Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh mắt Mục thành chủ cực kì nặng nề, tuy ông lão rất muốn nhân cơ hội này làm suy yếu thực lực của phủ Hoài Thành nhưng trong lòng cũng hiểu, mình ở trong tình trạng tàn tật thế này, hoàn toàn không phải đối thủ của thành chủ Hoài Thành.

Đương nhiên, nếu thành chủ Hoài Thành muốn giết ông lão cũng là một chuyện rất khó.

Thành chủ Hoài Thành chỉ thể hiện khí thế võ thuật của mình ra ngoài xem như cảnh cáo, lão ta vẫn chưa vội vã ra tay tấn công Mục thành chủ, tuy lão ta rất muốn tiêu diệt Mục phủ nhưng nếu so việc này với việc giết Dương Thanh thì lão ta càng hi vọng hiện tại có thể tiêu diệt được Dương Thanh ngay.

Dương Thanh không chết, chỉ e sau này lão ta muốn ngủ một giấc ngon cũng không được.

Mục thành chủ cũng đang vật lộn giữa những suy tính, ông lão liếc nhìn chiến trường, Dương Thanh còn đang điên cuồng đuổi giết đám cao thủ bên phía phủ Hoài Thành, nhưng phủ Hoài Thành đã không còn một ai có thể ngăn chặn Dương Thanh.

Trừ thành chủ Hoài Thành, chỉ còn một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ duy nhất có hi vọng hạ gục được Dương Thanh, nhưng lúc này tên cao thủ đó đang bị mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ của Mục phủ vây chặt, không thể rảnh tay đối phó với Dương Thanh.

Vì thế, tiếp theo đó chính là màn độc diễn của Dương Thanh, trừ khi có người tới hạ gục anh.

Cái chết của lão Cửu đã khiến Dương Thanh hoàn toàn bùng nổ, toàn thân đầy vết máu tươi.

Thân thể anh không cách nào chịu đựng được thực lực hiện tại, làn da lộ trong không khí đã rách tươm nhiều chỗ, thậm chí còn có thể thấy cả xương cốt trắng hếu.

Nhưng dường như Dương Thanh không hề cảm nhận được những đau đớn này, thân thể liên tục xuyên qua đám cao thủ, mỗi lần vung dao lại tước đi một sinh mệnh.

Thành chủ Hoài Thành chứng kiến đám cao thủ bên mình đang liên tục ngã xuống, trái tim như rỉ máu, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, tiếp tục lạnh lùng hỏi: "Mục thành chủ, lòng kiên nhẫn của tôi có hạn, ông đã có quyết định chưa?"

Mục thành chủ liếc nhìn kiếm khách Ảnh Tử còn đang ngồi khoanh chân như cố tranh thủ từng chút thời gian để khôi phục, lòng ông lão dần trở nên kiên định.

Một khí thế võ thuật cực kì hùng mạnh bỗng bùng nổ từ trên người Mục thành chủ.

"Tới đi!"

Giây phút này, Mục thành chủ đã tạm đặt mọi lo lắng xuống.

"Ông đã muốn chết thì để tôi giúp ông toại nguyện."

Thành chủ Hoài Thành hít sâu một hơi, ánh mắt bắn ra hai tia sát khí gần như đã thành thực chất, chân giậm mạnh một cái, tức thì lao vọt lên, tấn công Mục thành chủ.

Tuy ngồi trên xe lăn nhưng sắc mặt Mục thành chủ không hề có một tia sợ hãi, hai tay ông lão đẩy xe, chiếc xe lăn lao thẳng về phía thành chủ Hoài Thành.

"Uỳnh uỳnh uỳnh!"

Cuộc chiến của hai vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã nổ ra.

Cao thủ bốn phía thấy thế đều khiếp sợ vô cùng.

Một cao thủ khi đã lên tới cấp bậc như thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ thì thường đã trở thành người trấn thủ một phương, rất hiếm khi đích thân ra tay.

Một khi ra tay, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, rất có thể hai bên đều sẽ rơi vào tình thế thiệt hại nặng nề, nhưng lúc này, bọn họ lại tận mắt thấy tình cảnh thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ giao chiến.

"Giết!"

Cao thủ của phủ Hoài Thành và Mục phủ đều đang đánh hăng say, lại có Dương Thanh bùng phát sức chiến đấu vượt xa thực lực bản thân, điều này chẳng khác nào tặng một viên thuốc an thần cho cao thủ của Mục phủ, giúp cho sĩ khí của bên Mục phủ tăng vọt nhanh chóng.

Còn bên phủ Hoài Thành, vì thành chủ Hoài Thành đã khai chiến với Mục thành chủ, sĩ khí cũng tăng mạnh, chỉ có điều, Dương Thanh quá mạnh, không một ai có thể đỡ nổi một đòn của Dương Thanh.

Lúc này, thân thể Dương Thanh đang phải gánh chịu cơn đau vô cùng đáng sợ, anh cảm giác như thịt da mình đã sắp nứt vỡ hết rồi, con dao găm linh khí trong tay như một nguồn năng lượng vô biên, liên tục cung cấp sức mạnh hùng hồn cho anh.

Chỉ có điều, cảnh giới chân thật của anh chỉ mới là Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, hoàn toàn không thể chịu nổi sức mạnh khủng bố như thế.

Con dao găm linh khí đã bắt đầu phản phệ lại cơ thể anh, tuy cơn đau đến tận cùng này vẫn thua nỗi đau đớn trước cái chết của lão Cửu nhưng cũng đã vô cùng khủng khiếp.

Huyết mạch cuồng hóa đang sôi trào, liên tục cắn nuốt lí trí của anh, nhưng anh vẫn cắn chặt răng, cố gắng không để mình mất lí trí.

Đã ở trong tình trạng này mà anh lại đánh mất lí trí, nhất định sẽ gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng, bởi khi đó, anh không chỉ tiêu diệt cao thủ của phủ Hoài Thành mà có lẽ ngay cả các cao thủ của Mục phủ cũng sẽ bị anh tấn công.

Tuy Mục thành chủ liều mạng ngăn chặn thành chủ Hoài Thành cũng vì Mục phủ, nhưng bất kể thế nào, Mục phủ cũng đã giúp anh, ơn này, anh không thể quên.

"Giết giết giết!"

Dương Thanh gầm lên, con dao găm linh khí trong tay liên tục vung vào không khí.

Trước đây anh từng cưỡng ép bản thân khống chế con dao găm linh khí này, khiến cho cánh tay cầm linh khí bị rơi vào trạng thái gần hoại tử, Phùng Tiểu Uyển đã cố gắng chữa trị cho anh, nếu chữa không khỏi được, rất có thể anh sẽ phải cắt bỏ cánh tay này.

Nhưng giờ đây, anh lại một lần nữa cưỡng chế sử dụng linh khí, làn da trên cánh tay phải đã nứt toác nhiều nơi, cả cánh tay đều đã ở vào tình trạng máu thịt be bét.

Vậy mà Dương Thanh vẫn không hề để ý như thể không cảm nhận được cơn đau, tay vẫn liên tục vung dao.

Mỗi khi cảm thấy mình sắp mất khả năng khống chế, anh sẽ cắn mạnh đầu lưỡi một cái, lấy cái đau để giữ vững lí trí.

Chỉ có điều, dẫu sao anh cũng chỉ là một con người, liên tục chém giết với cường độ cao như thế, thân thể còn phải chịu đựng phản phệ, rốt cuộc vẫn đến lúc sức cùng lực kiệt.

Loại cảm giác đau đớn khi thân thể sắp tan vỡ thúc đẩy anh phải tăng tốc độ.

"A!"

Dương Thanh bỗng ngửa mặt lên trời hét một tiếng, như muốn giải phóng hết những đau đớn trên người ra bên ngoài.

Chỉ có điều, cơn đau thể xác đâu phải dằn vặt về tinh thần, làm sao có thể biến mất chỉ nhờ vào một tiếng thét?

"Keng!"

Đúng lúc này, tay phải của anh bỗng kiệt lực, con dao găm linh khí tuột khỏi tay, rơi xuống đất.

Cả cánh tay phải của Dương Thanh đều đang run rẩy.

"Nó đã kiệt lực rồi, mọi người cùng nhau lên đi, giết nó ngay!"

Bỗng có người nhận ra tình trạng bất ổn của Dương Thanh, bèn kích động hét lớn.

Ngay lập tức, hơn chục tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành liền nhào về phía Dương Thanh.

Cao thủ của Mục phủ đã hoàn toàn khâm phục trước sức mạnh của Dương Thanh, thấy thế bèn đồng loạt lao lên vây quanh anh, lớn tiếng hô: "Bảo vệ cậu Thanh!"

Chẳng mấy chốc, cao thủ hai phe lại lao vào chém giết lẫn nhau.

Bên phía Mục phủ vốn yếu thế về số lượng, lần này không có sự hỗ trợ từ Dương Thanh nên đã liên tiếp bị đẩy lùi.

Dương Thanh nhìn chiến trường vô tình, cắn chặt răng, nỗ lực vươn tay, muốn nhặt con dao lên, nhưng cánh tay phải đã bị thương quá nặng, nay không còn chút sức lực nào, hoàn toàn không thể nhấc con dao linh khí lên được.

Thử mấy lần, anh đã xác định được, cánh tay phải của anh đã thực sự bị phế đi rồi.

Nhưng cuộc chiến còn chưa kết thúc, anh không thể ngã gục vào lúc này.

Mục thành chủ còn đang điên cuồng giao chiến với thành chủ Hoài Thành, nhưng ông lão vẫn luôn ở trạng thái yếu thế hơn.

Lúc này, e rằng người có thể quyết định chiến cuộc chỉ có anh mà thôi.

Dương Thanh bỗng vươn tay trái, nhặt con dao găm linh khí lên.

Ngay khi anh cầm con dao găm linh khí vào tay, một sức mạnh khủng khiếp lại lần nữa lan tràn khắp người anh.

Đồng thời, cũng trong nháy mắt, làn da trên cánh tay trái liền nứt tung.

Ngay khi anh chuẩn bị xông ra, bỗng có một bàn tay đè lên vai anh, một giọng nói trầm trầm cất lên: "Cậu đã làm rất tốt rồi, chuyện còn lại cứ giao cho tôi!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK