Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 375: Tốt bụng nhắc nhở




Có lẽ vì hội giao lưu nên hôm nay Thiên Phủ Thành rất náo nhiệt.



Khi Dương Thanh đến hôm qua, nơi này vẫn rất vắng vẻ, chỉ được lác đác mấy vị khách.



Dù sao Thiên Phủ Thành cũng kinh doanh đồ cổ cao cấp là chính, món nào cũng từ một triệu trở lên, nếu người bình thường đến đây thì chỉ có thể xem cho đã nghiền.



Đường Khôn là phó tổng giám đốc tập đoàn Thành Hà, lương rất cao, nhưng nếu chỉ dựa vào tiền lương của anh ta thì không đủ để mua đồ ở nơi này.



Xem ra sau khi hội giao lưu kết thúc, cần phải điều tra kỹ càng xem rốt cuộc anh ta có làm trái quy định không.



“Y Y, giờ nhìn đông thế thôi, chứ nếu không có hội giao lưu thì nơi này vắng lắm”.



“Ở đây không bán đồ dưới một triệu đâu”.



“Nếu tớ không tìm được một người bạn trai giỏi giang, có lẽ cả đời này tớ cũng chẳng có cơ hội mua đồ ở đây mất”.



Từ Giai nói với vẻ hưng phấn.



Từ khi gặp Tần Y, cô ta cứ nói được ba câu thì lại phải khoe ít nhất một câu.



Ban đầu Tần Y cũng muốn giải thích, nhưng Từ Giai vốn không cho cô ta cơ hội đó.



Nếu Từ Giai biết tôn trọng Tần Y, để Tần Y nói hết thì đã không trở thành trò cười như bây giờ.



“Anh…”



Đúng lúc này, một cô gái trẻ mặc đồng phục, đeo thẻ tên quản lý bước tới, nhìn Dương Thanh với vẻ ngạc nhiên và vui mừng.



Cô ấy định gọi “Anh Thanh” nhưng lại bị ánh mắt ra hiệu của Dương Thanh cắt ngang.



Lúc này cô ấy mới phản ứng lại, Dương Thanh không muốn để lộ thân phận của mình.



Cô gái này không phải ai xa lạ mà chính là Vương Diễm - người được Trần Anh Hào đưa lên làm giám đốc Thiên Phủ Thành nhờ một câu nói của Dương Thanh.



“Xin chào, mấy vị cần gì ạ?”



Vương Diễm phản ứng rất nhanh, hỏi đám người Dương Thanh với nụ cười chân thành.



“Lần trước chồng tôi mua một chiếc vòng phỉ thúy hơn triệu ở chỗ cô, nhưng nó bị vỡ rồi nên chồng tôi định mua cho tôi cái mới”.



Từ Giai đắc ý nói.



Vương Diễm mỉm cười, tốt bụng nhắc nhở: “Cô gì ơi, Thiên Phủ Thành chúng tôi có bậc thầy sửa đồ cổ đấy ạ. Khi nào cô rảnh thì có thể mang chiếc vòng bị vỡ tới đây để sửa mà”.



“Chỉ là một chiếc vòng phỉ thúy hơn triệu, vỡ rồi thì thôi, không cần sửa nữa”.



Từ Giai trừng mắt nhìn Vương Diễm rồi lập tức ôm tay Đường Khôn, ỏn ẻn nói: “Chồng ơi, dù sao anh cũng không thiếu tiền, cho dù mua vòng tay tốt hơn cho em thì anh cũng không nhíu mày, đúng không?”



Sắc mặt Đường Khôn hơi khó coi nhưng vẫn mạnh miệng: “Giai Giai nói đúng đấy, vỡ thì thôi, đã mua thì phải mua cái tốt nhất!”



“Chụt!”



Từ Giai vui mừng hôn chụt lên mặt Đường Khôn, không thèm quan tâm đến ánh mắt của những người xung quanh.



“Em biết chồng thương em nhất mà, yêu anh quá!”



Nếu đây không phải nơi công cộng, chắc Từ Giai đã hiến thân luôn rồi.



“Anh định mua vòng ở mức giá bao nhiêu ạ?”, Vương Diễm cười khẽ.



“Năm triệu! Không, mười triệu! Trong khoảng mười triệu là được!”, Từ Giai vội nói.



“Tôi…”



Đường Khôn bỗng muốn chửi thề.



“Chồng à, tài sản của nhà anh lên đến mấy tỷ, chắc mười triệu này chẳng nhằm nhò gì với anh đúng không?”



Từ Giai vội ôm tay Đường Khôn rồi lay lay tay anh ta, trông rất quyến rũ.



“Cứ xem đã rồi tính sau!”



Đường Khôn cắn răng, cũng không đồng ý ngay.



Họ theo Vương Diễm đến tủ kính trưng bày đầy vòng tay phỉ thúy rồi mới ngừng bước.



“Những chiếc vòng này đều nằm trong khoảng giá mười triệu, mấy vị cứ xem thử xem sao, nếu thích cái nào thì tôi có thể chiết khấu 10% cho mọi người”.



Vương Diễm cười nói, chiết khấu 10% cũng vì nể mặt Dương Thanh.



Hôm qua, sau khi Dương Thanh rời đi, Trần Anh Hào đã thông báo, nếu Dương Thanh đến mua sắm thì cứ tặng luôn nếu chưa đến tiền tỷ.



Chắc chắn người mà Dương Thanh dẫn tới đây cũng là bạn của anh, 10% đã là mức chiết khấu dành cho hội viên Chí Tôn của Thiên Phủ Thành rồi.



“Thiên Phủ Thành có cả chiết khấu à?”



Từ Giai kinh ngạc, lập tức hùng hồn nói: “Chồng tôi không thiếu tí tiền này, khỏi chiết khấu luôn đi!”



“Tôi…”



Đường Khôn thực sự muốn đánh người.



Thiên Phủ Thành chủ động chiết khấu 10% cho họ, không ngờ Từ Giai lại từ chối.



Nếu mua cái vòng mười triệu với mức chiết khấu 10% thì sẽ tiết kiệm được hẳn một triệu đấy!



Rốt cuộc cô ta đang nghĩ gì vậy?



Mười triệu ư?



Có bán anh ta đi cũng không đủ mười triệu!



Cứ xem đại rồi đi luôn vậy, anh ta đâu mua nổi đồ ở Thiên Phủ Thành chứ?



Từ Giai cũng không biết suy nghĩ trong lòng Đường Khôn lúc này.



Thật ra quà mà anh ta tặng Từ Giai lúc trước chỉ là hàng nhái mấy nghìn tệ chứ không phải đồ mua từ Thiên Phủ Thành.



Ngay cả số tài sản mấy tỷ mà anh ta nhắc đến với Từ Giai cũng chỉ là lời nói khoác để tán đổ cô ta mà thôi.



“Chồng ơi, anh thấy chiếc vòng này thế nào? Chỉ tầm mười triệu! Hơn nữa còn là phỉ thúy đời nhà Thanh, chắc chắn sau này giá còn tăng nhiều nữa đấy”.



Trong lúc Đường Khôn đang nghĩ lý do để từ chối mua, Từ Giai bỗng hưng phấn kêu lên.



“Không đẹp, quê quá!”, Đường Khôn lạnh nhạt nói.



“Chồng à, anh nghĩ cái vòng này quá rẻ so với em đúng không? Hì hì, em cũng nghĩ thế, chồng tốt với em thật”.



Từ Giai lại hôn Đường Khôn rồi chỉ vào một chiếc vòng tay khác: “Cái này đẹp nè, hay mua nó nhé?”



Khi thấy con số 18.880.000 tệ chói mắt kia, mí mắt Đường Khôn không khỏi giật khẽ.



“Cũng quê!”



Đường Khôn lắc đầu lia lịa.



“Vậy cái này thì sao?”



“Không ổn!”



“Còn cái này?”



“Cũng thế!”







Mười phút sau, Đường Khôn đã chê hết mười mấy chiếc vòng trong tủ.



“Hay cô cho bọn tôi xem vòng tay ở mức giá hai mươi triệu đi”, Từ Giai bỗng nhìn về phía Vương Diễm.



Vương Diễm vẫn luôn giữ nụ cười: “Mời đi theo tôi!”



“Khoan đã!”



Đường Khôn bỗng nói với vẻ thâm tình: “Giai Giai, với tình yêu mà anh dành cho em, những chiếc vòng dưới trăm triệu vốn không thể xứng với em được”.



“Anh nghe nói trong hội giao lưu hôm nay sẽ có tiết mục bán đấu giá vòng phỉ thúy xanh Đế Vương trị giá hơn trăm triệu, chắc chắn anh sẽ mua nó để tặng em!”



Nghe thấy thế, Từ Giai vô cùng kích động: “Chồng ơi, anh nói thật à? Anh sẽ tặng em vòng phỉ thúy xanh Đế Vương trị giá hơn trăm triệu ư?”



“Đương nhiên rồi, em là người phụ nữ của Đường Khôn này, chỉ những thứ tốt nhất mới xứng với em chứ!”



Đường Khôn ngạo nghễ nói, vẫn không quên nhìn Dương Thanh với vẻ khiêu khích.



Anh ta cũng chẳng biết có đấu giá thật không, nhưng phải nói thế thì mới có thể lừa Từ Giai không mua đồ ở nơi này nữa.



“Chồng ơi, em yêu anh chết mất!”



Mắt Từ Giai đỏ hoe, vô cùng cảm động.



“Hai vị có thể nghe tôi nói một câu được không?”



Đúng lúc này, Vương Diễm bỗng lên tiếng.



“Cô nói đi!”



Đường Khôn lạnh nhạt đáp.



“Trong hội giao lưu không có tiết mục đấu giá đâu!”, Vương Diễm tốt bụng nhắc nhở.



- ---------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK