Mục lục
Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một lúc sau mới có người lấy lại tinh thần, chỉ vào Dương Thanh quát lớn.





Dương Thanh khinh thường nhìn đối phương, quét mắt nhìn đám người xung quanh, lạnh giọng nói: “Tôi không muốn liên lụy tới người vô tội. Không muốn chết thì cút hết đi!”





“Bịch!”





Dứt lời, anh tiện tay vung lên một cái, cơ thể nặng tám mươi cân của quản gia Hồ bay ra xa mười mất mét, đâm vào một cột trụ bằng đá, phun máu hôn mê.





Đám người còn lại nhìn Dương Thanh như ma quỷ. Tiện tay ném một người trưởng thành ra xa mười mấy mét, sức mạnh khủng bố này rất dọa người.





Dương Thanh không thèm để ý tới bọn họ, nghênh ngang đi về phía trước.





Cùng lúc đó trong một căn biệt thự xa hoa của trang viên nhà họ Tôn.





Chủ gia tộc Tôn Húc đang khúm núm đứng ở một bên, trên sofa trước mặt ông ta có một người trẻ tuổi đang ngồi, chính là Tào Trí.





Có người tới báo cáo chuyện xảy ra bên ngoài.





Sắc mặt Tôn Húc cực kỳ khó coi. Ông ta biết Dương Thanh rất mạnh nhưng không ngờ lại mạnh tới mức này. Gần trăm cao thủ nhà họ Tôn cũng không làm gì được anh.





“Ông chủ, Dương Thanh đang đi tới chỗ này. Trong gia tộc không có ai đánh lại được cậu ta. Hay là ông trốn đi trước?”





Người của Tôn Húc vội vàng báo cáo.





Ông ta điên cuồng giãy giụa, trong mắt tràn ngập sợ hãi.





Các cao thủ nhà họ Tôn trợn tròn mắt, sợ ngây người.





Vừa nãy Dương Thanh đứng cách xa người trung niên cầm đầu mười mấy mét, vậy mà nháy mắt đã tới trước mặt ông ta như bóng ma.





Đây là tốc độ con người có thể đạt tới sao?





“Ranh con, mau thả quản gia Hồ ra!”





Một lúc sau mới có người lấy lại tinh thần, chỉ vào Dương Thanh quát lớn.





Dương Thanh khinh thường nhìn đối phương, quét mắt nhìn đám người xung quanh, lạnh giọng nói: “Tôi không muốn liên lụy tới người vô tội. Không muốn chết thì cút hết đi!”





“Bịch!”





Dứt lời, anh tiện tay vung lên một cái, cơ thể nặng tám mươi cân của quản gia Hồ bay ra xa mười mất mét, đâm vào một cột trụ bằng đá, phun máu hôn mê.





Đám người còn lại nhìn Dương Thanh như ma quỷ. Tiện tay ném một người trưởng thành ra xa mười mấy mét, sức mạnh khủng bố này rất dọa người.





Dương Thanh không thèm để ý tới bọn họ, nghênh ngang đi về phía trước.





Cùng lúc đó trong một căn biệt thự xa hoa của trang viên nhà họ Tôn.





Chủ gia tộc Tôn Húc đang khúm núm đứng ở một bên, trên sofa trước mặt ông ta có một người trẻ tuổi đang ngồi, chính là Tào Trí.





Có người tới báo cáo chuyện xảy ra bên ngoài.





Sắc mặt Tôn Húc cực kỳ khó coi. Ông ta biết Dương Thanh rất mạnh nhưng không ngờ lại mạnh tới mức này. Gần trăm cao thủ nhà họ Tôn cũng không làm gì được anh.





“Ông chủ, Dương Thanh đang đi tới chỗ này. Trong gia tộc không có ai đánh lại được cậu ta. Hay là ông trốn đi trước?”





Người của Tôn Húc vội vàng báo cáo.





Tôn Húc chưa kịp lên tiếng, Tào Trí đã cười lạnh nói: “Tám gia tộc Yến Đô đúng là càng ngày càng yếu kém. Một thằng ranh con cũng có thể xông thẳng vào”.





Tôn Húc dè dặt nói: “Cậu chủ Tào, Dương Thanh không đơn giản đâu. Cậu ta rất giỏi võ, nghe nói là cao thủ bước ra từ chiến trường”.





“Chiến trường?”





Tào Trí cười nhạo một tiếng: “Đi ra từ chiến trường thì đã sao? Chẳng lẽ cậu ta còn có thể né được đạn nữa à?”





Nghe vậy, hai mắt Tôn Húc sáng rực. Tào Trí đang ám chỉ ông ta dùng súng đối phó Dương Thanh sao?





“Tôi biết phải làm gì rồi!”





Tôn Húc vội vàng nói rồi làm động tác bắn súng với cấp dưới: “Đi làm đi!”





Lúc này Dương Thanh như vào chốn không người. Mấy trăm vệ sĩ nhà họ Tôn không ai dám xông lên.





“Không ổn, còn đi tiếp chính là biệt thự của ông chủ. Không thể cho cậu ta đi vào!”





Thấy Dương Thanh sắp đi vào cánh cổng hình vòm, một vệ sĩ nhà họ Tôn hoảng hốt cầm gậy dẫn đầu xông tới.





Thấy thế, mấy gã vệ sĩ khác cũng nhao nhao lên theo.





“Bịch bịch bịch!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK