Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đám người trong dinh thự Vân Phong đều rất tức giận nhưng không làm gì được, Vương Côn đến từ gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý, thực lực quá mạnh, cho dù họ hợp sức thì cũng không làm gì được lão ta.

Tuy thế, anh em nhà họ Tống vẫn đứng dậy, chắn trước Phùng Tiểu Uyển, căm tức nhìn Vương Côn: “Ông đừng quá đáng! Chỗ này không chào đón ông!”

“Ha ha, tôi đã thấy kẻ sợ chết, nhưng chưa từng thấy ai đi chịu chết, nếu các người muốn chết, tôi sẽ giúp các người!”

Sau khi Vương Côn dứt lời, khí thế mạnh mẽ lập tức lan ra từ người lão ta, bao phủ lấy Tống Tả và Tống Hữu.

Trong lúc nhất thời, hai người như bị đóng băng, không sao cử động được.

Hai người đều biến sắc, họ cứ nghĩ tuy chênh lệch giữa mình và Vương Côn lớn nhưng vẫn có sức đánh một trận, nào ngờ khi ở trước mặt đối phương, họ còn không thể đánh trả.

Điều khiến họ khiếp sợ chính là rốt cuộc đối phương đã dùng thủ đoạn gì? Mà khiến họ không sao động đậy nổi.

“Nếu ông dám tổn thương họ, dù có chết tôi cũng không đến gia tộc Bách Lý với ông đâu!”

Đúng lúc Vương Côn chuẩn bị ra tay với anh em nhà họ Tống, Phùng Tiểu Uyển bỗng chắn trước hai người, tức giận nhìn về phía Vương Côn.

Lúc này, trong mắt cô ta tràn ngập vẻ kiên định.

Vương Côn nhíu mày, lão ta có thể cảm nhận được nếu mình giết anh em nhà họ Tống, Phùng Tiểu Uyển sẽ thà chết chứ không chịu khuất phục.

Phải biết rằng ngay cả giới Cổ Võ cũng không có nhiều luyện đan sư, Phùng Tiểu Uyển có thể luyện chế đan dược, đủ để thấy giá trị của cô ta lớn bao nhiêu, nếu Phùng Tiểu Uyển gặp bất trắc thật, chủ của gia tộc Bách Lý cũng sẽ không tha cho lão ta.

Lão ta cũng không mang họ Bách Lý, mà chỉ là một trong số rất nhiều cao thủ được gia tộc Bách Lý mời chào, nếu gia tộc Bách Lý muốn giết lão ta thì không cần lý do.

Một khi đến gia tộc Bách Lý, chắc chắn Phùng Tiểu Uyển sẽ được coi trọng, khi đó ở gia tộc Bách Lý, địa vị và thân phận của Phùng Tiểu Uyển sẽ vượt xa lão ta.

Nghĩ tới đây, Vương Côn vội thu hồi khí thế, anh em nhà họ Tống lập tức cảm nhận được cảm giác bị trói buộc kia đã biến mất.

Vương Côn cũng thay đổi thái độ, cười ha hả, nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển: “Cô Phùng, tôi chỉ đùa với họ một chút thôi, cô yên tâm, chỉ cần cô đồng ý đến gia tộc Bách Lý với tôi, tôi sẽ không làm khó ai hết”.

Phùng Tiểu Uyển lạnh lùng nhìn Vương Côn, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Ông ra ngoài trước đi, tôi nói với họ mấy câu rồi sẽ tới gia tộc Bách Lý với ông”.

“Được, tôi chờ cô bên ngoài!”

Vương Côn vội đồng ý rồi rời khỏi phòng.

Trong lúc nhất thời, trong phòng khách chỉ còn đám người Phùng Tiểu Uyển.

“Tiểu Uyển, em không được tới giới Cổ Võ với ông ta, một khi em đi theo ông ta, chắc chắn gia tộc Bách Lý sẽ không để em trở về, suốt quãng đời còn lại, em sẽ phải sống ở gia tộc Bách Lý, luyện chế đan dược cho gia tộc Bách Lý”.

Vương Côn vừa rời đi, Ngải Lâm đã nghẹn ngào nói.

Cô ấy sống với Phùng Tiểu Uyển đã lâu, hai người chẳng khác nào chị em, lúc này, thấy Phùng Tiểu Uyển sắp bị đưa đi, cô ấy không yên tâm nổi.

Phùng Tiểu Uyển kéo tay Ngải Lâm, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Chị Lâm, em cũng không muốn đến giới Cổ Võ với ông ta, nhưng nếu em không đi, tất cả chúng ta sẽ chết, nếu chúng ta đã không phản kháng được, chi bằng em cứ đi theo ông ta, chứ không thể để em liên lụy mọi người”.

Nghe thấy Phùng Tiểu Uyển nói thế, mọi người đều có vẻ uất ức.

Họ đều rất muốn giúp Phùng Tiểu Uyển, nhưng không giúp được.

Đến giờ, họ còn không biết rốt cuộc Vương Côn mạnh đến đâu.

Tống Tả siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi: “Đều do thực lực của các ông quá thấp, không bảo vệ được Tiểu Uyển!”

Phùng Tiểu Uyển cố bình tĩnh, cười gượng, nhìn quanh rồi nói: “Mọi người cứ yên tâm, gia tộc Bách Lý nhắm vào thuật luyện đan của em, cho dù em đến gia tộc Bách Lý thì họ cũng sẽ không làm khó em, còn coi trọng em nữa”.

“Giờ em đến giới Cổ Võ, chưa chắc đã là chuyện xấu, thực lực của anh Thanh tăng rất nhanh, có lẽ không lâu nữa, anh ấy sẽ tới giới Cổ võ, giờ em đến giới Cổ Võ cũng xem như dò đường trước cho anh Thanh, sau khi anh Thanh đột phá Thiên Cảnh rồi đến giới Cổ Võ, không chừng em còn giúp được anh ấy”.

Lúc này, Hoài Lam vẫn luôn im lặng cũng lên tiếng: “Tiểu Uyển nói không sai, tốc độ tu luyện của anh Thanh cực nhanh, đột phá Thiên Cảnh chỉ là vấn đề thời gian, giờ chúng ta đã không ngăn cản được người của gia tộc Bách Lý đưa Tiểu Uyển đi, mà tạm thời Tiểu Uyển lại không gặp nguy hiểm gì, chúng ta chỉ có thể nén đau, để Tiểu Uyển tới gia tộc Bách Lý”.

“Mọi người cứ yên tâm, với tính cách trọng tình nghĩa của anh Thanh, nếu anh ấy biết Tiểu Uyển đã bị người của gia tộc Bách Lý đưa đi, chắc chắn anh ấy sẽ càng cố gắng tu luyện, để sớm đột phá Thiên Cảnh rồi tới giới Cổ Võ cứu Tiểu Uyển”.

Nghe thấy Hoài Lam nói thế, mọi người đều thở dài.

“Hoài Lam nói không sai, chắc chắn cậu Thanh sẽ đi cứu Tiểu Uyển!”

Tống Hữu nhìn Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, cháu hãy chờ chúng ta ở giới Cổ Võ, ông cũng sẽ cố gắng tu luyện gấp bội, để sớm ngày tới giới Cổ Võ tìm cháu”.

Phùng Tiểu Uyển mỉm cười ngọt ngào, nhìn mọi người bằng đôi mắt đỏ hoe: “Vâng, cháu chờ mọi người ở giới Cổ Võ!”

Sau khi từ biệt mọi người, Phùng Tiểu Uyển cất bước đi ra khỏi phòng khách.

Vương Côn đang chờ bên ngoài, thấy mọi người đi ra cùng Phùng Tiểu Uyển, lão ta mỉm cười: “Cô Phùng, giờ chúng ta đi được rồi chứ?”

Phùng Tiểu Uyển không quan tâm đến Vương Côn, chỉ nhìn mọi người, khi sắp chia tay, cô ta bỗng muốn khóc, nhưng cô ta cố kìm lại, không để nước mắt của mình rơi xuống.

Cô ta hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại, nhìn quanh rồi nói: “Các ông, các chị, cháu, em đi trước đây! Hẹn gặp mọi người ở giới Cổ Võ!”

Cô ta nói rồi dứt khoát quay đi.

Nhưng đám người không thấy khi Phùng Tiểu Uyển quay đi, nước mắt cô ta bỗng chảy dài.

Nhưng đúng lúc này, một khí thế mạnh mẽ bỗng giáng xuống.

“Khương Chiến của nhà họ Khương ở giới Cổ Võ đến đón cô Phùng về nhà họ Khương!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, ngay sau đó, một người trung niên xuất hiện.

Thấy có người tới, mọi người đều có vẻ kinh ngạc.

Khi thấy Khương Chiến, Vương Côn lập tức biến sắc.

“Cô Phùng là người mà chủ gia tộc chúng tôi muốn gặp, nếu nhà họ Khương muốn gặp cô Phùng thì cũng phải chờ cô Phùng gặp chủ gia tộc chúng tôi đã”.

Vương Côn nhìn chằm chằm vào Khương Chiến, nói.

Khương Chiến hừ lạnh, khinh thường nhìn Vương Côn, lạnh lùng nói: “Lập tức cút về gia tộc Bách Lý, bằng không, giết không tha!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK