Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1012





Dương Thanh vẫn rất bình tĩnh nhìn họ tấn công mình, ánh mắt lạnh xuống: “Không biết tự lượng sức mình!”





“Bịch!”





“Bịch!”





Hai tiếng va đập kịch liệt liên tiếp vang lên.





Ngay sau đó, hai bóng người bay tới dưới chân Long Đằng như quả bóng.





Vèo!





Mọi người chưa kịp phản ứng đã thấy Dương Thanh đứng trước mặt Long Đằng.





“Bịch!”





Dương Thanh giơ chân đá bay Triệu Vô Địch vốn đã bị thương nặng.





“Răng rắc!”





Ngay sau đó, anh giẫm lên đầu gối Triệu Vô Song, nghiền nát đầu gối lão ta trong nháy mắt.





“Á…”





Triệu Vô Song kêu gào thảm thiết.





“Ông nói tôi đánh lén sao?”





Dương Thanh giẫm nát đầu gối Triệu Vô Song rồi lại giẫm lên đầu lão ta, châm chọc nói: “Thế còn bây giờ thì sao?”





Tất cả đều sợ ngây người.





Nếu bây giờ còn ai nghĩ Dương Thanh đánh lén Triệu Vô Địch thì đúng là ngu xuẩn.





Một lần đánh lén còn hiểu được, chẳng lẽ còn có thể đánh lén lần thứ hai? Lần thứ ba? Thậm chí là lần thứ tư?





Long Đằng nhìn Triệu Vô Địch ngất xỉu sau khi bị Dương Thanh đá bay và Triệu Vô Song đang bị anh giẫm đạp dưới chân không ngừng kêu rên, cảm thấy trái tim mình cũng đang bị giẫm lên.





Lúc này, sắc mặt của Vũ Văn Bân, Tôn Húc và Tống Thanh Sơn đều tái mét.





Bọn họ biết Dương Thanh rất mạnh nhưng không ngờ anh lại mạnh đến mức này, đến cả hai cao thủ mạnh nhất bên người Long Đằng cũng không chịu nổi một đòn.





Rốt cuộc phải mạnh cỡ nào mới làm được như vậy?





Mấy chủ gia tộc đứng về phe Long Đằng chỉ cảm thấy sợ hãi và hối hận tột cùng.





“Dương Thanh, tao không thể không thừa nhận tao đã coi thường mày. Nhưng nếu chỉ đánh bại Vô Song và Vô Địch mà mày đã tự cho mình lợi hại thì chỉ là ếch ngồi đáy giếng”.





Long Đằng lấy lại bình tĩnh, cắn răng nói: “Mày chưa đủ tư cách đứng nói chuyện với tao đâu! Quỳ xuống!”





Đám người Tôn Húc đang sợ hãi thấy Long Đằng ngang ngược như vậy lập tức tự tin trở lại.





“Dương Thanh, mày không biết thân phận của ông chủ Long cao quý thế nào đâu. Biết điều mau quỳ xuống xin tha đi!”





“Phải đấy, trước mặt ông chủ Long, mày chỉ là con kiến hôi. Ông ấy muốn giết mày quá dễ dàng, mau quỳ xuống xin tha đi!”





“Nếu mày còn muốn được chết toàn thây, tự kết liễu đi! Để ông chủ Long ra tay giết mày quá ô uế!”





Đám người Vũ Văn Bân lại kêu gào ầm ĩ, đúng là đám tôm tép nhãi nhép.





Long Đằng được bảy trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô ủng hộ càng thêm đắc ý.





“Ranh con, tao cho mày một phút, mau quỳ xuống cầu xin tao đi. Nếu không…”





“Bốp!”





Long Đằng chưa kịp nói hết câu đã bị vả mặt. Dương Thanh thực sự không chịu nổi nữa.





“Mày dám đánh tao sao?”





Long Đằng trợn trừng mắt khó tin hỏi.





“Đồ khốn Dương Thanh, mày chán sống hay sao mà dám đánh ông chủ Long?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK