Dương Thanh thấy hơi không nỡ, nhưng người định đưa anh đi là ông lớn của Hạ Giới giới Cổ Võ - chủ gia tộc họ Khương, Hạ Hà đi theo anh cũng không giải quyết được gì.

Hạ Hà bỗng nhìn về phía Khương Cửu Hùng, lạnh lùng nói: “Nếu anh ấy gặp chuyện, cho dù tôi hóa thành ma đầu thì cũng phải giết sạch người nhà họ Khương!”

Tuy giọng cô ta có vẻ bình tĩnh nhưng lại chứa đựng sát khí vô cùng mãnh liệt.

Cô ta nói rồi dứt khoát quay người rời đi, cũng không đợi Khương Cửu Hùng đáp lời.

Dương Thanh hơi kinh ngạc, chắc Hạ Hà là người đầu tiên dám uy hiếp Khương Cửu Hùng như thế nhỉ?

Anh cũng thầm lau mồ hôi thay Hạ Hà, một khi Hạ Hà chọc giận Khương Cửu Hùng, không ai có thể chắc chắn rằng Khương Cửu Hùng sẽ không ra tay với cô ta.

May mà Khương Cửu Hùng chỉ khinh thường nhìn Hạ Hà chứ không làm gì.

“Đi theo tôi!”

Khương Cửu Hùng lạnh lùng nhìn về phía Dương Thanh.

Lão ta nói rồi quay người rời đi, Dương Thanh chỉ có thể đuổi theo.

Chưa bàn đến việc giờ anh đang mất hết sức lực, cho dù anh ở trạng thái mạnh nhất thì cũng không thể là đối thủ của Khương Cửu Hùng.

“Hửm?”

Khương Cửu Hùng bỗng quay người lại, nhíu mày nhìn Dương Thanh.

Dương Thanh lập tức đứng lại, cảnh giác nhìn chằm chằm vào đối phương.

“Ra thế!”

Khương Cửu Hùng chợt nói.

Dương Thanh chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy cơ thể mình bay lên, bị Khương Cửu Hùng vác lên vai, nhanh chóng tiến về phía trước.

Giờ Dương Thanh mới hiểu hồi nãy Khương Cửu Hùng đang ngờ vực chuyện gì, rõ ràng lão ta đã nhận ra trạng thái suy yếu của Dương Thanh.

Tin Dương Thanh bị Khương Cửu Hùng đưa đi nhanh chóng lan khắp Chiêu Châu.

Nó như đá tảng rơi xuống biển, dấy lên sóng lớn dữ dội.

Tại trụ sở chính của hội trưởng lão, Yến Đô.

“Rầm!”

Tam trưởng lão đập bàn, tức giận nói: “Khương Cửu Hùng hống hách thật! Không ngờ ông ta dám bắt Dương Thanh đi trước mặt mọi người, chẳng lẽ ông ta không sợ chúng ta chĩa vũ khí nóng mang tính hủy diệt vào nhà họ Khương ư?”

Nhị trưởng lão cũng tức giận nhưng vẫn bình tĩnh hơn tam trưởng lão, ông ta trầm giọng nói: “Khương Cửu Hùng là chủ thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, nếu ông ta đã dám làm như thế thì chắc chắn cũng không sợ vũ khí nóng của chúng ta”.

Đại trưởng lão gật đầu, nét mặt vô cùng nghiêm nghị: “Tôi có cảm giác chuyện này không đơn giản như bề ngoài, Khương Cửu Hùng chỉ là quân cờ bị đẩy ra thôi, phía sau Khương Cửu Hùng vẫn còn người khác”.

Nghe thấy thế, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều nhìn về phía ông ta.

Nhị trưởng lão nói: “Chắc chỉ có minh chủ Thủ Hộ Minh có thể sai khiến Khương Cửu Hùng thôi nhỉ?”

Tam trưởng lão vô cùng giận dữ, cắn răng: “Nếu người phía sau Khương Cửu Hùng là Đỗ Ngọc Sơn thật thì đúng là to gan quá? Cho dù không có vũ khí nóng của hội trưởng lão, chẳng lẽ ông ta không sợ thế lực phía sau chúng ta à?”

Đại trưởng lão nghiêm nghị nói: “Nếu chỉ là Đỗ Ngọc Sơn thì cũng không quan trọng, tôi đang lo rằng chẳng biết phía sau Khương Cửu Hùng có cao thủ đến từ Trung Giới giới Cổ Võ không”.

“Sao cơ?”

“Cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ?”

Nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều sững sờ.

Đại trưởng lão gật đầu: “Kết giới giữa Hạ Giới giới Cổ Võ và thế tục có thể ngăn cách hai bên, nhưng giữa Hạ Giới giới Cổ Võ và Trung Giới giới Cổ Võ thì không giống thế, cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ có thể tiến vào Hạ Giới giới Cổ Võ bằng những cách đặc biệt”.

“Nhưng họ sẽ không tùy tiện ra tay ở Hạ Giới giới Cổ Võ, bằng không sẽ rất dễ phá hỏng kết giới, cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ không muốn chuyện đó xảy ra”.

“Dương Thanh đã thể hiện sức chiến đấu mạnh mẽ, không những thế, cậu ấy còn để lộ trình độ luyện đan sư tam phẩm, cho dù có cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ chú ý tới cậu ấy thì cũng rất đỗi bình thường”.

“Phải biết rằng ngay cả Trung Giới giới Cổ Võ cũng có rất ít luyện đan sư, hơn nữa một số đan dược tam phẩm đỉnh cao cũng có tác dụng với cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm”.

Nghe thấy đại trưởng lão nói thế, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều có vẻ nghiêm nghị.

Nếu chuyện này là do cao thủ đỉnh cao ở Hạ Giới giới Cổ Võ sai khiến thì còn dễ giải quyết, nhưng nếu đó là cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ thì không dễ xử lý nữa đâu.

Đại trưởng lão bỗng thở dài: “Xem ra đã đến lúc mời những người kia ra rồi”.

Nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều rùng mình, phải làm thế thật ư?

Nhưng nghĩ đến khả năng cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ sẽ xuất hiện, họ cũng đồng ý với cách làm của đại trưởng lão.

Có lẽ bây giờ, chỉ có những người kia cứu được Dương Thanh.

“Yên tâm, Dương Thanh không sao đâu!”

Đúng lúc này, một giọng nói bỗng vang lên.

Ba vị trưởng lão đều kinh hãi, nơi này là phòng họp của hội trưởng lão, nếu không có sự cho phép của họ thì không ai được bước vào.

Ngay sau đó, một người bỗng xuất hiện trước mặt ba vị trưởng lão như bóng ma.

“Đế sư!”

Thấy người tới, ba vị trưởng lão đều mừng rỡ, lập tức đứng lên, ánh mắt hết sức cung kính.

Vô Danh khẽ mỉm cười, gật đầu, nhìn ba người: “Tiếp đến ba người chỉ cần quản lý tốt việc ở Chiêu Châu, đừng để những gì mà Dương Thanh cố gắng gây dựng bị hủy hoại trong chốc lát”.

Ba người vội gật đầu: “Vâng!”

Vô Danh bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía xa, bấm đốt tay tính toán, một lúc lâu sau, ông cụ mới mỉm cười.

Vô Danh cười nói: “Xem ra tôi không cần ra tay, Dương Thanh cũng có thể tự giải quyết chuyện này”.

Nghe thấy thế, ba vị trưởng lão đều kinh ngạc.

Đại trưởng lão thận trọng hỏi: “Đế sư, ý đế sư là Dương Thanh sẽ không sao à?”

Vô Danh nhìn ông ta, mỉm cười gật đầu: “Cậu yên tâm, thằng bé là đệ tử của tôi, tôi sẽ không hại nó, các cậu cứ xem như chưa xảy ra chuyện gì, giờ việc quan trọng nhất là nghĩ cách kìm hãm cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ”.

“Trước đó, khi Dương Thanh ở đây thì vẫn có thể trấn áp họ, giờ Dương Thanh vắng mặt, có lẽ một số cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ rục rịch hành động, nhiệm vụ của các cậu sẽ rất khó khăn”.

Ba vị trưởng lão vội gật đầu, đại trưởng lão tỏ thái độ: “Xin đế sư cứ yên tâm, chắc chắn chúng tôi sẽ giữ gìn tình hình tốt đẹp mà Dương Thanh đã gây dựng được”.

Vô Danh gật đầu rồi lập tức rời đi, một giây trước, ông cụ còn đứng trong tầm mắt của ba vị trưởng lão, một giây sau, ông cụ đã biến mất rồi.

Tam trưởng lão nói với vẻ hâm mộ: “Chẳng biết tiền bối đế sư có tu vi gì, có lẽ suốt đời chúng ta cũng không thể đến và đi nhanh chóng như thế”.

Nhị trưởng lão cười khổ, lắc đầu: “Thực lực của tiền bối đế sư rất khó lường, chúng ta tốn mười kiếp cũng không đuổi kịp ông ấy đâu”.

Đại trưởng lão thoải mái ra mặt, cười nói: “Chỉ cần Dương Thanh không sao thì tôi cũng yên tâm rồi, tiếp đến sẽ tới lượt chúng ta bảo vệ thế tục”.

Cùng lúc đó, Dương Thanh đã bị Khương Cửu Hùng đưa đến một nơi bí ẩn.

Ở đây có chim hót hoa nở, cây cối vô cùng tốt tươi, linh khí trong không khí rất nồng đậm.

Dương Thanh hít sâu một hơi, cảm thấy thư thái khó tả.

Anh biết nồng độ linh khí ở đây vượt xa thế tục.

Anh đang trong lúc suy yếu, vội vận chuyển Chiến Thần Quyết, ra sức hấp thu linh khí.

“Quả nhiên khí thế của cậu là khí thế chỉ có ở cao thủ Tu Tiên”.

Đúng lúc này, một giọng nói kinh ngạc bỗng vang lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK