Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thấy Dương Thanh không nói gì, Ngô Thiên Hữu tưởng anh sợ, phách lối nói: “Anh biết chỗ dựa của tôi mạnh thế nào chưa?”



Dương Thanh gật đầu cười đáp: “Đúng là rất mạnh. Nhưng vẫn còn kém xa tôi”.



Nghe thấy thế, Ngô Thiên Hữu sững sờ, không nhịn được cười phá lên.



“Buồn cười chết mất. Một thằng tài xế taxi lại dám nói có chỗ dựa mạnh hơn tôi sao?”



Ngô Thiên Hựu cười nói: “Ai cho anh cái dũng khí đó vậy? Ha ha, buồn cười quá đi mất!”



“Mau câm miệng lại cho tôi! Không được sỉ nhục bạn trai tôi!”



Hạ Hạ nổi giận gào lên.



Bấy giờ Ngô Thiên Hữu mới ngừng cười, híp mắt nhìn Hạ Hà: “Anh vốn tưởng anh ta thực sự là bạn trai em, nhưng bây giờ không còn nghi ngờ gì nữa”.



“Bởi vì anh ta chỉ là một thằng ngu, không xứng làm đối thủ của anh”.



“Em cũng biết chị họ anh là dòng chính nhà họ Tôn trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, nắm quyền lực lớn. Nếu anh ta dám hẹn hò với em, anh sẽ bảo chị họ anh chơi chết anh ta”.



Hạ Hà sắp khóc đến nơi. Cô ta chợt cảm thấy vô cùng áy náy, vừa rồi ở quán bar Hồng Nhan đã gây phiền phức lớn cho Dương Thanh.



Mới nửa tiếng sau đã gây cho anh thêm một phiền phức lớn nữa.



Cô ta biết tám gia tộc đứng đầu Yến Đô là gì. Bọn họ nắm quyền lực tối cao, ai dám đắc tội đều phải chết.



Dù biết Dương Thanh rất lợi hại, thân phận cũng không tầm thường nhưng không thể sánh bằng tám gia tộc này.



“Anh muốn gì thì cứ nhằm vào tôi, lấy chị họ ra uy hiếp bạn trai tôi làm gì? Anh có phải đàn ông không hả?”



Hạ Hà tức giận chất vấn.



Ngô Thiên Hữu hoàn toàn để lộ ý đồ xấu xa của mình: “Muốn biết anh có phải đàn ông hay không, đêm nay em có thể thử xem”.



“Đồ không biết xấu hổ!”



Hạ Hà thẹn quá hóa giận.



“Em đừng quên anh là nam chính của bộ phim này, còn em chỉ là nữ phụ”.



“Nếu làm anh không vui, anh có thể dễ dàng thay vai diễn nữ phụ không có bao nhiêu đất diễn này”.
















...



Chợt giọng nói của Ngô Thiên Hữu phát ra từ điện thoại của Dương Thanh.



Anh ta giật nảy mình, căm tức nhìn Dương Thanh.



Anh ta không ngờ Dương Thanh lại ghi âm lời mình nói lúc nãy.



Hạ Hà cũng vô cùng ngạc nhiên.



Dương Thanh cười nói: “Ngô THiên Hữu đúng không? Anh nói nếu tôi phát tán đoạn ghi âm này lên mạng liệu anh có được lên trang đầu không?”



“Đến cả tiêu đề tôi cũng nghĩ xong giúp anh rồi”.



“Nam diễn viên tuyến mười tám cầm thú dùng quan hệ của mình uy hiếp nữ diễn viên lên giường”.



“Đến lúc đó danh tiếng của anh sẽ tăng vọt đấy nhỉ?”



Một giọt mồ hôi lạnh chảy từ trán Ngô Thiên Hữu.



Đối với nghệ sĩ, chỉ cần nói sai một câu là có thể khiến dư luận căm phẫn, tự hủy sự nghiệp.



Nếu đoạn ghi âm này bị tung lên mạng, chắc chắn sẽ gây chấn động.



Khi đó anh ta sẽ không chỉ bị đuổi khỏi đoàn làm phim mà còn phải đền một khoản tiền khổng lồ.



Càng nghĩ Ngô Thiên Hữu càng sợ hãi.



“Ranh con, sao mày lại hèn hạ như vậy? Mau xóa ghi âm ngay cho tao!”



Ngô Thiên Hữu nghiến răng nghiến lợi nói.



Dương Thanh cười đáp: “Nếu nói về hèn hạ, anh mạnh hơn tôi nhiều. Dùng gia thế uy hiếp một nữ diễn viên không có chỗ dựa. Tôi còn kém xa anh”.



“Ranh con, mày đang rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả?”



Ngô Thiên Hữu cả giận nói: “Tao cho mày cơ hội cuối cùng, mau xóa ghi âm đi, nếu không tao sẽ khiến mày biến mất khỏi Yến Đô!”



“Mày nên biết nhà họ Tôn muốn lấy mạng một thằng tài xế taxi quèn dễ như trở bàn tay!”
















Đến nước này Ngô Thiên Hữu vẫn còn dám uy hiếp Dương Thanh. Anh bỗng tò mò không biết kẻ hống hách này lớn lên kiểu gì?



“Tao cho mày cơ hội cuối cùng, mau xóa ghi âm đi, nếu không tao sẽ khiến mày biến mất khỏi Yến Đô!”



“Mày nên biết nhà họ Tôn muốn lấy mạng một thằng tài xế taxi quèn dễ như trở bàn tay!”



Giọng nói của Ngô Thiên Hữu lại vang lên trong điện thoại của Dương Thanh.



Dương Thanh bật cười: “Ngã một keo leo một nấc. Tôi nên nói anh bản tính khó dời hay là ngu xuẩn đây?”



“Bây giờ tôi sẽ đăng hai đoạn ghi âm này lên mạng. Nếu tôi thực sự xảy ra chuyện, chắc chắn anh không thoát nổi tội”.



Dương Thanh bật điện thoại lên.



Ngô Thiên Hữu hốt hoảng quát lớn: “Dừng tay! Mày dừng ngay lại cho tao!”



“Sao thế? Bây giờ biết sợ rồi hả?”



Dương Thanh cười nói: “Biết sai thì xin lỗi đi!”



“Ranh con, mày đừng có được nước lấn tới!”



Ngô Thiên Hữu cắn răng nói.



“Diễn viên tuyến mười tám lại định uy hiếp người ta rồi”.



Dương Thanh bất đắc dĩ nói: “Tôi vẫn nên đăng lên mạng thì hơn. Chỉ có vậy mới có thể đảm bảo an toàn”.



“Xin lỗi, tôi sai rồi!”



Ngô Thiên Hữu bị dọa sợ run lên, cuống quýt xin lỗi.



“Anh yên tâm, tôi rất có đạo đức nghề nghiệp. Chỉ cần anh không quấy rối bạn gái tôi nữa, những thứ này sẽ chỉ là kỷ niệm”.



Ngô Thiên Hữu sa sầm mặt, giận dữ hét: “Mày đã muốn chết thì đừng trách tao!”



Nói xong, anh ta vung tay lên: “Cướp điện thoại của nó cho tao!”



Hai gã vệ sĩ sau lưng anh ta lập tức xông tới chỗ Dương Thanh.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK