Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiến Thần Ở Rể - Chương 1233: Xin cậu mau tỉnh lại​







Bên trong không gian cực rộng của võ quán Yến Đô, hai cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Cảnh là Dương Thanh và Vương Chiến đang điên cuồng tấn công nhau.



Thực lực Thần Cảnh đỉnh phong đã có thể khiến võ quán bị hủy diệt, huống chi là hai cao thủ đã tiến vào Siêu Phàm Cảnh.



"Uỳnh uỳnh uỳnh!"



Những chiêu tấn công cực kì mạnh mẽ khiến tất cả mọi thứ trong võ quán này điêu tàn.



Mặt đất vốn bằng phẳng rắn chắc nay đã biến thành gồ ghề lồi lõm dưới những lần va chạm của hai luồng sức mạnh khổng lồ, lộ ra cả cốt thép bên dưới lớp bê tông cực dày.



"Gừ!"



Dương Thanh nổi giận gầm rú, hơi thở điên cuồng trên người càng lúc càng đậm, hơi thở Siêu Phàm Cảnh vô cùng khủng bố quét ra tám hướng, cuốn đi tất cả.



"Uỳnh uỳnh uỳnh!"



Lập tức, những bức tường dày bốn phía võ quán Yến Đô hùng vĩ ầm ầm đổ xuống.



"Trời đất, võ quán bị đánh sập luôn?"



Các cao thủ của những thế lực đứng đầu đã rút lui rất xa đều trợn to mắt nhìn, vẻ mặt không sao tin nổi.



Mặt Mã Siêu đã vặn vẹo đi một cách dữ tợn, hai nắm tay siết chặt lại, móng tay đâm rách lòng bàn tay, nhưng anh ta dường như không cảm nhận được.



Tình hình chiến đấu trong võ quán càng kịch liệt thì càng chứng tỏ tình cảnh của Dương Thanh và Vương Chiến lúc này càng thảm thiết.



Bất kể là ai trong hai người, một khi đã trúng vết thương trí mạng thì đều sẽ trở thành đả kích cực kì lớn với anh ta.






"Anh Thanh, ông Chiến, hai người nhất định phải vượt qua được!"



Mã Siêu cắn răng lẩm bẩm.



Thượng Quan Nhu tới bên cạnh Mã Siêu, an ủi: "Cậu yên tâm đi, bọn họ nhất định sẽ không sao đâu".



"Ha ha!"



Đúng lúc này, một tiếng cười châm biếm vang lên, Long Khoa đang dẫn theo các cao thủ của Hoàng tộc họ Long đi tới gần.



Ông ta cười ha hả nói: "Cô Thượng Quan Nhu này, chỉ sợ cô đã nghĩ nhiều rồi".



"Hai người bọn họ, một kẻ đã hoàn toàn mất lí trí, một kẻ thì phải dùng biện pháp gì không rõ liều lĩnh tăng thực lực từ Thần Cảnh trung kỳ lên đến Siêu Phàm Cảnh".



"Cô cho rằng, trong tình huống này, dù bọn họ có thể tỉnh táo lại thì tỉ lệ sống sót được đến bao nhiêu?"



Nghe Long Khoa nói thế, sắc mặt Thượng Quan Nhu sa sầm xuống, cô ta nghiến răng nói: "Bây giờ ông lớn lối như vậy, chẳng lẽ không sợ nhỡ đâu trong bọn họ có người sống sót vượt qua được à?"



Long Khoa liếc nhìn về phía võ quán, nơi đó bụi đã tung mù mịt, thân thể bất chợt co quắp lại.



Nếu hai người kia thật sự có một kẻ sống sót được thì đúng là bi kịch của Hoàng tộc họ Long.



"Hừ!"



Long Khoa lạnh lùng nói: "Hai người bọn họ, sẽ không ai sống sót được!"



"Bộp!"



Một bóng người xẹt qua trong nháy mắt, xuất hiện trước mặt Long Khoa, tóm chặt cổ ông ta, lập tức thân thể Long Khoa bị nhấc bổng lên.



"Buông điện hạ ra ngay!"



Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Long ngây ra vì kinh sợ, sau đó vội vã quát lớn.



Thượng Quan Nhu cũng kinh ngạc, cô ta không ngờ chỉ lời qua tiếng lại một chút, Mã Siêu liền ra tay với Long Khoa luôn.



Lúc này, đôi mắt Mã Siêu đã chỉ còn một màu đỏ máu, bên dưới đó cất giấu một khát khao giết người cực kì nồng đậm.



Anh ta nhìn chằm chằm vào Long Khoa, gằn giọng: "Ông tha thiết muốn chết đến vậy à?"



Tuy anh ta đã bị thương nặng nhưng lúc này vẫn có thể bộc phát ra hơi thở vượt xa cảnh giới Thần Cảnh trung kỳ.



Long Khoa vốn chỉ là một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ mà thôi, đúng là không đủ khả năng chống trả lại Mã Siêu.



Các cao thủ Hoàng tộc họ Long đều nổi giận, buông lời đe dọa: "Tên khốn kia, thả điện hạ ra mau!"



"Kẻ nào dám sủa càn thêm một tiếng, tôi sẽ giết tên rác rưởi này!"



Đôi mắt đỏ như máu của Mã Siêu đảo qua các cao thủ Hoàng tộc họ Long một lượt, lạnh lùng nói.



Đồng thời, bàn tay đang chộp lấy cổ Long Khoa đột nhiên tăng lực siết mạnh.



Long Khoa lập tức trợn trắng mắt, biên độ giãy giụa càng ngày càng nhỏ.



Các cao thủ Hoàng tộc họ Long đều sợ hãi ngây người, nhưng chỉ dám tức tối trừng mắt nhìn mà không dám nói gì, cứ thế trơ mắt xem Long Khoa bước dần đến chỗ thần chết.



"Huỵch!"






Ngay khi Long Khoa sắp tắt thở, Mã Siêu vung mạnh tay, ném ông ta ra xa, thân thể Long Khoa văng xa chục mét, đập thẳng vào một gốc đại thụ.



Ông ta hộc ra một ngụm máu tươi, hơi thở võ thuật trên người nháy mắt đã yếu ớt hẳn.



"Mày muốn chết à!"



Vài tên cao thủ của Hoàng tộc họ Long đều nổi giận, lăm lăm muốn ra tay.



"Dừng lại!"



Long Khoa cố nén cơn đau, quát lớn một tiếng, loạng choạng bò dậy, nhìn về phía Mã Siêu, sắc mặt cực kì tức giận, nhưng bên dưới lớp vỏ giận dữ đó còn cất chứa đôi phần sợ hãi.



Vừa rồi, ông ta thật sự cảm nhận được, Mã Siêu muốn giết mình.



Dựa vào thực lực Mã Siêu vừa bộc lộ ra, ông ta hoàn toàn không phải đối thủ của kẻ này, dù các cao thủ của Hoàng tộc họ Long liên hợp lại cũng chưa chắc có thể đối phó với Mã Siêu.



Nếu có thể đối phó được thì không nói, nhưng nếu không đánh thắng được thì sao?



Mã Siêu nhất định sẽ giết ông ta!



Ông ta không dám đánh cược phen này!



Cho nên, ông ta chỉ có thể ngăn đám cao thủ Hoàng tộc họ Long lại, không cho bọn họ tấn công Mã Siêu.



Mã Siêu lạnh lẽo liếc nhìn Long Khoa một cái, sau đó lại nhìn về phía võ quán, ánh mắt tràn đầy lo lắng.



Các thế lực khác còn đang định châm chọc đôi câu, nhưng khi thấy Mã Siêu mạnh mẽ đến thế, không ai dám lên tiếng nữa.



Trước kia, Mã Siêu từng phát huy được thực lực võ thuật ở cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong, bọn họ đã tận mắt chứng kiến, tuy lúc này Mã Siêu đã bị thương nhưng ai dám bảo đảm anh ta không thể phát huy thực lực Thần Cảnh đỉnh phong một lần nữa?



Không một ai còn dám chọc vào Mã Siêu lần nữa.



Thượng Quan Nhu liếc nhìn Mã Siêu, cô ta tự kiêu vì bản thân đã ba mươi năm, nhưng trước mặt Dương Thanh và Mã Siêu, cô ta không cách nào kiêu ngạo nổi.



Diệp Xung vốn cũng là một nhân vật nổi bật trong giới trẻ của bốn Hoàng tộc lớn, nhưng cũng chỉ có thực lực bán bộ Thần Cảnh, so sánh với Dương Thanh và Mã Siêu, đúng là chẳng đáng để nhắc tới.



Anh ta cực kì không cam lòng nhưng đành bất lực, chỉ có thể âm thầm cầu khẩn trong lòng, hi vọng Dương Thanh sẽ mất mạng trong trận chiến này.



Bấy giờ, bên phía võ quán đã biến thành một mớ hỗn độn.



Thời điểm cao thủ Siêu Phàm Cảnh đánh nhau, các cao thủ Thần Cảnh căn bản không thể nhìn rõ bóng dáng bọn họ, chỉ có thể cảm nhận được từng luồng hơi thở điên cuồng cực mạnh khuếch tán về bốn phương tám hướng.



Võ quán Yến Đô đã hoàn toàn biến thành một đống đổ nát, Dương Thanh và Vương Chiến đều đã tiến vào trạng thái mạnh nhất.



Không một ai hay, lúc này thân thể Vương Chiến đang phải chịu đựng một áp lực lớn cỡ nào, sức mạnh đang cuồn cuồn không ngừng tăng lên bên trong cơ thể như đang muốn làm nổ tung lão ta.



Lão ta vẫn gắng gượng chống đỡ, mặc dù mắt, mũi, tai, miệng đều đã đổ máu nhưng vẫn dốc toàn lực chịu đựng, bởi vì lão ta biết, một khi mình không chịu nổi nữa, Dương Thanh sẽ thực sự xong đời.



Thời điểm này đã cách lúc lão ta uống thuốc chừng bảy, tám phút, lão chỉ còn chừng hai, ba phút nữa là tới thời khắc cuối cùng.



Nhưng đến bây giờ, Dương Thanh vẫn chưa hề có bất kì dấu hiệu tỉnh táo nào, luồng hơi thở điên cuồng bạo liệt trong người anh vẫn đang liên tục tăng lên, điều này làm lão ta lo lắng vô cùng.



"Cậu Thanh, vì vợ con cậu, vì bạn bè, người thân quanh cậu, cậu nhất định phải vượt qua được!"



Vương Chiến tung một quyền cực mạnh, quát lớn: "Cậu Thanh, mau tỉnh táo lại!"



Vương Chiến vừa gào rống kêu gọi, vừa điên cuồng công kích Dương Thanh.



Lúc này, hơi thở võ thuật của Dương Thanh đã vượt xa lão ta, dù lão ta có dốc toàn lực cũng không thể gây thương tổn cho Dương Thanh, chỉ khi để Dương Thanh phát tiết tất cả ra ngoài thì anh mới






chapter content

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK