Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một triệu tệ không là gì đối với anh, nhưng đối với gia đình của Hạ Hà, đó là một con số không nhỏ.





“Hạ Hà, tôi đã nói rồi, cô đừng khách sáo như vậy. Cô như thế này là không coi tôi là bạn rồi”.





Dương Thanh vội vàng trả lại thẻ ngân hàng cho Hạ Hà, nghiêm mặt nói: “Nếu cô thật sự muốn trả lại tiền cho tôi, tôi sẽ rời đi ngay bây giờ, sau này chúng ta coi như không ai nợ ai nữa”.





Hạ Hà đang muốn tiếp tục nhét lại chiếc thẻ ngân hàng vào tay Dương Thanh, nghe thấy Dương Thanh nói vậy liền vội vàng lấy lại chiếc thẻ ngân hàng.





“Dương Thanh, anh như thế sẽ khiến tôi có cảm giác nợ anh quá nhiều”.





Hạ Hà chua xót nói: “Trước đây tôi không có tiền, giờ khó khăn lắm mới có tiền mà anh lại không chấp nhận tôi trả tiền cho anh”.





Dương Thanh nở nụ cười: “Cô biết mà, giúp đỡ cô và mẹ cô đối với tôi mà nói chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay mà thôi”.











“Thôi được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa. Tôi không muốn mất đi người bạn duy nhất là anh đâu”.





Hạ Hà cất thẻ ngân hàng vào trong túi, cười nói: “Tôi trả tiền thì anh không lấy, vậy tôi mời anh một ly rượu, chắc là anh không từ chối chứ?”





Dương Thanh cười nói: “Tôi không uống rượu, tôi lấy trà thay rượu có được không?”





“Thế thì còn gì bằng, tôi cũng uống trà”.





Hạ Hà cũng cười nói.





Vừa nói chuyện, hai người vừa bước vào trong quán bar Hồng Nhan.





Hai người tìm đại một chỗ ở trong góc, gọi một bình trà Long Tỉnh Tây Hồ loại thượng hạng.





“Tại sao đột nhiên cô lại tới Yến Đô? Chắc không phải chỉ là tìm tôi để trả tiền đấy chứ?”





Dương Thanh cầm ấm trà lên, rót hai chén trà, đưa cho Hạ Hà một chén và hỏi.





Hạ Hà cười một cách miễn cưỡng, cô ta nâng tách trà lên, chạm với Dương Thanh, nhấp một ngụm trà, sau đó nói: “Từ nay về sau, tôi sẽ làm việc ở Yến Đô”.





“Không hài lòng với công việc mới à?”, Dương Thanh hỏi.





“Không phải tôi không hài lòng mà là tôi hơi cảm tính thôi. Nửa năm trước tôi còn phải chạy vạy khắp nơi vì chi phí điều trị mấy trăm nghìn tệ của mẹ tôi. Không ngờ mới chỉ nửa năm mà quỹ đạo sống của tôi đã thay đổi hoàn toàn rồi”.





Hạ Hà đầy vẻ xúc động, có vẻ như cô ta không quen lắm với sự khác biệt về cuộc sống hiện tại và trước đây.





“Trên đời này, không có nhiều người thực sự được làm những gì mình thích”.





Dương Thanh cười nói: “Ngay cả người học thạc sĩ hay tiến sĩ, hầu hết các công việc họ tìm kiếm sau khi tốt nghiệp đều không liên quan đến chuyên ngành của họ”.





Mặc dù không biết công việc hiện tại của Hạ Hà là gì, nhưng anh đại khái có thể đoán được chắc hẳn Hạ Hà rất bất mãn với công việc, nhưng đành phải chấp nhận.





Chỉ trong sáu tháng đã có thể tìm được công việc kiếm được cả triệu tệ, đó thực sự không phải là một công việc dễ dàng.





“Tiêu Tiêu vẫn ổn chứ? Lâu lắm rồi không gặp, đột nhiên thấy nhớ nhớ cô bé”.





Hạ Hà có vẻ không muốn nói thêm về công việc, cô ta nhanh chóng chuyển chủ đề.





“Con bé khá ổn, vẫn nghịch ngợm như trước”.





Nhắc đến con gái, Dương Thanh trông rất hạnh phúc.





Hạ Hà nhìn vẻ hạnh phúc trên mặt Dương Thanh, đột nhiên cảm thấy hơi ghen tị.





“Dì sao rồi? Chắc là sức khỏe khôi phục cũng khá ổn rồi chứ?”, Dương Thanh hỏi.





“Sau ca ghép thận, mẹ tôi hồi phục rất tốt, nhưng không thể làm một số công việc mệt nhọc như trước. Tôi bảo bà ấy nghỉ ngơi nhưng bà ấy không chịu ở yên một chỗ, thường giấu tôi ra ngoài làm thêm”.





Hạ Hà cất thẻ ngân hàng vào trong túi, cười nói: “Tôi trả tiền thì anh không lấy, vậy tôi mời anh một ly rượu, chắc là anh không từ chối chứ?”





Dương Thanh cười nói: “Tôi không uống rượu, tôi lấy trà thay rượu có được không?”





“Thế thì còn gì bằng, tôi cũng uống trà”.





Hạ Hà cũng cười nói.





Vừa nói chuyện, hai người vừa bước vào trong quán bar Hồng Nhan.





Hai người tìm đại một chỗ ở trong góc, gọi một bình trà Long Tỉnh Tây Hồ loại thượng hạng.





“Tại sao đột nhiên cô lại tới Yến Đô? Chắc không phải chỉ là tìm tôi để trả tiền đấy chứ?”





Dương Thanh cầm ấm trà lên, rót hai chén trà, đưa cho Hạ Hà một chén và hỏi.





Hạ Hà cười một cách miễn cưỡng, cô ta nâng tách trà lên, chạm với Dương Thanh, nhấp một ngụm trà, sau đó nói: “Từ nay về sau, tôi sẽ làm việc ở Yến Đô”.





“Không hài lòng với công việc mới à?”, Dương Thanh hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK