Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 557: May mắn không phụ sứ mệnh




Diệp Kế Tông bỗng cảm thấy nhìn không thấu Dương Thanh, nhất là bộ dạng bình tĩnh tự tin của anh.



Loại người này một là đồ ngu ngốc không biết nhà họ Diệp mạnh tới đâu, hoặc là thực lực quá khủng bố không hề sợ nhà họ Diệp.



Rõ ràng Dương Thanh không phải kẻ ngốc.



Chẳng lẽ tin tức lão ta thu thập được sai rồi sao?



Dương Thanh không hề đơn giản như bề ngoài sao?



Nhưng ngoại trừ thân phận con rơi của gia tộc Vũ Văn, lão ta không thấy anh có gì đáng để coi trọng.



Dù Dương Thanh đã nắm quyền kiểm soát các gia tộc đứng đầu hai tỉnh Giang Bình và Nam Dương nhưng vẫn chưa đáng để lão ta xem trọng.



Trong lúc Diệp Kế Tông đang hoài nghi mình đánh giá thấp Dương Thanh, Mã Siêu và cao thủ áo đen đang đánh nhau điên cuồng.



Dần dà, mỗi người đều đạt tới cực hạn của chính mình.



“Thực lực của ông chỉ tới vậy thôi sao?”



Hai người vừa tách ra, Mã Siêu cười híp mắt mỉa mai hỏi.



Sắc mặt cao thủ áo đen âm trầm đến đáng sợ. Ông ta là vệ sĩ bên người Diệp Kế Tông mà giờ đây lại bị một thằng nhóc hai mươi tuổi cầm chân lâu như vậy.



“Mày đang khiêu khích tao, hậu quả nghiêm trọng lắm đấy, có thể sẽ có người chết!”



Cao thủ áo đen lạnh giọng uy hiếp.



Mã Siêu bật cười: “Nếu phải có người chết thì chỉ có thể là ông!”



“Mày chán sống!”



Cao thủ áo đen hoàn toàn bị chọc giận, sát khí nổi lên, cả người hóa thành một tia chớp vọt tới trước mặt Mã Siêu.



“Đúng là kẻ tự đại ngu xuẩn, ếch ngồi đáy giếng. Chắc là chưa có cơ hội đấu với cao thủ thực sự bao giờ phải không?”



Mã Siêu vừa tung đòn vừa châm chọc đối phương: “Đã vậy, tôi sẽ cho ông cơ hội này!”



Cao thủ áo đen kinh hãi phát hiện, Mã Siêu như biến thành người khác, khí thế đột nhiên tăng vọt.



Dù là sức mạnh hay tốc độ, Mã Siêu đều bỏ xa ông ta.



Dù sức chiến đấu của ông ta chưa đạt tới cực hạn nhưng cũng gần như hết sức mình rồi.



Nhưng sức chiến đấu của Mã Siêu vẫn không ngừng tăng vọt.



Ông ta cảm nhận rõ ràng, thực lực hai người tương đương nhau, nhưng khí thế trên người Mã Siêu lại trộn lẫn mùi máu tanh nồng đậm.



Chỉ khi đã giết quá nhiều người mới có được khí thế như vậy. Chàng trai trẻ trước mắt không hề tầm thường, chắc chắn đã kết liễu không ít mạng người.



Loại người này chỉ có thể là cao thủ đi ra từ chiến trường.



Nghĩ tới đây, cao thủ áo đen càng chấn động. Bởi vì ông ta phát hiện Dương Thanh càng không đơn giản.



Nếu ở trong quân đội, thực lực của Mã Siêu cũng thuộc hàng top, nắm giữ quyền lực to lớn.



Vậy mà anh ta lại đi theo một người đồng trang lứa với mình, có thể đoán được thân phận của Dương Thanh cũng không hề tầm thường.



Nếu không sao lại được cao thủ cỡ Mã Siêu đi theo bảo vệ?



“Ầm!”



Đúng lúc này, Mã Siêu đá mạnh vào lồng ngực cao thủ áo đen. Sau tiếng vang, một bóng người bị đánh bay ra xa.



Đó chính là cao thủ áo đen của nhà họ Diệp!



Đám người nhà họ Diệp đều tái xanh mặt, không ngờ cao thủ bảo vệ chủ nhà họ Diệp sẽ bại trận.



Rốt cuộc người trẻ tuổi có thực lực khủng bố này là ai?



Diệp Thương chỉ thấy sau lưng rét lạnh, toàn thân xụi lơ.



Nhớ lại lúc trước mình từng chĩa súng vào đầu Dương Thanh, ông ta chợt thấy nực cười.



Nếu con gái ông ta đi theo thiếu niên tuổi trẻ tài cao như vậy cũng đem lại lợi ích lớn cho gia tộc, vậy mà ông ta lại suýt giết chết người ta.



Ánh mắt Diệp Vô Song tràn đầy hưng phấn. Ngoại trừ Diệp Tiêu Điệp, anh ta là người duy nhất trong nhà họ Diệp hiểu rõ thực lực của Dương Thanh.



Kỳ thực lúc Diệp Mạn và Diệp Tiêu Điệp tới Giang Hải, anh ta cũng âm thầm đi theo.



Trong hội võ Giang Bình, anh ta tận mắt chứng kiến Dương Thanh tựa như thần linh hạ phàm, dễ dàng chém giết cao thủ xếp thứ 9 trong Hiệp hội Võ thuật là Ngưu Căn Huy trên võ đài.



Thế lực của Hiệp hội Võ thuật mạnh hơn cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.



Đây là thế lực lấy võ làm chủ, tức là thực lực càng mạnh thì địa vị càng cao.



Dương Thanh có thể lấy mạng Ngưu Căn Huy dễ như trở bàn tay, chứng tỏ ít nhất anh cũng phải xếp thứ 8 trong Hiệp hội Võ thuật.



Người như vậy, đến cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng phải tiếp đón long trọng.



Vậy nên anh ta mới tin tưởng Dương Thanh có thể giết Diệp Thương.



Nào ngờ Diệp Thương không chết, chỉ bị hủy bỏ tư cách người thừa kế.



Nhưng đây cũng là một tin tức tốt. Mâu thuẫn giữa Dương Thanh và nhà họ Diệp càng lớn, thế lực của Diệp Mạn mới hoàn toàn suy yếu, không uy hiếp được anh ta nữa.



Diệp Thương đã mất tư cách người thừa kế, chỉ cần Diệp Mạn ngã ngựa, không còn ai tranh nổi vị trí người thừa kế với anh ta nữa.



“Tao muốn mày phải chết!”



Đúng lúc này, tiếng rống giận vang vọng toàn bộ sảnh tiệc.



Cao thủ áo đen vừa bị Mã Siêu đá bay đã đứng lên, khóe miệng còn vương máu, mặt mày dữ tợn.



“Ông chủ Diệp, người của ông muốn giết tôi. Nếu tôi lỡ tay lấy mạng ông ta cũng đừng trách”.



Mã Siêu bỗng nhìn sang Diệp Kế Tông, mỉm cười chế nhạo.



Sắc mặt lão ta ngày càng khó coi. Lão ta sai cao thủ áo đen đánh Mã Siêu, kết quả đối phương chẳng làm sao, cao thủ của lão ta lại bị đánh tơi bời.



Nếu bây giờ lão ta kêu hai người ngừng chiến, chẳng phải là chịu thua Dương Thanh rồi sao?



Vậy nên trong tình huống này, lão ta tuyệt đối sẽ không chủ động yêu cầu ngừng chiến.



Mã Siêu vừa dứt lời, cao thủ áo đen lại vọt tới. Lần này, khí thế trên người ông ta lại mạnh hơn mấy lần.



Nhưng sức mạnh của Mã Siêu cũng tăng lên.



“Chết đi!”



Lúc còn cách Mã Siêu vài mét, cao thủ áo đen bỗng dùng sức đạp xuống, cả người lao lên cao đá vào đầu Mã Siêu.



“Uỳnh!”



Giây phút chân của ông ta sắp chạm vào đầu Mã Siêu, anh ta hơi di chuyển.



Một động tác nhỏ như vậy đã khiến cao thủ áo đen thất bại.



“Kẻ nên chết là ông!”



Chợt cao thủ áo đen nghe thấy một giọng nói tràn đầy châm chọc.



Con ngươi ông ta co rút lại, luồng sát khí mãnh liệt bao trùm toàn thân ông ta.



Đến tận lúc này ông ta mới ý thức được sự chênh lệch giữa mình và Mã Siêu. Nỗi sợ hãi khi đối mặt với cái chết khiến sau lưng ông ta rét lạnh.



“Bịch!”



Mã Siêu tung nắm đấm.



Động tác đơn giản, không hoa mỹ, đập thẳng vào lồng ngực đối phương.



“Rầm!”



Cơ thể của cao thủ áo đen vốn đang bay về phía trước đột nhiên khựng lại, rơi thẳng xuống đất.



Lồng ngực của ông ta bị lõm sâu xuống, cơ thể nện mạnh xuống đất khiến nội tạng bị đảo lộn.



Ông ta muốn đứng dậy lại phát hiện sức lực toàn thân mất sạch, máu tươi tràn ra cổ họng và lỗ mũi.



“Phụt!”



Rốt cuộc ông ta không chịu nổi nữa, phun ra một ngụm máu lớn rồi trợn mắt tắt thở.



Mã Siêu lau vết máu ở khóe miệng, bình thản đi tới sau lưng Dương Thanh.



Xung quanh lặng ngắt như tờ.



Tất cả mọi người trợn trừng mắt nhìn chằm chằm chàng trai trẻ tuổi ấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK