Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 343: Cút ra đây đi




Mạnh Hồng Nghiệp không hề hay biết, người đắc tội Hoàng An chính là Dương Thanh.



Bây giờ lão ta chỉ sợ Hoàng Mai không hài lòng sẽ diệt sạch nhà họ Mạnh. Người nhà họ Hoàng muốn lão ta làm gì, lão ta đều ngoan ngoãn làm theo.



“Cậu An nói là ở Giang Hải sao? Tôi muốn biết là ở chỗ nào của Giang Hải? Người đánh cậu là ai?”



Mạnh Hồng Nghiệp dè dặt dò hỏi.



Chỉ khi có nhiều tin tức hơn, lão ta mới có thể nhanh chóng tìm được người dám to gan đắc tội Hoàng An.



Hoàng An nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Ở cổng nhà hàng Bắc Viên Xuân. Người đánh tôi là một gã thanh niên tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi”.



“Gã thanh niên tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi?”



Mạnh Hồng Nghiệp bỗng nhiên hoảng hốt, bởi vì Dương Thanh cũng ở độ tuổi này.



“Phải rồi, vợ của cậu ta rất xinh đẹp”, Hoàng An bổ sung thêm.



Mối lo trong lòng Mạnh Hồng Nghiệp càng lớn. Lão ta biết vợ của Dương Thanh cực kỳ xinh đẹp.



Hoàng Mai cau mày quát: “Nói điểm chính thôi!”



Hoàng An lại nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Đúng rồi, tôi nhớ người bên cạnh cậu ta đều gọi cậu ta là cậu Thanh!”



“Thanh niên tầm hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, có người vợ xinh đẹp, được người khác gọi là cậu Thanh?”



Vẻ mặt của Mạnh Hồng Nghiệp lập tức trở nên khó coi.



Lão ta có thể xác định, người Hoàng An đang miêu tả chính là Dương Thanh.



Hoàng An đi ra ngoài đương nhiên sẽ dẫn theo vệ sĩ, vậy mà vẫn bị đánh, người đó chỉ có thể là Dương Thanh.



“Ông chủ Mạnh, có phải ông đã biết ai đánh cháu tôi rồi không?”, Hoàng Mai cũng nhìn ra được sự khác lạ của lão ta.



Mạnh Hồng Nghiệp không trả lời mà vội vàng hỏi Hoàng An: “Có phải người cậu nói cao khoảng 1m8, đầu tóc cắt ngắn, ánh mắt sắc bén, sức mạnh kinh người không?”



“Đúng, chính là gã thanh niên đó. Thực lực của cậu ta rất mạnh, dùng một tay đã nhấc được cả người tôi lên không trung. Vệ sĩ của tôi bị cậu ta quát một tiếng liền sợ không dám tiến lên nửa bước”.



Hoàng An đáp liến thoắng. Nói xong, anh ta mới phản ứng lại: “Ông chủ Mạnh biết cậu ta là ai à?”



Khuôn mặt Mạnh Hồng Nghiệp trắng bệch: “Cô Hoàng, cậu An, người trẻ tuổi đó chính là Dương Thanh! Cậu ta là người dẫn đầu bốn gia tộc lớn kéo đến nhà họ Mạnh đánh gãy hai tay Mạnh Huy, hại chết Thiên Kiêu!”



Sự hận thù trên mặt Hoàng Mai càng đậm. Thảo nào dám động vào Hoàng An, đến cả con trai và chồng của bà ta còn dám hại chết, có gì mà cậu ta không dám làm?



“Bà Hoàng, tôi nghĩ phải nhờ đại sư Đàm ra tay mới báo được thù của cậu An”.



Mạnh Hồng Nghiệp tự biết sức mình không đủ, Hắc Bào còn chẳng chịu nổi một đòn của Dương Thanh, ông ta sai ai đi báo thù cũng chỉ còn con đường chết.



“Vậy đành nhờ đại sư Đàm vất vả một chuyến, tới Giang Hải lôi Dương Thanh về đây cho tôi!”



Hoàng Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén lửa giận đang sôi trào.



Bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên bà ta mất khống chế nhiều lần như vậy chỉ trong vòng một ngày.



“Vâng!”



Đại sư Đàm đặt chén trà xuống, lập tức rời khỏi nhà họ Mạnh.



Lúc đại sư Đàm xuất phát đến Giang Hải, đám người Dương Thanh đã rời khỏi nhà hàng Bắc Viên Xuân.



“Mã Siêu, cậu phụ trách bảo vệ cho chị Lâm”.



Ở cổng nhà hàng, Dương Thanh cẩn thận dặn dò.



“Được. Em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”



Mã Siêu vô thức đứng thẳng người, cao giọng đáp.



Đây là cơ hội cuối cùng của anh ta. Hiện giờ chỉ có anh ta còn có khả năng khiến Ngải Lâm thay đổi ý định.



Tình cảm giữa hai người chưa phát triển đến mức người yêu nhưng cả hai đều có ấn tượng tốt với nhau.



Nhưng áp lực trong lòng Ngải Lâm quá lớn, cô ấy không muốn liên lụy Dương Thanh và Mã Siêu.



Sau khi Ngải Lâm và Mã Siêu đi khỏi, Dương Thanh nắm tay Tần Thanh Tâm đi vào lối dành cho người đi bộ.



Màn đêm đã buông xuống, cơ hội tuyệt vời để đi dạo ngoài đường. Bắc Viên Xuân nằm cạnh trường đại học, thỉnh thoảng có thể trông thấy từng đôi sinh viên nắm tay nhau đi trên đường.



“Chồng ơi, anh nói cho em biết đi, tại sao lúc trước anh lại thích em?”



Tần Thanh Tâm đột nhiên cười hỏi.



Bây giờ hai người đã hoàn toàn mở lòng với nhau, quan hệ ngày càng thân mật. Tần Thanh Tâm cũng không còn ngượng ngùng khi nhắc tới vấn đề này như trước nữa.



Dương Thanh nắm chặt tay cô, khóe miệng cong cong nở nụ cười hạnh phúc: “Ban đầu anh cũng giống các nam sinh bình thường khác, coi em là nữ thần cao quý không thể chạm tới”.



“Thực ra anh vẫn luôn tự ti, không dám nghĩ tới chuyện cưới em làm vợ”.



“Sau này cuộc sống chèn ép, anh đành phải xin làm bảo vệ ở tập đoàn Tam Hòa. Anh từng bị sỉ nhục rất nhiều, cho đến một ngày em nhìn thấy đội trưởng đội bảo vệ bắt nạt anh liền nổi giận sa thải anh ta”.



“Em còn nói với anh, mỗi một người đều là cá thể riêng biệt độc nhất vô nhị. Nếu bản thân không đủ kiên cường, không đủ nỗ lực sẽ mãi mãi bị chèn ép dưới đáy xã hội đến khi chai lì, cam lòng sống mãi như vậy”.



“Đó là lần đầu tiên em nói chuyện với anh, nhưng chính những câu nói này là động lực giúp anh có ngày hôm nay!”



“Sau đó chúng ta bị hãm hại, anh vào ở rể nhà họ Tần, lời em nói đã khích lệ anh không được cam lòng sống mãi như vậy. Thế là anh quyết định ra đi”.



“Ở biên giới phía Bắc, anh phấn đấu hết mình chỉ để xứng với em! Trong suốt năm năm chinh chiến sa trường, bóng dáng của em, lời nói của em vẫn không ngừng xuất hiện trong đầu anh”.



“Khi anh nhận ra em đã khắc sâu trong tim mình, anh mới hiểu được, có lẽ ngay từ lúc em giúp anh, cổ vũ anh, anh đã trúng tiếng sét tình yêu rồi!”



Nghe Dương Thanh nói nhiều như vậy, Tần Thanh Tâm cảm thấy vô cùng ngọt ngào, cũng nghĩ bản thân thật may mắn.



May mà ngày đó cô đã giúp đỡ anh, còn khích lệ anh.



Nếu không chắc hẳn cô đã bị Châu Ngọc Thúy gả cho một cậu chủ nhà giàu nào đó.



“Chồng ơi, cảm ơn anh đã cố gắng hết mình vì em! Cảm ơn tất cả những gì anh đã làm cho em!”



Tần Thanh Tâm bỗng nhiên đứng lại, dịu dàng nhìn Dương Thanh.



Ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, trái tim Dương Thanh bắt đầu đập loạn nhịp.



Mặc dù anh đã đem lòng yêu cô nhiều năm nhưng hiện giờ mới được coi là bắt đầu yêu đương.



Bị đôi mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm, Tần Thanh Tâm ngượng ngùng nhắm mắt lại, chờ anh hôn mình.



Một giây!



Hai giây!



Năm giây!



Mười giây nhanh chóng trôi qua, cô vẫn chưa thấy anh hôn mình.



Tần Thanh Tâm cảm thấy thẹn quá hóa giận, mình đã tự dâng môi lên rồi, anh không biết chủ động một chút sao?



Nhưng khi cô mở mắt ra lại thấy Dương Thanh đang nhìn chằm chằm về phía trước, ánh mắt xen chút tức giận.



“Chồng ơi, anh… anh sao vậy?”



Tần Thanh Tâm hoảng sợ, anh như vậy khiến cô cảm thấy cực kỳ xa lạ.



“Tâm, em lái xe về nhà trước đi. Lát nữa anh gọi taxi về sau!”



Dương Thanh đột nhiên lên tiếng, giọng điệu nghiêm trọng.



Tần Thanh Tâm cũng nhìn thử, chỉ thấy người qua kẻ lại không ngừng.



Mặc dù không biết tại sao nhưng cô hiểu Dương Thanh sẽ không vô duyên vô cớ bảo mình về trước.



Cô không chút do dự nhận chìa khóa xe Dương Thanh đưa, lo lắng dặn dò: “Em chờ anh ở nhà! Đừng để em chờ quá lâu!”



“Ừ!”



Dương Thanh gật đầu, nhìn cô đi khuất hẳn mới đi tới một chỗ.



“Cút ra đây đi!”



Anh đi thẳng đến một góc vắng vẻ của quảng trường rồi dừng bước gầm lên.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK