Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 521: Anh cứu ai trước




Lời Ngải Xuyên nói khiến người nhà họ Ngải sững sờ.



Ngay cả Dương Thanh cũng rất bất ngờ.



Nhưng anh nhanh chóng hiểu rõ nguyên nhân.



Lời Dương Thanh vừa nói đã cho thấy, ở nhà họ Ngải, anh chỉ quen biết mỗi Ngải Lâm.



Với sức mạnh mà Dương Thanh thể hiện ra hôm nay, ít nhất cũng ngang ngửa với tám nhà quyền thế ở Yến Đô.



Nếu được Dương Thanh che chở, tương lai của nhà họ Ngải sẽ càng thêm xán lạn.



Nếu Dương Thanh chỉ quen mỗi Ngải Lâm thì khi cô ấy lên làm chủ gia tộc họ Ngải, Dương Thanh sẽ khoanh tay đứng nhìn chắc?



Không thể không thừa nhận, Ngải Xuyên là một người đàn ông rất thông minh và quyết đoán.



Lão ta chỉ nhường chức thôi, nhưng lại có thể mang đến lợi ích lớn lao cho gia tộc.



"Sao cơ?"



"Bố nói, bố định tặng vị trí chủ gia tộc cho Ngải Lâm á?"



"Chưa bàn đến chuyện Ngải Lâm là con gái, ở nhà họ Ngải, cô ta chỉ là đời thứ ba, kiểu gì vị trí chủ gia tộc cũng không tới lượt cô ta được!"



"Ông nội, có phải ông nói nhầm không?"



...



Người nhà họ Ngải kích động nói, rất nhiều người nghĩ Ngải Xuyên nói nhầm.



Nhưng Ngải Xuyên lại lắc đầu. Thấy người nhà họ Ngải kích động như thế, lão ta tức giận quát: "Tôi chưa lẫn đâu, cứ quyết định thế đi. Hôm nay muộn rồi, mai tôi sẽ mời các gia tộc lớn ở Yến Đô tới dự lễ truyền vị trí chủ gia tộc cho Ngải Lâm".



Đến giờ phút này, đám đông mới nhận ra Ngải Xuyên thực sự định đưa Ngải Lâm lên làm chủ gia tộc.



"Ông nội, cháu không đồng ý!"



Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên.



Ngải Lâm đứng dậy, bình tĩnh nói: "Ông nội, ông cũng biết chí hướng của cháu không ở đây, xin ông thu hồi mệnh lệnh đã đưa ra ạ!"



Trước giờ Ngải Lâm luôn là cô gái có chính kiến, tôn sùng tự do, sao có thể ở lì trong gia tộc để làm chủ gia tộc chứ?



Ngải Xuyên nhíu mày, nhìn Ngải Lâm với ánh mắt đe dọa.



Lão ta đã quen làm chủ gia tộc, ở nhà họ Ngải, lời lão ta nói có uy quyền lớn lao, không ai được phản bác chuyện mà lão ta đã quyết định.



Hồi trước Ngải Lâm đã từ chối kết hôn vì gia tộc, từng phản bác quyết định của lão ta trước mặt mọi người, giờ lại định cãi lời lão ta tiếp.



"Ngải Lâm, cháu phải biết rõ, cháu cũng là một phần tử của nhà họ Ngải, nên dâng hiến sức lực của cháu cho gia tộc".



Ngải Xuyên nói: "Ông cũng biết cháu đã quen với tự do, không thích bị ràng buộc, nhưng cháu nhất định phải làm chủ gia tộc họ Ngải, cháu hoàn toàn có thể giao mọi chuyện cho bố cháu quản lý".



Nếu là hồi trước, sao Ngải Xuyên có thể nhượng bộ như vậy?



Nhưng lúc này, rõ ràng lão ta đã có ý nhường bước.



Ý lão ta rất rõ, chỉ bảo Ngải Lâm làm chủ gia tộc họ Ngải mà thôi, còn công việc cụ thể trong nhà thì có thể giao cho người khác.



Đương nhiên Dương Thanh cũng hiểu ý Ngải Xuyên, lão ta định nhờ vào Ngải Lâm để giành được sự hỗ trợ của anh.



Đến tuổi này rồi mà vẫn làm chủ gia tộc, có ai không phải con cáo già chứ?



Nếu nói dễ nghe, loại người này có thể hy sinh cả bản thân vì lợi ích của gia tộc.



Nhưng nói khó nghe thì chính là chuyên quyền.



Tuy Ngải Xuyên đã nhượng bộ nhưng ánh mắt Ngải Lâm vẫn kiên định như cũ. Cô ấy lắc đầu: "Ông nội, xin ông thu hồi mệnh lệnh đã đưa ra!"



"Cháu vẫn muốn từ chối à?"



Ngải Xuyên rất tức giận, nói bằng giọng không mấy vui vẻ.



"Ngải Lâm, con mau cảm ơn ông nội vì đã truyền vị trí chủ gia tộc cho con đi chứ".



Ngải Minh Húc lập tức căng thẳng, vội khuyên.



Ông ta là bố Ngải Lâm nên đương nhiên sẽ hiểu rõ tính cách của cô ấy.



Nhưng tương tự, ông ta cũng biết Ngải Xuyên là người thế nào.



Nếu Ngải Lâm vẫn từ chối, rất có thể Ngải Xuyên sẽ nổi đóa ngay.



"Đúng thế, Ngải Lâm, cô đừng có được voi đòi tiên, chủ gia tộc truyền vị trí đó cho cô tức là coi trọng cô, cô còn dám từ chối cơ à".



"Tôi đã nói rồi, ông nội không nên truyền vị trí chủ gia tộc cho cô ta, phụ nữ như cô ta có tư cách gì chứ?"



"Đúng thế, bây giờ còn dám chống đối ông trước mặt mọi người, đúng là láo thật!"



Một số bề dưới của nhà họ Ngải khó chịu nói.



Ngải Lâm ngang vai với họ, còn là nữ, nhưng vẫn dễ dàng đạt được vị trí chủ gia tộc, không ngờ người phụ nữ này lại dám từ chối hết lần này tới lần khác.



Ánh mắt Ngải Lâm vẫn kiên định như cũ, không hề thay đổi, cô ấy trầm giọng nói: "Ông nội, xin ông thu hồi mệnh lệnh đã đưa ra!"



Từ chối lần thứ ba!



Người nhà họ Ngải hoàn toàn sững sờ, không hiểu nổi tại sao Ngải Lâm cứ muốn từ chối chuyện tốt như thế.



Ngải Xuyên không nói gì, chỉ nhìn Ngải Lâm, ánh mắt Ngải Lâm rất kiên định, không e sợ lão ta chút nào.



Một lúc lâu sau, Ngải Xuyên bỗng thở dài: "Thôi! Thôi! Nếu cháu không muốn, ông cũng không ép nữa, cháu thích làm thế nào thì tùy cháu vậy!"



Lão ta nói rồi đứng dậy: "Ông mệt rồi!"



Sau đó lão ta quay người định rời đi.



Vào giờ phút này, trông Ngải Xuyên như già thêm mấy tuổi. Ngải Lâm nhìn bóng lưng hơi còng của lão ta, bỗng cảm thấy không nỡ, bèn nhìn về phía Dương Thanh một cách tội nghiệp.



Tuy cô ấy không muốn nhúng tay vào trận chiến trong gia tộc, cũng rất bất mãn khi bị Ngải Xuyên sắp đặt chuyện hôn nhân.



Nhưng dù sao Ngải Xuyên cũng là ông nội cô ấy, một giọt máu đào hơn ao nước lã, cô ấy không muốn khiến ông cụ thất vọng.



Dương Thanh cay đắng lắc đầu, lập tức nhìn theo bóng lưng Ngải Xuyên: "Tôi hứa, nhà họ Ngải sẽ được huy hoàng suốt trăm năm!"



Anh vừa dứt lời, cơ thể hơi còng xuống của Ngải Xuyên bỗng thẳng lại, lão ta mừng rỡ quay đầu, nhìn về phía khuôn mặt trẻ tuổi của Dương Thanh.



Tuy anh rất trẻ, còn trẻ hơn cả cháu lão ta, nhưng lời anh nói lại khiến lão ta yên tâm hẳn.



"Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu Thanh!"



Ngải Xuyên kích động tới mức lắp bắp, mắt đỏ hoe.



Lão ta đã cống hiến cả đời cho nhà họ Ngải, giờ đã gần đất xa trời nhưng vẫn chưa thể đưa gia tộc lên đến đỉnh cao.



Bây giờ câu nói của Dương Thanh đã cho lão ta hy vọng.



Người thanh niên có thể chống lại tám gia tộc lớn ở Yến Đô đã hứa sẽ giúp nhà họ Ngải được huy hoàng suốt trăm năm, vậy chắc chắn sẽ là như thế.



Khi Dương Thanh rời khỏi nhà họ Ngải thì đêm đã khuya.



Ngải Lâm đích thân đưa anh và Mã Siêu ra cổng.



"Cậu Thanh, cảm ơn cậu nhé!"



Ngải Lâm cảm kích nói.



Dương Thanh mỉm cười, lắc đầu: "Chị nên cảm ơn chồng chưa cưới chứ đừng cảm ơn em, nếu cậu ấy không tới nhờ em che chở cho nhà họ Ngải trước khi chúng ta đến đây, cho dù vừa nãy chị xin em, em cũng không đồng ý với ông nội chị".



Nghe thấy thế, Ngải Lâm hơi bất ngờ, nhưng ánh mắt khi nhìn Mã Siêu của cô ấy cũng dịu dàng hơn.



Người đàn ông ngốc này chỉ biết lặng lẽ nỗ lực phía sau, chứ chưa bao giờ nói với cô ấy.



Mã Siêu nở nụ cười ngốc nghếch, gãi đầu: "Được giúp em là vinh hạnh của anh!"



Dương Thanh tức giận nói: "Trông cậu kìa, chẳng có chút tiền đồ nào hết, còn chưa kết hôn mà chuyện gì cũng nghĩ cho chị Lâm rồi. Đến khi kết hôn, có lẽ cho dù chị Lâm bảo cậu đánh tôi thì cậu cũng đồng ý mất!"



Sắc mặt Mã Siêu thay đổi ngay, vội lắc đầu: "Anh Thanh, sao Lâm lại bảo em đánh anh chứ? Cho dù em muốn thì cũng không đánh lại!"



Ngải Lâm bỗng bật cười: "Mã Siêu, anh đánh Dương Thanh thật đau cho em!"



Mã Siêu nhìn Ngải Lâm rồi nhìn Dương Thanh với vẻ mặt đau khổ.



Cô ấy bảo anh ta thế cũng chẳng khác gì đang hỏi, nhỡ một ngày em và mẹ anh cùng rơi xuống sông, anh cứu ai trước?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK